Lục Minh Khải chọn gặp Tần Nhã Lâm trong phòng khách riêng của một câu lạc bộ nghệ thuật, không phải tại Nhà hát Tinh Hà. Căn phòng có tường bọc nỉ, cửa dày và không treo bất kỳ biểu tượng nào của nhà hát. Trên bàn chỉ đặt hai tách trà cùng một tập hợp đồng đã mở sẵn. Không có thư ký, không có biên bản. Ông gọi đó là cuộc nói chuyện giữa hai người từng tôn trọng nhau. Tần Nhã Lâm không chạm vào trà. Cô đặt điện thoại úp xuống bàn, bật chế độ ghi chú thời gian cho cuộc hẹn theo cách công khai. Lục Minh Khải nhìn thấy nhưng không phản đối. “Cô đang mất lớp dạy, mất hợp đồng và sắp mất cả căn hộ thuê,” ông nói. “Trình Gia Hân cũng không còn học bổng. Tôi không muốn mọi chuyện thành ra như vậy.” “Ông có thể bắt đầu bằng việc trả lại dữ liệu và yêu cầu kiểm tra độc lập.” “Kiểm tra kéo dài nhiều tháng. Đến lúc đó, chẳng ai còn muốn nghe Khúc Giao Mùa.” Lục Minh Khải xoay tập giấy về phía cô. Theo bản thỏa thuận, nhà hát sẽ rút cáo buộc cố ý gây nguy hiểm, mô tả sự cố là bất đồng trong thiết kế sân khấu và thanh toán ba tháng hỗ trợ. Đổi lại, Tần Nhã Lâm chuyển toàn bộ quyền khai thác, chỉnh sửa, ghi âm và công bố Khúc Giao Mùa cho một quỹ nghệ thuật do nhà hát chỉ định. Tên cô có thể được giữ ở mục “ý tưởng ban đầu”, còn quyền quyết định phiên bản thuộc ban giám đốc. Một điều khoản khác yêu cầu cô không khiếu nại về chữ ký trên phiếu cue, không yêu cầu truy xuất dữ liệu vận hành và không trao đổi với nhạc công về đêm công diễn. “Ông gọi đây là gỡ cáo buộc?” “Đó là lối ra thực tế.” “Nó biến lời vu thành chiếc khóa, rồi bán cho tôi chìa khóa bằng chính tác phẩm của tôi.” Nụ cười của Lục Minh Khải biến mất. Ông nhắc rằng không một sân khấu lớn nào muốn thuê người đang bị điều tra. Ông nói Dàn giao hưởng Lam Vân có thể diễn tác phẩm với tên mới, cấu trúc mới, và sau một mùa khán giả sẽ quên ai viết bản đầu tiên. Nếu Tần Nhã Lâm ký, ít nhất cô còn một dòng tên. Tần Nhã Lâm lật đến trang cuối. Ô ký của bên nhận quyền còn để trống, nhưng phần mô tả tác phẩm đã dùng tên Khúc Giao Mùa và ghi giá trị chuyển nhượng thấp hơn nhiều năm lao động của cô. “Vì sao ông cần tôi từ bỏ quyền yêu cầu dữ liệu nếu sự cố chỉ là lỗi do tôi gây ra?” Lục Minh Khải không trả lời trực tiếp. Ông nói mọi tổ chức đều cần khép lại khủng hoảng, và việc đào sâu chỉ làm tổn thương thêm những người vô can. Sau đó ông đặt chiếc hộp đũa chỉ huy lên bàn như một cử chỉ thiện chí. Tần Nhã Lâm mở hộp. Chiếc đũa cha cô tiện vẫn còn nguyên, nhưng thẻ niêm phong cá nhân cô yêu cầu đã bị cắt rồi dán lại bằng một mã khác. Cô chụp tình trạng ngay trước mặt Lục Minh Khải. “Cô lúc nào cũng biến mọi thứ thành hồ sơ,” ông nói. “Vì lời nói đang bị dùng để xóa những gì đã xảy ra.” Cô lấy lại chiếc đũa, nhưng đẩy hợp đồng về phía ông. “Tôi không ký.” Lục Minh Khải cho cô một cơ hội cuối. Nếu rời căn phòng mà không có thỏa thuận, lệnh đình chỉ sẽ được nâng thành cấm ra vào toàn bộ khuôn viên vì lý do an toàn dữ liệu. Nhà hát cũng sẽ phản đối mọi chương trình bên ngoài sử dụng Khúc Giao Mùa cho đến khi tranh chấp quyền lợi được giải quyết. Tần Nhã Lâm đứng dậy. “Vậy hãy để lệnh ấy mang tên người ra quyết định.” Hai giờ sau, thẻ khách của cô bị vô hiệu. Bảo vệ gửi thông báo cấm vào khuôn viên, kể cả sảnh vé và phòng tập thuê. Phòng pháp chế của nhà hát đồng thời gửi thư tới các đơn vị biểu diễn trong thành phố, cảnh báo tác phẩm đang có tranh chấp. Buổi hòa nhạc nhỏ mà Tần Nhã Lâm định tổ chức để gây quỹ cho Trình Gia Hân bị chủ địa điểm hủy ngay trong chiều. Đến tối, chủ nhà thông báo không gia hạn căn hộ vì lo phóng viên tụ tập. Tần Nhã Lâm có mười ngày để chuyển đi. Cô ngồi giữa những thùng sách chưa kịp đóng, chiếc đũa chỉ huy đặt trên bàn. Đây là điểm đầu tiên cô không còn một nơi làm việc, một sân khấu hay một nguồn thu ổn định. Tác phẩm mang tên cô đang được tập sau cánh cửa cô bị cấm bước qua. Những người muốn giúp đều bị buộc cân nhắc hợp đồng, học bổng hoặc viện phí của gia đình. Trình Gia Hân gọi đến, nói lớp thiếu nhi đã nhận cô làm trợ giảng nhưng tiền chỉ đủ một phần tiền trọ. Cô gái trẻ đề nghị bán cello và chuyển về quê để Tần Nhã Lâm khỏi phải lo. “Không,” Tần Nhã Lâm đáp ngay. “Cây đàn không phải vật phải trả giá cho sai lầm của người khác.” “Nhưng chúng ta còn gì?” Câu hỏi làm căn phòng lặng đi. Tần Nhã Lâm nhìn phong bì chứa bảy vị trí cô đã gửi bảo đảm, tờ chương trình có ký hiệu lạ và email từ chối cho Hạ Tuấn Nghi xem nhật ký. Chúng chưa đủ minh oan. Chúng thậm chí chưa đủ để thuyết phục một người đang giận dữ. Nhưng chúng là những thứ không nằm trong kho của nhà hát. “Chúng ta còn quyền không ký vào một lời nói dối,” cô nói. “Và còn những gì họ chưa kịp làm cho biến mất.” Sáng hôm sau, Hạ Tuấn Nghi báo mình đã bị đình chỉ quyền vận hành vì không chịu xác nhận lỗi ngẫu nhiên. Bảo hiểm của mẹ anh chỉ còn hiệu lực đến cuối tháng. Anh xin lỗi vì có thể sẽ phải ký để giữ việc. Tần Nhã Lâm không trách. Cô bảo anh đọc kỹ từng chữ và nếu buộc phải ký, hãy ghi ngày mình được cung cấp dữ liệu nào. Một chữ ký có điều kiện vẫn khác một lời xác nhận tuyệt đối. Bạch Tử Yên cũng nhận cảnh cáo vì email hỏi phiếu bàn giao bị thiếu. Cô có thể bị điều sang kho đạo cụ, nơi không còn tiếp cận lịch sân khấu. Chu Mạn Thanh thì được đề nghị gia hạn hợp đồng ngay nếu ký thư xác nhận rằng Tần Nhã Lâm thường xuyên đưa ra thay đổi bất ngờ trong tập luyện. Ba áp lực cùng siết lại. Tần Nhã Lâm hiểu người dựng câu chuyện chống lại cô đang muốn khép mọi lối trước khi hội đồng chính thức công bố kết luận. Cô dành ngày cuối trong căn hộ để viết một yêu cầu điều trần công khai. Không xin khôi phục chức vụ. Không kể mình đã hy sinh bao nhiêu. Cô chỉ đề nghị nhà hát tái hiện bảy lần tắt đèn trước dàn nhạc, đối chiếu bản tổng phổ sân khấu, lịch bàn giao và lịch vận hành hệ thống, với mỗi bên được giữ một bản ghi. Nếu họ từ chối, sự từ chối sẽ thành một phần hồ sơ. Nếu họ chấp nhận, những khoảng tối phải được dựng lại dưới ánh nhìn của tất cả những người đã bị ảnh hưởng. Trước khi gửi, Tần Nhã Lâm cầm chiếc đũa chỉ huy lên. Bàn tay cô run vì nhiều đêm không ngủ, không phải vì sợ bước lên bục. Cô đã chạm đáy theo mọi cách người ta có thể nhìn thấy: mất danh dự, sinh kế, nhà ở và quyền tiếp cận tác phẩm của chính mình. Nhưng cô chưa giao đi thứ duy nhất Lục Minh Khải thật sự muốn. Dưới cuối yêu cầu điều trần, cô ký tên tác giả Khúc Giao Mùa bằng nét bút chậm, rõ và không thể nhầm lẫn.