Sáng hôm sau, Tống Nhã Tâm trở lại Hội quán Vân Đình theo giấy triệu tập rà soát, nhưng thẻ nhân viên của cô đã chuyển sang màu xám trên màn hình kiểm soát. Người bảo vệ từng ăn món mì trường thọ cô nấu vào đêm trực cuối năm tránh nhìn cô. Ông nhận chiếc thẻ, bỏ vào phong bì rồi yêu cầu cô đeo thẻ khách. Chưa đầy mười hai giờ, cô đã từ người giữ chìa khóa bếp thành người phải có giám sát mới được bước qua tiền sảnh. Đường Bảo Châu chờ sẵn trong phòng họp. Trên màn hình lớn là bức ảnh Nhã Tâm đứng cạnh tấm thẻ cảnh báo dị ứng, bàn tay đưa về phía chiếc đĩa. Góc ảnh bị cắt sát đến mức không còn thấy hộp cấp cứu, bác sĩ hay vị khách đang được giúp thở. Dòng chú thích phía dưới viết rằng bếp trưởng đã tranh cãi với khách về yêu cầu thay nguyên liệu trước giờ khai tiệc. “Chuyện này từ đâu ra?” Nhã Tâm hỏi. Bảo Châu khoanh tay. “Có nhân viên nghe thấy cô nói thực đơn không thể sửa vào phút cuối.” “Tôi nói không thể thay toàn bộ món cho hai trăm người mà không kiểm tra chéo. Sau đó tôi đã làm riêng phần ăn an toàn.” “Ảnh chỉ cho thấy cô nổi giận.” “Ảnh không biết nói dối. Người cắt ảnh mới biết.” Hứa Minh Uy bước vào đúng lúc ấy, mang theo ba bản thông báo đình chỉ. Ông ta không phủ nhận việc cắt ảnh. Ông ta chỉ bảo rằng dư luận đang cần một lời giải thích nhanh, Hội quán Vân Đình không thể im lặng trong khi gia đình vị khách dọa khởi kiện. “Vậy nên anh cho họ một thủ phạm trước khi có kết quả?” “Chúng tôi cho họ thấy người chịu trách nhiệm cao nhất.” Minh Uy đẩy văn bản về phía cô. Ngoài quyền vào bếp, cô bị tạm dừng lương, bị thu hồi quyền truy cập hệ thống đặt hàng và cấm liên lạc với nhân viên dự tiệc nếu chưa được phép. Điều cuối cùng khiến Nhã Tâm ngẩng lên. “Anh sợ tôi hỏi họ điều gì?” “Cô đang ở vị trí có thể tác động lời khai.” “Còn anh thì không sao?” Mạc Tuấn Kiệt ngồi ở đầu bàn, hai bàn tay đan chặt. Chủ Tịch Mạc đã nhận hàng chục cuộc gọi hủy tiệc từ sáng. Ông không quan tâm ai có quyền tác động lời khai; ông quan tâm cái tên nào có thể được tách khỏi thương hiệu nhanh nhất. “Bếp Trưởng Tống, nếu cô hợp tác, chúng tôi vẫn sẽ bảo đảm quyền lợi cơ bản,” ông nói. “Nếu cô tiếp tục đối đầu, hội quán phải tự bảo vệ mình.” Nhã Tâm đọc chậm từng dòng rồi đặt bút xuống mà không ký. “Tôi xác nhận đã nhận văn bản. Tôi không xác nhận nội dung kết tội khi chưa có kiểm nghiệm.” Bảo Châu bật máy ghi âm trên điện thoại. “Cô từ chối chịu trách nhiệm?” “Tôi từ chối nhận một tội chưa được chứng minh.” Cuộc họp kết thúc sau mười phút, nhưng Hứa Minh Uy vẫn giữ cô lại. Ông ta dẫn cô tới cửa kính nhìn xuống bếp. Tạp dề trắng của cô nằm trong túi niêm phong treo trên móc, ngay giữa phòng thay đồ như một vật trưng bày cảnh cáo. Ở phía dưới, vài đầu bếp trẻ đang tụ thành nhóm quanh điện thoại. Một người chỉ lên cửa kính rồi lập tức quay mặt. Nhã Tâm nhận ra đó là học trò từng nhờ cô đứng ra bảo lãnh sau một lần làm cháy kho. Cậu ta không hẳn tin cô có tội. Cậu ta chỉ sợ ánh mắt của người đang quyết định lịch làm tháng tới. Minh Uy nói nhỏ: “Cô thấy chưa? Không phải tôi khiến họ quay lưng. Chính quy tắc cứng nhắc của cô làm cô không có bạn.” “Quy tắc ấy cứu người tối qua.” “Và cũng có thể đã suýt giết người.” Ông ta đưa cho cô xem một ảnh khác. Trong ảnh, Nhã Tâm đứng ở khu chia món lúc mười chín giờ, trước mặt là một hàng thẻ bàn. Một tấm thẻ đỏ bị khoanh tròn. Bức ảnh có vẻ nguyên vẹn, nhưng thời gian ở góc dưới đã bị che bởi biểu tượng nhóm trò chuyện. Nhã Tâm không tranh luận. Cô phóng lớn mép tấm thẻ. Góc phải của nó có một vết rách hình tam giác, giống như từng bị giật khỏi kẹp rồi gắn lại. Trong quy trình của cô, thẻ bàn phải được kẹp một lần từ khi chia món đến lúc đặt trước khách. Vết rách không chứng minh ai làm gì, nhưng nó nói rằng hành trình của chiếc đĩa không liền mạch như bức ảnh muốn kể. “Gửi tôi bản gốc.” “Để cô sửa nó sao?” “Để xem thời gian chụp.” “Cơ quan rà soát sẽ xem.” Minh Uy tắt màn hình quá nhanh. Phản ứng ấy khiến chi tiết nhỏ càng đáng nhớ. Khi Nhã Tâm rời phòng, Lâm Gia Nghi đi ngang hành lang với một khay bánh mẫu. Gia Nghi không dừng lại, chỉ đặt một chiếc khăn giấy lên bàn nước rồi bước tiếp. Bên dưới khăn là mảnh giấy ghi ba con số: số xe đẩy, số kẹp thẻ và thời điểm hàng món rời bếp. Nhã Tâm vò mảnh giấy trong lòng bàn tay, không để camera thấy. Ngoài cổng, một nhóm phóng viên địa phương đã chờ sẵn. Bảo Châu đi phía sau, giữ khoảng cách vừa đủ để không xuất hiện cạnh cô nhưng đủ gần để nghe mọi câu trả lời. “Bếp Trưởng Tống, có phải cô từng cãi nhau với vị khách bị dị ứng?” “Có phải món xốt là công thức độc quyền của cô nên không ai khác được kiểm tra?” “Cô có xin lỗi gia đình nạn nhân không?” Nhã Tâm dừng dưới bậc thềm. Cô nói rằng điều quan trọng nhất là vị khách đã qua nguy hiểm, rằng cô sẽ hợp tác với việc kiểm nghiệm, và rằng mọi kết luận phải dựa trên chuỗi mẫu được bảo toàn. Cô không nhắc bức ảnh cắt ghép hay vết rách ở thẻ bàn. Nếu nói lúc này, cô chỉ khiến người đang che giấu dấu vết biết phải xóa thứ gì. Một phóng viên hỏi tại sao cô không phủ nhận thẳng việc bỏ hạnh nhân vào món. Nhã Tâm nhìn hàng máy quay. “Vì an toàn thực phẩm không phải cuộc thi ai nói to hơn. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho điều tôi làm, nhưng không nhận thay phần việc của người khác.” Chiều hôm đó, đoạn trả lời bị cắt còn đúng câu “tôi sẽ chịu trách nhiệm”. Bảo Châu đăng nó vào nhóm đối tác kèm thông báo Hội quán Vân Đình đã đình chỉ bếp trưởng để điều tra. Nhã Tâm mất quyền bước vào căn bếp do chính mình xây quy trình. Cô mất luôn quyền kể đầy đủ câu nói của mình. Nhưng trong túi áo cô là ba con số của Gia Nghi, còn trong trí nhớ là vết rách nhỏ trên tấm thẻ đỏ. Có người đã quá vội dựng nên một bức tranh hoàn hảo, đến mức quên rằng giấy rách luôn để lại hai mép không thể tự biến mất.