Yêu cầu điều trần của Tần Nhã Lâm được chấp nhận không phải vì Nhà hát Tinh Hà muốn mở lại vụ việc, mà vì hơn hai trăm khán giả cùng ký tên đòi hoàn tiền và xem kết quả xác minh. Hội đồng buộc phải tổ chức một buổi tái hiện có đại diện dàn nhạc, kỹ thuật và nhà tài trợ cũ tham dự. Lục Minh Khải đồng ý với điều kiện Tần Nhã Lâm không được dùng dữ liệu hệ thống chưa xác thực. Cô chấp nhận ngay. Quân bài đầu tiên của cô vốn không nằm trong máy tính nhà hát. Buổi điều trần diễn ra trên chính sân khấu từng chìm vào bóng tối. Tần Nhã Lâm không được đứng trên bục chỉ huy. Một chiếc bàn nhỏ được đặt cho cô dưới hàng ghế đầu, bên cạnh bảy bản mô tả vị trí đã niêm phong qua đường bưu điện từ trước. Chu Mạn Thanh ngồi cùng các nhạc công. Trình Gia Hân ôm cello ở hàng ngoài. Bạch Tử Yên giữ biên bản. Hạ Tuấn Nghi được mời với tư cách người vận hành nhưng không được chạm vào bàn điều khiển. Lục Minh Khải mở đầu bằng việc nhắc lại chữ ký trên phiếu cue. Tần Nhã Lâm không tranh luận chữ ký. Cô đề nghị dàn nhạc chơi bảy đoạn, mỗi đoạn bắt đầu trước vị trí từng mất sáng mười ô nhịp. “Việc này chứng minh điều gì?” một thành viên hội đồng hỏi. “Chưa chứng minh ai gây ra sự cố. Nó chỉ cho thấy người đặt bảy khoảng tối đã dựa vào điều gì.” Cô phát bản sao phong bì niêm phong để mọi người đối chiếu thời điểm. Dàn nhạc bắt đầu chơi. Tại đoạn thứ nhất, Tần Nhã Lâm yêu cầu dừng đúng vị trí cô đã ghi bằng trí nhớ. Cô mở bản nháp cá nhân, chỉ vào một dấu lấy hơi rất nhỏ ở lề tổng phổ. Dấu ấy không phải ký hiệu biểu diễn thông thường; nó là cách cô đánh dấu nơi toàn bộ cấu trúc cùng đổi hướng để thuận tiện khi sáng tác. Đoạn thứ hai cũng dừng ở một dấu như vậy. Đoạn thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm không lệch một ô nhịp. Đến đoạn thứ sáu, Chu Mạn Thanh tự đứng lên trước khi Tần Nhã Lâm ra hiệu. “Chỗ này cũng có.” Bè trưởng violin nhìn sang những người từng ký kiến nghị. Vẻ giận dữ cũ trên mặt cô đã nhường chỗ cho cảm giác bị lợi dụng. Ở đoạn cuối, Trình Gia Hân kéo câu độc tấu trong im lặng tuyệt đối. Khi cây vĩ tới hợp âm trước nhịp cuối, cô dừng lại. Trên bản nháp của Tần Nhã Lâm là dấu thứ bảy. Bảy lần đèn tắt trùng bảy dấu lấy hơi bí mật trong Khúc Giao Mùa. Những dấu này không xuất hiện trong bản dành cho nhạc công. Chúng chỉ có trong tổng phổ hoàn chỉnh đã được nộp vào thư viện số của nhà hát và bản cá nhân của tác giả. Người tạo cue không chọn các điểm kịch tính bằng phỏng đoán. Người đó đã nhìn thấy cấu trúc riêng mà Tần Nhã Lâm dùng để dựng tác phẩm. Lục Minh Khải lập tức nói chính điều ấy càng chứng minh cô là người có khả năng cao nhất. Một vài người trong hội đồng gật đầu. Tần Nhã Lâm không nao núng. “Nếu tôi muốn tạo hiệu ứng theo bảy dấu này, vì sao tôi phải sửa cue bằng một tờ giấy giả chữ ký, không báo dàn nhạc, rồi tự phá phần độc tấu do chính tôi đề cử?” Cô quay về phía Chu Mạn Thanh. “Trong bốn tháng tập, tôi có từng cho tắt đèn mà không báo trước không?” Chu Mạn Thanh siết cây bút. “Không.” “Có từng sửa một chi tiết sân khấu mà không ghi vào đầu bản tổng phổ không?” “Không.” Lời xác nhận không minh oan hoàn toàn, nhưng nó phá vỡ hình ảnh một nhạc trưởng bốc đồng mà thông báo nội bộ đã dựng nên. Chu Mạn Thanh xin phát biểu thêm. Cô thừa nhận đã tin chữ ký và ký kiến nghị vì lo an toàn. Cô cũng xác nhận phiên bản đang được tập không có danh mục chỉnh sửa theo quy trình Tần Nhã Lâm luôn áp dụng. Hội đồng yêu cầu đưa bản tổng phổ sân khấu ra đối chiếu. Lục Minh Khải nói tài liệu đang được bảo quản, không thuộc phạm vi buổi tái hiện. Phản ứng ấy khiến tiếng xì xào nổi lên từ chính dàn nhạc. Tần Nhã Lâm không ép mở ngay. Cô chỉ đề nghị ghi vào biên bản rằng bảy vị trí đã được dự đoán trước bằng bản gửi bảo đảm, và phía nhà hát từ chối xuất trình tài liệu dùng để tạo cue. Khi buổi điều trần kết thúc, không ai tuyên bố cô vô tội. Lệnh đình chỉ vẫn còn. Nhưng lần đầu tiên, câu hỏi công khai không còn là vì sao Tần Nhã Lâm phá buổi diễn. Nó đã đổi thành: ngoài cô ra, ai từng được nhìn thấy bảy dấu ấy?