Phó Hải Đăng nhận lại quyền truy cập trong đúng hai giờ, dưới sự giám sát của đại diện bảo hiểm và một chuyên viên dữ liệu độc lập. Hệ thống máy in nhãn của Hội quán Vân Đình không lưu nội dung đầy đủ quá ba mươi ngày, nhưng nó giữ hàng đợi kỹ thuật gồm mã người dùng, thời điểm gửi, số bản và thiết bị nhận. Yêu cầu bảo toàn mà Hải Đăng lập trước khi bị khóa tài khoản đã giữ được ảnh chụp máy chủ ở trạng thái chỉ đọc. Hứa Minh Uy bảo đây chỉ là dữ liệu máy móc, không chứng minh tờ giấy nào từng được gắn lên món ăn. Nhã Tâm đồng ý. “Vậy hãy để dữ liệu nói đúng phần của nó.” Hải Đăng dựng đường thời gian trên màn hình. Từ mười tám giờ bốn mươi đến mười chín giờ mười hai, trạm món nóng đã in chín nhãn cho bàn danh dự theo danh sách được duyệt. Mỗi lệnh mang mã của Tống Nhã Tâm và được gửi khi cô còn đứng tại trạm. Đến mười chín giờ mười sáu, thẻ ra vào ghi nhận cô rời khu chia món để kiểm tra món tráng miệng. Mười chín giờ mười chín, máy in chạy thêm một lần. Không phải chín bản. Chỉ một bản. Lệnh thứ mười dùng lại mẫu nhãn cảnh báo của vị khách bị dị ứng, nhưng đổi mã bàn sang vị trí đầu của chuỗi phục vụ. Nó được chèn sau khi Nhã Tâm đã rời trạm. Tài khoản gửi lệnh thuộc nhóm quản lý sự kiện của Đường Bảo Châu. Gia Nghi ngồi ở hàng sau, hai bàn tay siết chặt. Tiếng máy cô nghe thấy đêm đó cuối cùng đã có một vị trí trên đồng hồ. Hải Đăng nhấn mạnh rằng nhật ký không nói ai ngồi trước máy tính. Nó chỉ chứng minh tài khoản nào mở quyền và lệnh nào được gửi. Bảo Châu lập tức nói tài khoản của cô được dùng chung trong ngày tiệc. Chuyên viên độc lập hỏi danh sách người được cấp mật khẩu. Cô ta đáp rằng có thể trợ lý hoặc tổ phục vụ đã mượn. “Quy định cấm chia sẻ quyền truy cập,” Nhã Tâm nói. “Cô đang nói về quy định sau khi chính món của cô khiến khách nhập viện?” “Tôi đang hỏi ai dùng tài khoản của cô.” Bảo Châu quay sang Mạc Tuấn Kiệt. Trước áp lực của đại diện bảo hiểm, cô buộc phải thừa nhận đã cho một người mượn thẻ quản lý và mật khẩu tạm vì người đó nói cần sửa nhanh sơ đồ bàn. Cô vẫn từ chối nêu tên, cho rằng đó là chỉ đạo cấp trên và mình không biết lệnh in thứ mười sẽ được dùng vào đâu. Nhã Tâm không cho phép căn phòng gộp hai mức trách nhiệm. Bảo Châu có thể không biết toàn bộ kế hoạch, nhưng cô ta đã đưa quyền truy cập, công bố ảnh cắt ghép, cố ép nhận lỗi và tìm cách tiêu hủy mẫu. Mỗi hành động là một lựa chọn riêng. “Cô tin tôi có tội từ lúc nào?” Nhã Tâm hỏi. Bảo Châu không trả lời. “Trước hay sau khi cho mượn quyền truy cập?” “Sau sự cố, ai cũng hoảng loạn.” “Lệnh được in trước sự cố.” Câu nói ngắn khiến Bảo Châu tái mặt. Cô ta thú nhận người mượn quyền nói một khách VIP đổi chỗ và cần in lại nhãn. Vì người đó có vị trí cao hơn, cô không kiểm tra. Sau khi vị khách ngã xuống, cô nhận ra lệnh in có thể liên quan, nhưng sợ mình bị quy trách nhiệm nên làm theo hướng dẫn truyền thông, cắt ảnh và nhấn toàn bộ lỗi về phía bếp. Một nhân viên từng tin câu chuyện của Bảo Châu đứng lên hỏi tại sao cô ta để cả đội mất ca làm để bảo vệ mình. Bảo Châu bật lại rằng nếu thương hiệu sụp, tất cả cũng mất việc. Người nhân viên đáp rằng bảo vệ việc làm không có nghĩa được chọn một người thế mạng. Căn phòng bắt đầu phân hóa. Những người tin nhầm vì chỉ thấy ảnh cắt ghép yêu cầu xem bản gốc. Những người từng im lặng vì sợ bị cắt ca không còn muốn lời khai của mình nằm trong bản tóm tắt do Bảo Châu viết. Không ai lập tức trở thành đồng minh của Nhã Tâm, nhưng họ thôi nói bằng cùng một giọng. Minh Uy đứng lên, cho rằng tài khoản quản lý bị dùng sai chỉ là sơ suất vận hành. Ông ta đề nghị đình chỉ Bảo Châu và khép việc điều tra ở đây. “Một nhân viên hoảng loạn đã che giấu sai phạm của mình. Không cần biến mọi lỗi nhỏ thành âm mưu.” Nhã Tâm nhìn thẳng ông ta. “Nếu chỉ là in lại nhãn vì đổi chỗ, tại sao người mượn quyền không dùng tài khoản của chính mình?” “Có thể người đó vội.” “Vậy người đó là ai?” Minh Uy nói mình không biết. Hải Đăng chuyển sang nhật ký thẻ ra vào. Trong khoảng ba phút quanh lệnh in, chỉ có bốn thẻ quản lý đi qua hành lang trạm nóng. Một thuộc Bảo Châu, một thuộc nhân viên kỹ thuật đang có mặt ở phòng máy, một thuộc Chủ Tịch Mạc đang phát biểu trên sân khấu. Bản ghi của thẻ cuối bị đánh dấu khách điều hành, tên người giữ không hiện trong quyền đọc của Hải Đăng. Đại diện bảo hiểm yêu cầu mở quyền cao hơn. Minh Uy phản đối vì lý do bảo mật. Chủ Tịch Mạc bắt đầu nhìn ông ta bằng ánh mắt khác. Một người vô can có thể quan tâm bảo mật, nhưng không thường xuyên dùng nó để chặn từng câu hỏi dẫn tới cùng một hành lang. Buổi đối chứng kết thúc mà chưa công bố người giữ thẻ cuối. Tuy nhiên, Mạc Tuấn Kiệt ký lệnh đình chỉ Bảo Châu, thu thiết bị công việc và cấm xóa dữ liệu. Cô ta bật khóc, nói mình chỉ làm theo chỉ đạo. Lần này không ai cho phép câu nói ấy trôi qua. Đại diện bảo hiểm yêu cầu cô ghi tên người chỉ đạo trong lời khai riêng. Ngoài phòng, Gia Nghi hỏi Nhã Tâm có thấy nhẹ nhõm không. Cô lắc đầu. Lệnh in thứ mười chứng minh quy trình đã bị can thiệp sau khi cô rời trạm, nhưng vẫn chưa nối tờ nhãn với chất gây dị ứng. Nếu dừng ở đây, Minh Uy có thể đẩy tất cả cho sự cẩu thả của Bảo Châu. “Vậy chúng ta còn thiếu gì?” Gia Nghi hỏi. “Thiếu câu trả lời món ăn thay đổi ở bước nào.” Nhã Tâm nhìn thùng mẫu đang được chuyển tới phòng kiểm nghiệm có giám sát. Chín chiếc đĩa đã lên tiếng về đường đi. Máy in đã lên tiếng về một lệnh thừa. Hai lời kể ấy đang tiến gần nhau, nhưng chỉ mẫu xốt mới có thể xác định lỗi nằm trong nồi hay xuất hiện ở nơi khác. Trước khi rời hội quán, Bảo Châu gọi Nhã Tâm lại. Cô ta không xin tha thứ. Cô ta chỉ nói rất nhỏ rằng người mượn quyền không hề tỏ ra vội; người ấy đã biết chính xác phải sửa mã bàn nào. “Cô sẽ ghi câu đó vào lời khai chứ?” Bảo Châu nhìn hai nhân viên đang chờ thu điện thoại. “Tôi sẽ ghi. Nhưng cô đừng nghĩ tôi làm vì cô.” “Tôi không cần cô làm vì tôi. Cô làm vì phần trách nhiệm của mình.” Lệnh thứ mười không xóa được những gì Bảo Châu đã gây ra, cũng không biến cô ta thành nạn nhân vô tội. Nó chỉ kéo chiếc mặt nạ đầu tiên khỏi câu chuyện và buộc những người còn lại lựa chọn: tiếp tục che cho một mệnh lệnh không có tên, hay giữ lấy lời khai của chính họ trước khi người khác dùng nó lần nữa.