Ba ngày sau, Dàn giao hưởng Lam Vân nhận lịch tập mới. Tên Tần Nhã Lâm biến mất khỏi tất cả các buổi. Người thay thế là nhạc trưởng khách vừa đứng trên bục hôm cô bị chặn ngoài cửa, còn Lục Minh Khải trực tiếp giữ vai trò giám sát nghệ thuật. Thông báo gửi kèm một điều khoản yêu cầu nhạc công không trao đổi với người đang bị xác minh về nội dung tập luyện. Ai vi phạm có thể bị loại khỏi chương trình mùa đông. Chu Mạn Thanh đọc điều khoản hai lần. Cô đã ký kiến nghị đòi Tần Nhã Lâm xin lỗi, nhưng chưa từng yêu cầu cấm cả dàn nhạc nói chuyện với nhạc trưởng cũ. Khi một nghệ sĩ viola hỏi liệu họ có được thăm hỏi cá nhân hay không, Lục Minh Khải đáp rằng người vô tội sẽ không cần lôi kéo nhân chứng. Câu nói ấy biến mọi lời hỏi thăm thành dấu hiệu đồng lõa. Tần Nhã Lâm biết lịch mới qua Trình Gia Hân. Cô gái trẻ không gửi ảnh tài liệu, chỉ nói buổi đánh giá học bổng sẽ được ghép vào buổi tập cuối tuần nếu cô chấp nhận người hướng dẫn mới. Tần Nhã Lâm khuyên cô nhận buổi tập. “Nhưng như vậy họ sẽ bảo em quay lưng với cô.” “Em giữ cơ hội của mình không phải quay lưng với tôi. Điều họ muốn nhất là biến lựa chọn sinh tồn của em thành một lời tuyên thệ.” Trình Gia Hân im lặng rất lâu rồi mới đồng ý. Tần Nhã Lâm yêu cầu cô không hỏi chuyện sự cố, chỉ tập trung vào âm nhạc và ghi lại mọi thay đổi ảnh hưởng đến phần độc tấu. Cô không muốn một nghệ sĩ trẻ phải đóng vai người thu thập chứng cứ. Trong buổi tập đầu, nhạc trưởng khách cắt bỏ gần một phần ba đoạn cello, nói cấu trúc mới cần gọn hơn. Trình Gia Hân phản đối vì đó là phần hội đồng học bổng đã chọn. Lục Minh Khải ngồi dưới khán phòng, bảo việc cắt sửa là cần thiết sau “thất bại của ý tưởng cá nhân”. Ông còn nói quyền quyết định cuối thuộc về nhà hát. Chu Mạn Thanh nhìn bản tổng phổ trên giá. Một số dấu ghi bằng bút chì đã biến mất, thay bằng các mẩu giấy dán màu. Cô nhớ rõ Tần Nhã Lâm luôn yêu cầu mọi sửa đổi phải có ngày và chữ ký ở trang đầu. Bản trước mặt không có danh mục thay đổi nào. Lần đầu tiên, Chu Mạn Thanh hỏi thẳng ai đã phê duyệt bản diễn mới. Lục Minh Khải đáp rằng ông phê duyệt với tư cách giám đốc nghệ thuật. Sau đó ông nhắc hợp đồng bè trưởng của cô sẽ được gia hạn vào cuối tháng. Lời nhắc không mang hình thức đe dọa, nhưng đủ khiến cả hàng violin nghe thấy. Chu Mạn Thanh cúi xuống. Cô tiếp tục kéo đàn, song từ đó không chỉnh sửa bất kỳ ghi chú cũ nào bằng mực. Cô dùng bút chì riêng và đánh ngày ở mép trang. Sự nghi ngờ chưa khiến cô đổi phe; nó chỉ khiến cô bắt đầu bảo vệ ký ức của chính mình. Trên tầng kỹ thuật, Hạ Tuấn Nghi bị gọi vào phòng nhân sự. Người quản lý đặt trước mặt anh bản gia hạn hợp đồng sáu tháng và một biên bản xác nhận hệ thống gặp lỗi đồng bộ ngẫu nhiên. Nếu ký, anh được tiếp tục phụ trách âm thanh chính. Nếu không ký, nhà hát sẽ thuê đơn vị ngoài và xem xét trách nhiệm của anh vì không ngăn được sự cố. Hạ Tuấn Nghi đọc câu “không phát hiện can thiệp từ con người” rồi đặt bút xuống. “Tôi chưa hoàn tất chẩn đoán.” “Anh đã có ba ngày.” “Nhật ký hệ thống đang bị khóa vì bảo trì.” Người quản lý nhân sự nói đó chính là lý do cần kết luận sơ bộ. Hạ Tuấn Nghi yêu cầu thêm thời gian. Đáp lại, thẻ ra vào tầng điều khiển của anh bị giới hạn chỉ còn khung giờ tập. Anh không được vào kho thiết bị, cũng không được tự sao lưu dữ liệu. Buổi tối, anh hẹn Tần Nhã Lâm ở một cửa hàng tiện lợi cách nhà hát hai phố. Hạ Tuấn Nghi không mang tệp nào. Anh chỉ kể rằng bản chẩn đoán ban đầu đã bị thu, còn mình bị ép ký kết luận trước khi đọc đủ nhật ký. “Tôi có mẹ đang điều trị dài ngày,” anh nói. “Mất bảo hiểm theo hợp đồng, tôi không gánh nổi.” Tần Nhã Lâm đẩy cốc nước ấm về phía anh. “Anh không cần trở thành anh hùng. Chỉ đừng ký điều anh biết là sai.” “Nếu họ buộc tôi chọn?” “Ghi rõ anh chưa đủ dữ liệu để kết luận. Một câu trung thực cũng là giới hạn.” Hạ Tuấn Nghi nói trong lịch vận hành, hệ thống ánh sáng có một phiên bảo trì đặc biệt sau tổng duyệt. Anh không biết ai thao tác, vì quyền xem chi tiết đã bị thu hồi. Trước mắt, thông tin ấy chỉ cho thấy hệ thống từng được mở trong một khoảng thời gian nhạy cảm, chưa cho biết điều gì đã được đưa vào. Tần Nhã Lâm không hỏi anh tìm cách truy cập lại. Cô nhờ anh gửi yêu cầu kiểm tra bằng email công việc, để việc bị từ chối cũng để lại dấu thời gian. Anh gật đầu, vẻ mặt nhẹ đi đôi chút vì nhiệm vụ ấy không buộc anh vi phạm quy định. Cùng lúc, Bạch Tử Yên nhận lại cuốn sổ trực. Nhiều trang đã được đóng dấu sao chép, nhưng một tờ phiếu rời kẹp ở cuối biến mất. Đó là phiếu cô dùng để ghi bàn giao cánh gà trong đêm công diễn. Bạch Tử Yên không tố cáo ngay. Cô lập danh sách những thứ được trả lại, ghi chú thiếu phiếu và gửi email yêu cầu văn phòng xác nhận. Văn phòng trả lời rằng không nhận bất kỳ phiếu rời nào. May mắn duy nhất là Bạch Tử Yên có thói quen ghi song song mốc bàn giao vào lịch sân khấu chung. Lịch ấy không chứa nội dung kỹ thuật, chỉ ghi ai nhận khu vực nào, vào thời điểm nào. Cô xuất một bản đúng quyền hạn của mình, ký xác nhận và cất cùng hợp đồng lao động. Nó chưa chứng minh hành vi phá hoại. Nhưng nó giữ được trật tự của một đêm mà nhiều người đang muốn kể lại theo cách khác. Cuối tuần, Trình Gia Hân bước vào buổi đánh giá với đoạn độc tấu đã bị cắt. Cô chơi trọn phần còn lại, không sai một nốt. Hội đồng vẫn chưa chấm, viện lý do tác phẩm đang tranh chấp và chương trình chưa ổn định. Ở cuối phòng, Lục Minh Khải nói nếu cô chuyển sang một tiết mục khác do nhà hát đề cử, học bổng có thể được giải quyết nhanh hơn. Trình Gia Hân nhìn cây đàn, rồi nhìn Chu Mạn Thanh. Bè trưởng violin nhớ lời Tần Nhã Lâm từng nói trong hàng chục buổi tập: một nghệ sĩ trẻ không nên bị buộc trả giá cho cuộc chiến quyền lực của người lớn. Chu Mạn Thanh đứng dậy, yêu cầu hội đồng ghi vào biên bản rằng Trình Gia Hân đã hoàn thành phần được phép biểu diễn. Đây là lần đầu cô công khai ngăn một thiệt hại liên quan đến quyết định của Lục Minh Khải. Ông không phản đối ngay. Ông chỉ nhìn cô và nhắc ngày gia hạn hợp đồng một lần nữa. Tối ấy, cả Hạ Tuấn Nghi, Bạch Tử Yên và Chu Mạn Thanh đều chưa đứng về phía Tần Nhã Lâm. Nhưng mỗi người đã giữ lại một thứ không còn hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của giám đốc nghệ thuật: một email bị từ chối, một lịch bàn giao, và một dòng biên bản xác nhận nghệ sĩ trẻ đã chơi xong phần của mình. Ba dấu vết nhỏ chưa đủ đảo ngược lời vu cáo. Chúng chỉ khiến câu chuyện chính thức bắt đầu có những đường nứt.