Ba ngày sau cuộc tiêu hủy hụt, đơn vị bảo hiểm buộc Hội quán Vân Đình tổ chức một buổi đối chứng vật chứng có người ngoài giám sát. Tống Nhã Tâm bước vào bằng thẻ khách, mang theo bản in ảnh khu chia món và ảnh kiểm kê đã được đính vào phụ lục. Hứa Minh Uy phản đối cô tham dự, nhưng đại diện bảo hiểm nói người bị quy trách nhiệm có quyền đặt câu hỏi về chuỗi phục vụ. Mạc Tuấn Kiệt không vui, song khoản bồi thường đang treo trên đầu khiến ông phải đồng ý. Trên bàn là chín chiếc đĩa thu từ khu vực danh dự. Nhã Tâm không cần chạm vào chúng. Cô yêu cầu nhân viên xoay từng chiếc để camera ghi đáy. Vết xước lưỡi liềm, hai chấm xanh, mẻ men hạt gạo và sáu dấu còn lại lần lượt hiện ra. Sau đó cô đặt ảnh chụp lúc món vừa rời trạm bên cạnh ảnh chụp khi đĩa được thu hồi. “Đây là thứ tự ban đầu,” cô nói. “Còn đây là vị trí khi sự cố xảy ra.” Bảo Châu chen vào: “Nhân viên có thể xếp lại khi thu dọn.” “Đúng. Vì thế chỉ ảnh đáy đĩa chưa đủ. Xin đưa thẻ phục vụ gốc ra.” Bảo Châu nói thẻ đã lẫn trong rác giấy. Nhã Tâm lấy biên bản hôm đầu, chỉ vào dòng chính Bảo Châu ký xác nhận rằng toàn bộ thẻ cảnh báo được giữ trong túi chứng cứ. Căn phòng im lặng. Sau gần hai mươi phút, một nhân viên mang tới chiếc túi ấy. Tấm thẻ đỏ có vết rách tam giác nằm giữa tám thẻ trắng. Mép rách của nó không khớp với chiếc kẹp mang số xe đẩy mà Bảo Châu từng công bố. Nó khớp với chiếc kẹp ở trạm phụ, nơi phục vụ dùng để điều chỉnh bàn khi khách đổi chỗ. Nhã Tâm dựng chín chiếc kẹp theo sơ đồ. Mỗi thẻ có một con số viết tay rất nhỏ của tổ trưởng phục vụ. Khi ghép số ấy với dấu đáy đĩa, cả chín phần ăn của bàn danh dự đã không đi thẳng tới bàn được ghi lúc chia món. Chúng lần lượt bị chuyển sang thẻ kế bên, tạo thành một vòng: đĩa thứ nhất tới vị trí thứ hai, đĩa thứ hai tới vị trí thứ ba, cho đến chiếc cuối cùng quay về vị trí đầu. Đại diện bảo hiểm hỏi ai có quyền đổi bàn. Bảo Châu đáp rằng chỉ tổ trưởng phục vụ mới được làm khi có yêu cầu của khách. Mọi ánh mắt hướng về Tạ Vân Khê. Vân Khê ngồi sát cửa từ đầu buổi, hai tay lạnh đến mức không cầm chắc cốc nước. Cô từng im lặng vì mẹ đang làm tạp vụ tại hội quán và em trai vừa được nhận vào đội phục vụ. Hứa Minh Uy đã cho cô hiểu rằng một lời khai sai ý có thể khiến cả ba người mất việc. “Khách có yêu cầu đổi chỗ không?” Nhã Tâm hỏi. Vân Khê nhìn Minh Uy rồi nhìn Mạc Tuấn Kiệt. “Có một thay đổi sau khi món rời bếp.” “Ai yêu cầu?” “Tôi chưa thể nói.” Minh Uy lập tức bảo câu trả lời mơ hồ không có giá trị. Nhã Tâm không ép tên người ra lệnh. Cô chỉ hỏi Vân Khê có tự ý đổi hay không. “Không.” “Việc đổi có liên quan yêu cầu trực tiếp của khách không?” “Không.” “Cả chín chiếc đĩa có đi qua trạm phụ không?” Vân Khê nhắm mắt. “Có.” Một tiếng xôn xao nổi lên. Chín chiếc đĩa không còn là những vật giống hệt nhau nằm trên bàn kiểm kê. Dấu xước dưới men sứ và số trên thẻ đã cùng kể rằng chúng bị đổi khỏi bàn ban đầu theo một chuỗi có trật tự. Sự thật ấy chưa cho biết chất gây dị ứng xuất hiện ở đâu, càng chưa chỉ ra ai gây ra sự cố. Nhưng nó phá vỡ mệnh đề mà Hứa Minh Uy dùng từ đầu: món đi thẳng từ tay bếp trưởng tới vị khách. Bảo Châu quay sang trách Vân Khê làm sai quy trình. Vân Khê bật khóc, nói cô đã báo việc điều chuyển cho quản lý sự kiện ngay tối hôm đó. Bảo Châu phủ nhận. Nhã Tâm lấy bức ảnh cắt ghép từng được dùng để kết tội cô, phóng lớn góc phản chiếu trên nắp xe đẩy. Trong đó có bóng Bảo Châu đứng cạnh trạm phụ đúng lúc hàng đĩa đi qua. “Ảnh của cô,” Nhã Tâm nói. “Lần này xin đừng cắt nữa.” Mạc Tuấn Kiệt yêu cầu tạm dừng buổi đối chứng. Nhã Tâm phản đối, nói ít nhất phát hiện về đường đi của đĩa phải được đọc vào biên bản trước khi nghỉ. Đại diện bảo hiểm đồng ý. Minh Uy không thể xóa những gì camera chung đã ghi. Ngoài hành lang, Vân Khê tìm Nhã Tâm. Cô xin lỗi vì đã im lặng và nói mình chỉ dám thừa nhận đến đó. Nếu kể hết, cô sợ gia đình không còn đường sống. Nhã Tâm đáp: “Tôi không cần cô hy sinh trong một phút để rồi cả nhà cô trả giá nhiều năm. Nhưng từ hôm nay, đừng để họ viết lời khai thay cô. Những gì cô nói phải do chính cô ký.” Vân Khê gật đầu. Trước khi đi, cô đưa lại một mẩu thẻ có cùng loại giấy với tấm thẻ đỏ. Nó được tìm thấy sau rèm nhung gần lối phụ, nhưng cô đã giấu vì hoảng sợ. Nhã Tâm không nhận bằng tay. Cô gọi đại diện bảo hiểm tới lập túi niêm phong ngay tại chỗ. Phản công đầu tiên của cô không phải một lời kết tội vang dội. Nó là việc đặt đúng chín chiếc đĩa vào chín hành trình riêng, buộc những người từng gộp chúng thành “món của bếp trưởng” phải nhìn thấy đoạn đường ngoài căn bếp. Khi buổi đối chứng tiếp tục, quyết định quy trách nhiệm toàn bộ cho Nhã Tâm bị tạm hoãn. Hứa Minh Uy vẫn giữ chức, Bảo Châu vẫn có quyền điều hành, còn Vân Khê chưa nói tên người đứng sau mệnh lệnh. Nhưng cán cân đã dịch chuyển. Từ giờ, bất kỳ ai muốn kết tội cô đều phải giải thích vì sao chín chiếc đĩa cùng đổi chỗ trước khi một trong số chúng làm khách ngã xuống.