Buổi diễn từ thiện mùa đông bị hủy vào sáng thứ hai. Thông báo của Nhà hát Tinh Hà chỉ dài bốn dòng, viện dẫn “biến động nhân sự và rủi ro nghệ thuật”. Không có tên Tần Nhã Lâm, nhưng ảnh minh họa lại là sân khấu trong lần đèn tắt thứ bảy. Bất cứ ai nhìn vào cũng hiểu trách nhiệm đang được đặt lên ai. Khoản tài trợ của buổi diễn vốn dùng cho mười suất học bổng, trong đó có suất của Trình Gia Hân. Khi chương trình bị hủy, nhà tài trợ chuyển tiền sang một dự án khác. Hội đồng học bổng báo rằng hồ sơ của cô gái trẻ sẽ được bảo lưu đến năm sau, nếu cô còn đủ điều kiện tuổi và vẫn là thành viên dàn nhạc. “Em không thể chờ một năm,” Trình Gia Hân nói trong căn phòng trọ chỉ vừa đủ đặt chiếc giường và hộp đàn. “Chủ nhà cho em khất đến cuối tháng. Mẹ em tưởng học bổng đã chắc chắn nên mới vay tiền mua vé lên xem.” Tần Nhã Lâm ngồi đối diện, không đưa ra lời hứa mà cô chưa thể bảo đảm. Cô giúp Trình Gia Hân liệt kê các buổi dạy đàn có thể nhận, liên hệ một lớp thiếu nhi đang cần trợ giảng và đề nghị trả phí cho việc chép lại những bản nháp cũ của mình. Trình Gia Hân từ chối nhận tiền nếu công việc chỉ được tạo ra để cứu cô. “Vậy em làm việc thật,” Tần Nhã Lâm đáp. “Tôi cần một người chơi thử các câu cello. Em ghi âm, nhận xét chỗ lên vĩ và nhận thù lao như mọi cộng tác viên.” Sự phân biệt ấy giữ lại lòng tự trọng cho cả hai. Trình Gia Hân đồng ý. Trong khi đó, phòng truyền thông phát hành một bài phỏng vấn với Lục Minh Khải. Ông nói nhà hát đã chịu tổn thất nặng vì “sự bốc đồng của một cá nhân”, đồng thời tuyên bố sẽ tái cấu trúc Khúc Giao Mùa để bảo vệ công sức tập thể. Những chữ công sức tập thể được đặt cạnh tên tác phẩm nhiều lần, còn tên tác giả không xuất hiện. Tần Nhã Lâm gửi yêu cầu gỡ nội dung quy kết khi chưa có kết luận. Không ai trả lời. Một học viện nơi cô dạy bán thời gian thông báo tạm ngưng lớp chỉ huy vì phụ huynh phản ứng. Hai hợp đồng hòa âm bên ngoài cũng bị hoãn. Mỗi cánh cửa khép lại đều được giải thích là thận trọng, nhưng tổng cộng chúng lấy đi gần như toàn bộ thu nhập tháng tới của cô. Cô bán chiếc đồng hồ đã đeo nhiều năm để thanh toán tiền thuê phòng tập nhỏ trong khu văn hóa cũ. Nơi đó không có dàn nhạc, chỉ có một cây piano lệch âm, vài giá nhạc và hệ thống đèn trần bật tắt bằng công tắc cơ học. Tần Nhã Lâm dán sơ đồ sân khấu lên tường. Cô không cố tái hiện dữ liệu kỹ thuật mà mình không được truy cập. Cô chỉ dựng lại trải nghiệm của người đứng trên bục: đèn tắt ở đâu, nhóm nhạc cụ nào đang chuyển câu, tay cô ở vị trí nào, âm thanh nào đã phát ra trước và sau bóng tối. Bạch Tử Yên đến sau giờ làm, mang theo lịch bàn giao mà cô được quyền lưu. Hạ Tuấn Nghi không đến, nhưng gửi một tin nhắn ngắn rằng yêu cầu xem nhật ký bảo trì đã bị từ chối vì anh không còn thẩm quyền. Chu Mạn Thanh không phản hồi lời mời. Tần Nhã Lâm cũng không gọi lại. Cô không muốn biến sự nghi ngờ mới chớm của bè trưởng thành hành vi vi phạm lệnh nội bộ. Trình Gia Hân ngồi với cello ở giữa phòng. Cô chơi từng đoạn theo trí nhớ. Tần Nhã Lâm nhắm mắt, dùng tay dẫn nhịp. Khi tới vị trí của lần tắt đèn đầu, cô giơ tay dừng. “Hôm đó em cảm thấy gì trước khi tối?” “Cô chuẩn bị chuyển sang bè kèn. Em đang lấy hơi để vào câu sau.” Họ tiếp tục. Ở vị trí thứ hai, bộ gõ đổi tiết tấu. Vị trí thứ ba nằm trước một đoạn violin tách bè. Mỗi chỗ đều là điểm nhạy cảm, nhưng điều đó có thể do kẻ phá hoại hiểu cấu trúc âm nhạc, hoặc chỉ do người lập hiệu ứng chọn các đoạn kịch tính. Tần Nhã Lâm không cho phép mình đi xa hơn dữ kiện. Đến lần thứ năm, Trình Gia Hân chỉ vào bản nháp cũ. “Ở đây có ký hiệu giống trên tờ chương trình cô giữ.” Tần Nhã Lâm đặt hai tờ cạnh nhau. Ký hiệu trên bản nháp của cô nghiêng sang phải, nét cuối khép lại. Ký hiệu lạ trên tờ chương trình móc ngược và nằm gần lề hơn. Chúng cùng chỉ một chỗ lấy hơi, nhưng không do cùng một bàn tay viết. “Có thể người sao chép đã chuẩn hóa,” Trình Gia Hân nói. “Đúng. Cũng có thể nhạc trưởng khách sửa khi tập.” Tần Nhã Lâm ghi hai khả năng lên giấy. Cô cố ý để cả giả thuyết vô hại ở cạnh giả thuyết bất lợi. Nếu chỉ tìm những gì phù hợp với nỗi oan của mình, cô sẽ không khác người đã nhìn chữ ký rồi kết tội. Họ dựng lại đủ bảy khoảng tối bằng cách Bạch Tử Yên bật công tắc theo lời đếm. Căn phòng nhiều lần chìm vào bóng đen. Sau mỗi lần, Tần Nhã Lâm ghi vị trí, phản ứng của dàn nhạc và cách cô cứu nhịp. Đến lần cuối, tay cô dừng giữa không trung lâu hơn bình thường. Bảy vị trí tạo thành một đường đi rất quen trong cấu trúc tác phẩm, nhưng cô chưa gọi tên mối liên hệ. Cô cần một bản tổng phổ sân khấu có nguồn gốc rõ ràng, không phải ký ức và bản nháp cũ. Bạch Tử Yên hỏi tại sao không đăng ngay video tái dựng. Nếu khán giả thấy bảy lần tắt đèn nhắm vào điểm khó, họ có thể hiểu Tần Nhã Lâm cũng là nạn nhân. “Hoặc họ sẽ nói tôi đang dựng thêm một màn kịch,” cô đáp. “Chúng ta chỉ công khai khi người khác có thể tự kiểm tra, không cần tin tôi.” Quyết định ấy khiến phản công chậm lại, nhưng bảo vệ những dấu vết còn mong manh. Tần Nhã Lâm nhờ Bạch Tử Yên lập một bản tường trình về quy trình bàn giao bình thường, không nhắc suy đoán. Cô nhờ Trình Gia Hân giữ file ghi âm buổi tái dựng với thời điểm nguyên vẹn. Còn mình viết lại bảy vị trí từ trí nhớ rồi niêm phong trong phong bì gửi bảo đảm cho chính cô. Nếu sau này có bản đối chiếu, ngày gửi sẽ chứng minh cô đã ghi nhận chúng trước khi được xem tài liệu mới. Rời phòng tập, họ thấy áp phích buổi diễn từ thiện bị gỡ xuống và cuộn cạnh thùng rác. Trình Gia Hân nhặt một tấm lên. Tên cô vẫn in ở dòng nghệ sĩ độc tấu, nhỏ nhưng rõ. “Em có nên giữ không?” “Giữ nếu nó nhắc em rằng em đã giành được vị trí ấy bằng năng lực. Đừng giữ nếu nó chỉ khiến em thấy mình bị lấy mất.” Trình Gia Hân cuộn tấm áp phích cẩn thận hơn rồi mang theo. Tối đó, Lục Minh Khải gửi thư đề nghị gặp riêng. Ông viết rằng cuộc khủng hoảng đã đi quá xa, nhưng vẫn còn một cách bảo vệ sinh kế của Tần Nhã Lâm và cứu Khúc Giao Mùa khỏi bị hủy vĩnh viễn. Cuối thư là một câu ngắn: mọi tổn thất đều có thể dừng lại nếu cô biết chọn điều quan trọng hơn danh nghĩa tác giả. Tần Nhã Lâm đọc câu ấy ba lần. Học bổng bị treo, lớp dạy bị đóng, hợp đồng bị hoãn và tác phẩm đang bị sửa trên sân khấu của người khác. Áp lực không còn là những lời mỉa mai. Nó đã đi thẳng vào tiền thuê nhà của Trình Gia Hân, hóa đơn của cô và tương lai của cả những người không gây ra sự cố. Cô xác nhận sẽ đến cuộc hẹn. Nhưng trước khi gửi, cô chuyển thư của Lục Minh Khải vào kho lưu trữ riêng, giữ nguyên tiêu đề, thời điểm và toàn bộ phần định tuyến. Một lời đề nghị cứu giúp chỉ có ý nghĩa khi người nhận được phép nói không. Cô muốn biết cái giá thật sự của chữ “cứu” mà ông đang đưa ra.