Cuộc gọi đến lúc mười một giờ bốn mươi bảy phút đêm. Lâm Gia Nghi chỉ nói: “Kho lạnh đang lập biên bản tiêu hủy khẩn cấp.” Tống Nhã Tâm bật dậy. Theo quy trình, mẫu của một sự cố sức khỏe phải được giữ đến khi có kết quả chính thức và hết thời hạn khiếu nại. Không có lý do gì để tiêu hủy vào nửa đêm, trừ khi ai đó muốn việc ấy diễn ra trước khi người có trách nhiệm kịp phản đối. “Em đang ở đâu?” “Trong phòng thay đồ. Bảo Châu gọi hai nhân viên kho đến, nói tủ số ba bị mất điện nên mẫu không còn giá trị.” “Đừng chạm vào mẫu. Chụp bảng nhiệt độ chung, gọi Phó Hải Đăng và yêu cầu lập biên bản có nhân chứng.” “Chị không còn quyền vào đây.” “Chị biết.” Nhã Tâm mặc áo khoác, gọi Hải Đăng trên đường xuống cầu thang. Anh bắt máy sau hồi chuông thứ tư. Khi nghe chuyện, anh nói mình không nhận được cảnh báo nhiệt độ nào từ hệ thống. Nhưng Bảo Châu đã gửi lệnh xử lý mang chữ ký điện tử của bộ phận vận hành, nếu anh không có mặt, kho sẽ thực hiện trong mười lăm phút. “Anh có thể khóa tủ từ xa không?” “Quyền của tôi bị hạ từ sau buổi rà soát.” “Vậy đến đó với tư cách kỹ thuật viên phụ trách chuỗi mẫu. Tôi sẽ đứng ngoài cổng.” Mưa quất nghiêng qua ánh đèn đường. Khi Nhã Tâm tới Hội quán Vân Đình, xe thu gom chất thải đã đỗ ở lối sau. Cô không vượt qua chốt bảo vệ. Cô liên hệ số trực an toàn thực phẩm của đơn vị bảo hiểm mà hội quán đã ghi trong hợp đồng, báo rằng vật chứng của một ca sốc phản vệ sắp bị hủy do nghi mất lạnh nhưng chưa có xác nhận độc lập. Cô chỉ nêu số hồ sơ, không buộc tội ai. Bên trong, Gia Nghi giữ cửa kho bằng cách yêu cầu từng người ký vào biên bản trước khi mở. Bảo Châu nổi giận, nói cô chỉ là bếp phó khu bánh, không có quyền cản quyết định vận hành. Gia Nghi đáp: “Tôi không cản. Tôi yêu cầu ghi rằng khi tôi có mặt, màn hình nhiệt độ vẫn báo trong ngưỡng.” Một nhân viên kho sợ phải chịu trách nhiệm nên không dám cắt niêm phong. Động cơ của anh không phải bảo vệ Nhã Tâm; anh chỉ không muốn tên mình đứng cạnh một mẫu bị hủy sai. Nhưng sự sợ hãi ấy mua được thêm năm phút. Hải Đăng tới từ cửa kỹ thuật, mang theo nhiệt kế độc lập và thiết bị tải dữ liệu. Anh kiểm tra tủ, kiểm tra cảm biến rồi tuyên bố chưa thể xác nhận mất lạnh. Bảo Châu đưa ra bản in cho thấy nhiệt độ từng tăng cao trong hơn hai giờ. “Bản này lấy từ đâu?” Hải Đăng hỏi. “Hệ thống gửi cho vận hành.” “Không có mã truy xuất của cảm biến.” “Anh đang nói tôi làm giả?” “Tôi nói tờ giấy này chưa đủ để tiêu hủy mẫu.” Ở ngoài cổng, Nhã Tâm nghe cuộc tranh luận qua điện thoại đặt trong túi Gia Nghi. Cô không chỉ đạo thêm. Nếu cô bước vào, Bảo Châu sẽ biến việc bảo toàn mẫu thành hành vi xâm nhập của người bị đình chỉ. Việc khó nhất lúc ấy là đứng yên, để những người còn quyền hợp pháp làm đúng phần của họ. Mười hai giờ mười bảy phút, đại diện bảo hiểm gọi thẳng cho Mạc Tuấn Kiệt. Họ cảnh báo mọi tiêu hủy khi chưa xác nhận độc lập có thể làm mất hiệu lực bảo hiểm. Chủ Tịch Mạc lập tức ra lệnh dừng. Ông không làm vậy vì tin Nhã Tâm. Ông làm vì sợ khoản bồi thường. Dù lý do nào, cánh cửa tủ vẫn được đóng lại. Hải Đăng yêu cầu chuyển ba hũ mẫu sang hộp lạnh dự phòng. Mỗi hũ được quay video từ lúc còn trong tủ đến khi đặt vào hộp; số niêm phong được đọc thành tiếng; Gia Nghi, nhân viên kho và bảo vệ cùng ký. Mẫu từ chiếc đĩa sự cố nằm riêng, còn hai mẫu xốt trong bếp vẫn giữ nguyên tem. Chưa ai biết phép thử sẽ nói gì. Chuỗi bảo quản chỉ bảo đảm rằng khi câu trả lời xuất hiện, người ta không thể dễ dàng phủ nhận nó thuộc về mẫu nào. Bảo Châu nhìn qua cửa kính thấy Nhã Tâm dưới mái che. Cô ta đi ra, đôi giày cao gót dẫm nước mưa bắn lên gấu quần. “Cô giỏi dùng người khác phá quy định.” “Quy định nào cho phép tiêu hủy mẫu lúc nửa đêm?” “Tủ mất điện.” “Vậy hãy để dữ liệu cảm biến chứng minh.” “Dù mẫu còn, nó cũng không cứu được cô.” Nhã Tâm nhìn xe thu gom đang nổ máy. “Nếu thật vậy, tại sao cô phải vội?” Bảo Châu tái mặt. Cô ta quay vào trong mà không trả lời. Sáng hôm sau, Hứa Minh Uy gửi quyết định chấm dứt hợp đồng của Nhã Tâm vì can thiệp trái phép vào hoạt động hội quán và liên lạc nhân viên khi đang bị đình chỉ. Toàn bộ trợ cấp bị giữ để chờ bồi thường thiệt hại. Cùng ngày, Gia Nghi bị cho nghỉ không lương. Hải Đăng bị thu quyền truy cập kỹ thuật với lý do vượt thẩm quyền. Ba người bảo toàn được vật chứng, nhưng mỗi người mất một phần sinh kế. Đó là cách Minh Uy biến việc làm đúng thành cảnh báo cho những ai còn muốn lên tiếng. Nhã Tâm đưa Gia Nghi về căn hộ của mình. Hai người ngồi bên chiếc bàn chật, tính tiền thuê và tiền thuốc của cha Gia Nghi. Nhã Tâm đề nghị bán nốt bộ dao dự phòng. Gia Nghi lắc đầu, nói nếu phải đổi cả nghề để giữ vài hũ xốt thì ít nhất họ phải giữ được đến ngày nó được kiểm tra. Hải Đăng nhắn rằng trước khi bị khóa tài khoản, anh đã gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu thiết bị qua hệ thống chính thức. Anh không sao chép trái phép và cũng chưa đọc được toàn bộ nhật ký. Yêu cầu đã có mã tiếp nhận, nên việc xóa dữ liệu từ lúc này sẽ để lại dấu hành chính. Nhã Tâm thêm mã ấy vào đường thời gian. Họ chưa có kết quả mẫu, chưa biết tiếng máy in muộn tạo ra thứ gì, chưa biết những chiếc đĩa thay đổi vị trí vì sơ suất hay chủ ý. Những gì họ có chỉ là một chuỗi niêm phong còn nguyên và vài dấu vết chưa bị thời gian cuốn mất. Đó cũng là đường lui cuối cùng của cô. Tối đến, Nhã Tâm nhận thông báo ngân hàng về khoản tiết kiệm sắp cạn. Hợp đồng bị chấm dứt, danh dự bị bôi nhọ, người giúp cô bị trừng phạt. Cô có thể công bố chuyện tiêu hủy hụt để giành chút cảm tình, nhưng làm vậy sẽ khiến đối phương chuẩn bị lời giải thích trước khi dữ liệu được kiểm chứng. Cô chọn im lặng thêm một lần, không phải vì sợ, mà vì lời buộc tội tung ra quá sớm sẽ thiêu nốt cây cầu duy nhất dẫn đến sự thật. Trong hộp lạnh được niêm phong lại, ba hũ mẫu nằm im. Ngoài phòng hồ sơ, ảnh đáy đĩa và thẻ phục vụ vẫn chưa được ghép với nhau. Trên máy chủ, một yêu cầu giữ nhật ký đã được đóng dấu thời gian. Đối phương tưởng họ đã lấy nốt đường lui của Nhã Tâm. Thực ra, chính cuộc tiêu hủy vội vã đã khiến nhiều người buộc phải ký tên rằng những vật ấy vẫn tồn tại.