Đèn sân khấu tắt đúng lúc Tần Nhã Lâm nâng đũa chỉ huy cho đoạn chuyển khó nhất của Khúc Giao Mùa. Không phải một cú cúp điện kéo dài. Bóng tối chỉ ụp xuống vừa đủ một nhịp, rồi luồng sáng màu hổ phách bật trở lại như chưa từng có chuyện gì. Nhưng trong khoảng ngắn ấy, bè kèn đồng đã vào sớm, violin lỡ mất tín hiệu, còn nghệ sĩ cello trẻ Trình Gia Hân khựng cây vĩ ngay trước câu độc tấu đầu tiên. Hơn tám trăm khán giả trong Nhà hát Tinh Hà cùng nín thở. Tần Nhã Lâm không quay đầu nhìn bàn ánh sáng. Cô giữ tay trái mở rộng, kéo bè dây về cùng một nhịp, tay phải chặn kèn đồng bằng một động tác dứt khoát. Dàn giao hưởng Lam Vân đã tập với cô suốt bốn tháng. Họ hiểu cái siết rất nhẹ nơi đầu ngón tay ấy: bỏ hai ô nhịp, gặp nhau ở hợp âm kế tiếp. Âm nhạc vừa liền lại, đèn tắt lần thứ hai. Lần này bóng tối rơi xuống ngay điểm bộ gõ đổi tiết tấu. Một tiếng chũm chọe bật ra cô độc. Từ hàng ghế đầu vang lên vài lời xì xào. Tần Nhã Lâm nghe rõ hơi thở gấp của Trình Gia Hân phía bên phải. Cô bước nửa bước khỏi bục, dùng mũi giày gõ nhịp lên sàn gỗ để những người gần nhất bắt được tiết tấu. Khi đèn sáng, cây vĩ của Trình Gia Hân đã tìm lại đường đi. Lần thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm nối nhau xuất hiện ở những điểm chuyển khác. Mỗi lần chỉ kéo dài một nhịp. Mỗi lần đều khiến một nhóm nhạc cụ suýt rơi khỏi cấu trúc. Người ngoài có thể cho đó là lỗi ngẫu nhiên. Người đứng giữa dàn nhạc thì biết có điều gì đó quá đều đặn trong cách bóng tối lựa đúng khoảnh khắc dễ vỡ nhất. Bạch Tử Yên đứng trong cánh gà, một tay giữ bộ đàm, tay kia ép lên cuốn sổ trực sân khấu. Khuôn mặt cô trắng bệch. Cô liên tục gọi bàn điều khiển nhưng tai nghe chỉ đáp lại bằng tiếng rè. Ở cuối cánh gà, Hạ Tuấn Nghi cúi sát cụm thiết bị, hai tay chạy trên các nút kiểm tra. Anh lắc đầu, giơ hai ngón tay, rồi chỉ lên tầng kỹ thuật. Tín hiệu ấy không nói được nguyên nhân. Nó chỉ cho biết nguồn điện chính vẫn còn. Đèn tắt lần thứ sáu khi Khúc Giao Mùa bước vào đoạn dồn. Một người ở ban công bật đèn điện thoại. Hàng chục người khác làm theo. Những chấm sáng nhỏ nổi lên giữa khán phòng như một dải sao vụn. Tần Nhã Lâm nhìn thấy gương mặt hoảng sợ của Trình Gia Hân. Buổi diễn này là cơ hội đầu tiên để cô gái trẻ được đứng độc tấu trước một hội đồng tài trợ học bổng. Nếu dàn nhạc dừng, cơ hội ấy có thể mất ngay trong đêm. Tần Nhã Lâm đặt đũa chỉ huy xuống giá nhạc. Cô dùng cả hai tay dẫn nhịp, biên độ lớn hơn, rõ hơn, để người ngồi xa vẫn nhìn được qua những chấm sáng từ điện thoại. Cô ra hiệu cho cello tiếp tục. Trình Gia Hân cắn môi, kéo nốt đầu tiên hơi run, rồi dần vững lại. Giai điệu trầm ấm lan qua khán phòng, không còn dựa vào ánh đèn mà dựa vào ký ức của từng người đã tập cùng nhau suốt nhiều tháng. Lần thứ bảy đến ngay trước nhịp cuối của câu độc tấu. Bóng tối phủ kín sân khấu. Có tiếng ai đó đứng bật dậy. Một vật kim loại rơi trong khu vực bộ gõ. Tần Nhã Lâm không nhìn thấy bất cứ khuôn mặt nào, nhưng cô nghe được tiếng vĩ của Trình Gia Hân còn đang rung. Cô đếm bằng hơi thở, đưa hai tay lên vị trí mà cả dàn nhạc đã thuộc lòng, rồi khép lại. Hợp âm cuối vang lên trong bóng tối, gọn và đầy. Khi đèn bật sáng, khán giả im lặng mất hai giây trước khi tiếng vỗ tay bùng lên. Một số người đứng dậy. Trình Gia Hân cúi đầu, nước mắt còn trên má. Bè trưởng violin Chu Mạn Thanh thở ra, bàn tay giữ cây vĩ vẫn run. Tần Nhã Lâm quay về phía dàn nhạc trước, cúi thấp người cảm ơn họ, sau đó mới hướng về khán phòng. Cô tưởng tai nạn đã được cứu. Lục Minh Khải bước ra từ cánh gà trước khi tràng vỗ tay dứt. Giám đốc nghệ thuật không cầm hoa, cũng không đợi dàn nhạc rời vị trí. Ông cầm một xấp giấy có kẹp đỏ, đi thẳng tới giữa sân khấu và ra hiệu cắt micro khán phòng. “Xin mọi người giữ nguyên vị trí.” Giọng Lục Minh Khải vang qua hệ thống loa. Tràng vỗ tay rơi xuống từng mảng. Những chiếc điện thoại vừa dùng soi sáng giờ đồng loạt hướng ống kính lên sân khấu. “Bộ phận kỹ thuật vừa báo bảy cue tắt đèn đã được thêm vào tệp điều khiển của đêm nay. Phiếu điều chỉnh mang chữ ký của người phụ trách nghệ thuật.” Ông giơ tờ đầu tiên lên. Ở cuối trang là một nét ký giống hệt chữ ký của Tần Nhã Lâm. Chu Mạn Thanh quay sang nhìn cô. Một nhạc công kèn đồng buột miệng hỏi tại sao nhạc trưởng lại đem cả dàn nhạc ra thử nghiệm mà không báo trước. Người phụ trách bộ gõ cúi nhặt món đồ vừa rơi, nhưng ánh mắt cũng dừng ở xấp giấy. Từ hàng ghế dưới, vài khán giả bắt đầu nói lớn rằng đây là trò quảng bá nguy hiểm. Tần Nhã Lâm bước khỏi bục. “Tôi không thêm cue tắt đèn nào.” Lục Minh Khải không tranh cãi. Ông đưa xấp giấy cho Chu Mạn Thanh, như thể ý kiến của một người trong dàn nhạc đáng tin hơn lời phủ nhận của người đang bị buộc tội. Chu Mạn Thanh nhìn chữ ký rất lâu. Bạch Tử Yên từ cánh gà bước ra, muốn nói điều gì đó, nhưng Lục Minh Khải giơ tay ngăn lại. “Đêm nay suýt xảy ra giẫm đạp ở lối ban công. Một nghệ sĩ suýt bị thương vì không nhìn thấy giá nhạc. Cô muốn giải thích, hãy giải thích với hội đồng vào sáng mai.” “Cho tôi xem bản gốc.” “Đây là bản được lưu trong hồ sơ.” “Bản được lưu không có nghĩa là bản tôi đã ký.” Câu nói ấy khiến vài người phía dưới bật cười lạnh. Một khán giả lớn tiếng cho rằng người có quyền sửa tệp giờ đang tìm cách chối bỏ. Người khác hỏi có phải bảy lần tắt đèn là ý tưởng nghệ thuật thất bại hay không. Mỗi câu hỏi đẩy sân khấu vừa được cứu trở lại bờ hỗn loạn. Tần Nhã Lâm không cố át họ. Cô nhìn xấp giấy trong tay Chu Mạn Thanh. Góc trên cùng có dấu thời điểm của buổi chiều, sau lần kiểm tra cuối mà cô nhớ rất rõ. Dòng ghi chú dùng kiểu diễn đạt cô chưa từng dùng. Tuy vậy, ngay giữa hàng trăm ống kính, mọi lời phân tích lúc này đều có thể bị biến thành chống chế. Cô quay sang Trình Gia Hân. “Em có đau ở đâu không?” Trình Gia Hân lắc đầu, nhưng bàn tay ôm đàn siết chặt. “Em không tin cô làm vậy.” Lời nói nhỏ vẫn lọt vào micro gần đó. Lục Minh Khải lập tức yêu cầu nhân viên đưa nghệ sĩ trẻ khỏi sân khấu để “tránh bị tác động”. Hai người phụ trách tiến lại. Tần Nhã Lâm không cản họ. Cô chỉ nhặt đũa chỉ huy, đặt vào hộp, rồi trao hộp cho Bạch Tử Yên. “Giữ giúp tôi. Đừng để ai dọn đồ trên bục trước khi lập biên bản.” Bạch Tử Yên gật đầu. Trong khoảnh khắc nhận chiếc hộp, cô khẽ nói rằng lịch trực kỹ thuật đêm nay khác bản đã phát đầu tuần. Tần Nhã Lâm chưa kịp hỏi thêm thì Lục Minh Khải đã gọi bảo vệ sân khấu. Cô bị mời đi qua lối bên, giữa những người từng cúi đầu theo nhịp tay cô. Không ai chặn lại. Chu Mạn Thanh cầm phiếu điều chỉnh, ánh mắt vừa tức giận vừa hoang mang. Hạ Tuấn Nghi đứng sau lớp kính tầng kỹ thuật, điện thoại áp bên tai, rồi bất ngờ bị một người mặc áo quản trị kéo rèm che khuất. Ngoài sảnh, áp phích mang tên Tần Nhã Lâm vẫn treo dưới luồng sáng vàng. Bên dưới chân dung cô là hàng chữ giới thiệu Khúc Giao Mùa, tác phẩm mới do cô sáng tác và chỉ huy. Khán giả đi ngang qua áp phích, chỉ trỏ, quay hình, rồi đăng những lời kết tội đầu tiên trước khi hội đồng kịp họp. Tần Nhã Lâm đứng lại đúng một lần. Qua cánh cửa khép chưa kín, cô nhìn sân khấu vẫn còn sáng. Bảy lần bóng tối đã không đánh gục được dàn nhạc. Nhưng một tờ giấy mang chữ ký giống của cô đang làm được điều đó. Cô hiểu từ giây phút này, việc cần cứu không còn chỉ là một buổi diễn.