Sáng hôm sau, chiếc ghế dành cho Tần Nhã Lâm trong phòng họp bị đặt cách xa bàn dài gần một mét. Không ai nói đó là chỗ của người bị thẩm tra. Khoảng trống tự nó đã nói đủ. Lục Minh Khải ngồi ở đầu bàn, trước mặt là phiếu điều chỉnh cue, báo cáo sự cố và bản in hàng trăm bình luận trên mạng. Chu Mạn Thanh đại diện dàn nhạc ngồi bên phải. Hạ Tuấn Nghi có tên trong danh sách tham dự nhưng ghế trống. Bạch Tử Yên đứng gần cửa với cuốn sổ trực ôm trước ngực, không được mời ngồi. Lục Minh Khải mở cuộc họp bằng con số mười bảy. Mười bảy khán giả đã yêu cầu hoàn vé. Ba người nói họ bị hoảng loạn. Một nhà tài trợ yêu cầu giải trình. Ông đọc từng con số chậm rãi, rồi đặt chiếc hộp đũa chỉ huy của Tần Nhã Lâm lên bàn. “Hội đồng quyết định đình chỉ cô khỏi toàn bộ hoạt động của Dàn giao hưởng Lam Vân cho đến khi kết thúc xác minh.” Tần Nhã Lâm nhìn chiếc hộp. “Ai đã đối chiếu phiếu này với bản tôi ký lúc tổng duyệt?” “Chữ ký đã được ba người nhận diện.” “Tôi hỏi bản gốc trước tổng duyệt.” Lục Minh Khải lật sang trang khác. “Cô là người duy nhất có quyền nghệ thuật đủ cao để yêu cầu bảy cue đặc biệt.” Chu Mạn Thanh đặt phiếu xuống. “Nét ký này giống của cô. Nếu chỉ là một thử nghiệm, cô nên nói thật. Đêm qua tôi suýt đâm vĩ vào người bên cạnh.” Sự giận dữ của Chu Mạn Thanh không xuất phát từ nịnh quyền. Bè trưởng violin đã phụ trách an toàn biểu diễn nhiều năm, và cô tin rằng mọi thay đổi sân khấu phải được báo cho nhạc công. Chính vì thế, tờ giấy càng khiến cô thấy bị phản bội. Tần Nhã Lâm không trách. “Tôi không yêu cầu cô tin bằng cảm tính. Tôi yêu cầu giữ nguyên dữ liệu, thiết bị và hồ sơ để kiểm tra.” Lục Minh Khải gõ đầu bút lên bàn. “Thiết bị đang được bảo trì khẩn cấp. Hồ sơ đã sao lưu.” Bạch Tử Yên ngẩng lên. “Theo lịch tôi nhận, bảo trì phải bắt đầu vào tuần sau.” Cả phòng quay về phía cô. Lục Minh Khải hỏi ai cho phép quản lý sân khấu chen vào. Bạch Tử Yên đỏ mặt, nhưng vẫn nói cuốn sổ trực ghi rõ thời gian bàn giao từng bộ phận. Ông yêu cầu cô nộp cuốn sổ cho văn phòng. Cô ôm chặt hơn một thoáng rồi mới đặt lên mép bàn. Tần Nhã Lâm nhìn động tác ấy. Cô biết Bạch Tử Yên vừa đánh dấu một sự khác thường, nhưng chưa đủ để kết luận bất cứ điều gì. Cô cũng biết nếu cố giành cuốn sổ ngay lúc này, người quản lý trẻ sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo. Lục Minh Khải đẩy biên bản đình chỉ sang. Điều khoản cuối yêu cầu Tần Nhã Lâm bàn giao quyền truy cập toàn bộ tài liệu tập luyện, gồm cả Khúc Giao Mùa, để “bảo đảm tiến độ nghệ thuật”. “Tác phẩm thuộc quyền tác giả của tôi.” “Nhà hát đã đầu tư sân khấu, dàn nhạc và truyền thông.” “Quyền biểu diễn theo hợp đồng không phải quyền sở hữu.” Không khí trong phòng lạnh đi. Lục Minh Khải thu tay về, nói hội đồng sẽ xem xét vấn đề ấy sau. Trước mắt, ông yêu cầu cô ký xác nhận đình chỉ. Tần Nhã Lâm đọc từng dòng, gạch bỏ câu thừa nhận đã tự ý sửa cue, rồi ký vào phần xác nhận đã nhận quyết định. Ngay khi cô đặt bút xuống, Lục Minh Khải mở hộp, lấy chiếc đũa chỉ huy và trao cho nhân viên hành chính. “Tài sản phục vụ công việc phải được niêm giữ.” Đó là chiếc đũa cha Tần Nhã Lâm đã tự tiện trước khi ông qua đời, không phải tài sản của nhà hát. Cô đưa tay giữ hộp lại. “Chiếc đũa là của tôi.” “Vậy cô có thể nhận lại sau khi kiểm kê.” Tần Nhã Lâm nhìn ông trong vài giây, rồi buông tay. Tranh giành một kỷ vật trước máy ghi âm của hội đồng sẽ chỉ tạo ra một đoạn hình khác chống lại cô. Cô ghi thêm vào biên bản rằng chiếc đũa là tài sản cá nhân và yêu cầu niêm phong riêng. Đây không phải nhượng bộ. Đây là cách buộc người giữ nó phải chịu trách nhiệm. Khi cuộc họp gần kết thúc, điện thoại của Chu Mạn Thanh rung liên tục. Một nhóm nhạc công đã gửi kiến nghị từ chối tập dưới sự chỉ huy của Tần Nhã Lâm kể cả khi đình chỉ được gỡ, cho đến khi cô xin lỗi công khai. Chu Mạn Thanh không đọc to tên người ký, nhưng vẻ mặt cho thấy số lượng không ít. Bên ngoài phòng họp, Trình Gia Hân đang chờ. Cô gái trẻ mang hộp đàn trên lưng, mắt sưng vì thiếu ngủ. Vừa thấy Tần Nhã Lâm, Trình Gia Hân bước tới, nhưng một nhân viên học vụ chặn lại và đưa cho cô một phong bì. Hội đồng học bổng thông báo tạm hoãn đánh giá tiết mục độc tấu vì phần biểu diễn đêm qua “không đáp ứng điều kiện kỹ thuật”. Mọi chi phí khóa học mùa đông của Trình Gia Hân sẽ không được giải ngân cho đến khi có buổi đánh giá mới. “Em đã chơi hết đoạn độc tấu,” Trình Gia Hân nói. “Họ không thể coi như em chưa chơi.” Nhân viên học vụ tránh mắt. “Hội đồng cần một bản ghi đạt chuẩn. Bản ghi đêm qua bị lỗi ánh sáng và gián đoạn phối hợp.” Tần Nhã Lâm hỏi ngày đánh giá lại. Người kia nói chưa xác định, vì nhạc trưởng hướng dẫn đang bị đình chỉ. Một vòng tròn được dựng lên rất kín: muốn đánh giá lại phải có người hướng dẫn; người hướng dẫn lại không được tiếp xúc với dàn nhạc. Trình Gia Hân vò mép phong bì. Gia đình cô đã vay tiền cho cây đàn và tiền trọ. Học bổng không chỉ là danh hiệu, mà là điều kiện để cô tiếp tục ở lại thành phố. “Em về nghỉ trước,” Tần Nhã Lâm nói. “Đừng ký giấy từ bỏ suất đánh giá.” “Còn cô?” “Tôi sẽ yêu cầu họ ghi rõ lý do hoãn. Khi một quyết định gây thiệt hại, phải có người đứng tên.” Lục Minh Khải bước ra đúng lúc ấy. Ông nói với Trình Gia Hân rằng nhà hát sẽ tìm người hướng dẫn khác nếu cô biết tách mình khỏi “tranh chấp cá nhân”. Lời đề nghị nghe như cứu giúp, nhưng điều kiện nằm ngay trong cách ông nhấn ba chữ tách mình khỏi. Trình Gia Hân không trả lời. Sự im lặng của cô khiến hai nhân viên gần đó nhìn nhau. Tin đồn mới có thể hình thành chỉ từ một cái nhìn như thế. Ở hành lang, Tần Nhã Lâm gặp Hạ Tuấn Nghi. Anh đến muộn, áo còn vương bụi từ tầng kỹ thuật. Anh chỉ kịp nói hệ thống không mất nguồn chính và mình đã lưu một bản chẩn đoán ban đầu. Lục Minh Khải gọi tên anh từ cuối hành lang. Hạ Tuấn Nghi lập tức đổi giọng, nói có thể chỉ là lỗi đồng bộ rồi bước đi. Sự sợ hãi ấy làm Tần Nhã Lâm chú ý hơn chính câu nói. Hạ Tuấn Nghi không phải người dễ phỏng đoán khi chưa có số liệu. Nếu anh tự rút lại lời ngay khi bị gọi, nghĩa là sinh kế của anh đang bị ai đó nắm chặt. Đến trưa, tài khoản nội bộ của Tần Nhã Lâm bị vô hiệu hóa. Thông báo đình chỉ được gửi tới toàn dàn nhạc trước cả bản sao biên bản đã chỉnh sửa. Trong thông báo, nhà hát viết cô “bị nghi tự ý thiết kế hiệu ứng gây mất an toàn”, còn việc chữ ký đang tranh chấp chỉ được nhắc trong một dòng cuối. Tần Nhã Lâm đứng ngoài cổng Nhà hát Tinh Hà, trong tay chỉ có túi cá nhân. Chiếc đũa chỉ huy ở lại. Quyền bước lên bục ở lại. Tên cô vẫn gắn trên áp phích, nhưng mọi quyền bảo vệ cái tên ấy đã bị khóa sau cánh cửa kính. Điện thoại hiện một đoạn video từ đêm qua. Người đăng cắt bỏ phần dàn nhạc hoàn thành tác phẩm trong bóng tối, chỉ giữ bảy lần đèn tắt và khoảnh khắc Lục Minh Khải giơ phiếu mang chữ ký. Dòng chú thích gọi Tần Nhã Lâm là nhạc trưởng dùng khán giả để đánh cược cho ý tưởng cá nhân. Cô xem hết một lần, lưu đường dẫn và thời điểm, rồi tắt màn hình. Nếu phản ứng bằng giận dữ, cô sẽ phải chạy theo hàng nghìn lời kết tội. Nếu giữ được hồ sơ, từng người đã ra quyết định sẽ phải quay lại đối diện với chính chữ ký của mình. Tần Nhã Lâm chọn việc thứ hai.