Sau buổi tái hiện, Hạ Tuấn Nghi nhận được một email lạ từ hệ thống lưu trữ tự động. Yêu cầu xem nhật ký mà anh gửi trước khi bị hạn chế quyền cuối cùng đã được xử lý theo lịch, tạo ra một gói trích xuất chỉ gồm thông tin bàn giao và tên tệp, không chứa nội dung điều khiển. Hạ Tuấn Nghi không mở một mình. Anh chuyển email cho hội đồng, yêu cầu lập phiên kiểm tra với đại diện hai bên. Việc làm ấy khiến Lục Minh Khải không thể nói dữ liệu do cá nhân sửa ngoài hệ thống. Trong phòng kỹ thuật, màn hình hiển thị hai tệp cue cùng mang tên chương trình đêm công diễn. Một tệp nằm trong thư mục biểu diễn đã duyệt. Tệp còn lại có hậu tố ẩn, được hệ thống nhận diện như bản phục hồi. Thời điểm xuất hiện của bản thứ hai nằm sau tổng duyệt, trong khung bảo trì đặc biệt. Bạch Tử Yên đặt lịch bàn giao cạnh bản trích xuất. Đúng khoảng thời gian ấy, bàn điều khiển chính đã được bàn giao về chế độ khóa, còn bàn điều khiển bảo trì ở tầng kỹ thuật được mở theo một lệnh bổ sung không có trong lịch đầu tuần. Hạ Tuấn Nghi yêu cầu kỹ thuật viên độc lập nạp thử hai tệp vào môi trường mô phỏng. Tệp thứ nhất giữ ánh sáng ổn định. Tệp thứ hai chứa bảy lệnh tắt ngắn đúng những vị trí vừa được tái hiện. Cue file trùng tên đã được nạp từ bàn điều khiển bảo trì sau tổng duyệt. Tần Nhã Lâm không chạm vào bàn phím. Cô yêu cầu lưu ảnh màn hình, mã kiểm tra tệp và danh sách người có mặt trước khi tiếp tục. Sau đó cô hỏi ai có quyền mở bàn bảo trì trong khung giờ đó. Hệ thống ghi một tài khoản dùng chung của ban quản trị. Dữ liệu chưa chỉ ra người ngồi trước bàn. Lục Minh Khải lập tức bám vào điểm ấy, nói bất kỳ kỹ thuật viên nào biết mật khẩu cũng có thể thao tác. Hạ Tuấn Nghi đáp mật khẩu được đổi mỗi tuần và phát trong phong bì cho người nhận ca. “Phong bì tuần đó do ai nhận?” Tần Nhã Lâm hỏi. Bạch Tử Yên mở lịch bàn giao. Dòng tên người nhận đã bị gạch bằng mực đen trên bản văn phòng trả lại. Nhưng ở lịch sân khấu chung, cô từng ghi mã lệnh bổ sung và người chuyển lệnh là trợ lý giám đốc nghệ thuật. Người trợ lý được gọi đến. Anh ta khẳng định chỉ mang phong bì theo chỉ đạo, không biết bên trong là gì. Khi hội đồng hỏi chỉ đạo của ai, anh ta nhìn Lục Minh Khải rồi nói không nhớ. Tần Nhã Lâm không ép một lời thú nhận. Cô đề nghị phát bản ghi cuộc gọi nội bộ nếu còn. Hạ Tuấn Nghi cho biết hệ thống chỉ lưu số máy và thời lượng, không lưu âm thanh. Dù vậy, đúng trước lúc bàn bảo trì mở có một cuộc gọi từ phòng giám đốc nghệ thuật tới máy trực kỹ thuật. Lục Minh Khải nói ông gọi để hỏi tiến độ bảo trì. Đây vẫn là một lời giải thích có thể tồn tại. Tần Nhã Lâm ghi nhận nó, rồi yêu cầu niêm phong dữ liệu trước khi phiên kiểm tra kết thúc. Chu Mạn Thanh hỏi vì sao phiếu cue mang chữ ký của Tần Nhã Lâm lại cần thiết nếu tệp có thể được nạp qua bàn bảo trì. Căn phòng im lặng. Tờ giấy không mở khóa hệ thống; nó chỉ mở đường cho câu chuyện rằng chính nhạc trưởng đã yêu cầu hiệu ứng. Một nhạc công từng chỉ trích Tần Nhã Lâm cúi đầu. Người phụ trách bộ gõ thừa nhận đã chia sẻ đoạn video cắt ghép và đề nghị gỡ bài. Tần Nhã Lâm nói gỡ là chưa đủ. Anh phải đăng rõ video đã bỏ mất đoạn dàn nhạc hoàn thành tác phẩm và kết luận khi chưa có kiểm tra kỹ thuật. Đó là lần đầu một người hùa theo phải sửa lời công khai, không chỉ âm thầm đổi thái độ. Hạ Tuấn Nghi cũng xin lỗi vì đã nói có thể là lỗi đồng bộ khi gặp cô ở hành lang. Anh giải thích mình sợ mất bảo hiểm cho mẹ. Tần Nhã Lâm không biến nỗi sợ ấy thành tội lỗi, nhưng yêu cầu anh ghi vào lời khai rằng phát ngôn ban đầu được đưa ra khi dữ liệu bị khóa và hợp đồng đang bị dùng gây áp lực. “Anh không cần che giấu việc mình sợ,” cô nói. “Chỉ cần đừng để người khác dùng nỗi sợ đó làm bằng chứng kỹ thuật.” Cuối phiên, hội đồng tạm đình chỉ quyền truy cập bàn điều khiển của ban quản trị và khôi phục quyền xem dữ liệu cho nhóm kỹ thuật độc lập. Lệnh đình chỉ Tần Nhã Lâm chưa được gỡ, nhưng lý do “không có dấu hiệu can thiệp” chính thức bị rút khỏi báo cáo. Bên ngoài phòng, Lục Minh Khải chặn cô lại. Ông nói một tài khoản dùng chung và một cuộc gọi không thể hạ được ông. Nếu cô tiếp tục, nhà hát sẽ đổ vỡ, dàn nhạc mất việc, còn Khúc Giao Mùa không bao giờ được diễn lại. Tần Nhã Lâm nhìn qua lớp kính về sân khấu tối. “Nhà hát không đổ vỡ vì sự thật. Nó đổ vỡ khi người ta bắt cả dàn nhạc đứng dưới một lời nói dối để bảo vệ một chiếc ghế.” Cô đi tiếp, để ông đứng lại với lời đe dọa không còn đủ sức khóa mọi cánh cửa. Hai tệp cue đã tồn tại. Lịch bàn giao đã khớp. Bây giờ còn một câu hỏi lớn hơn: người tạo bảy lệnh tắt lấy những dấu bí mật từ phiên bản tổng phổ nào, và vì sao tài liệu ấy vẫn bị giữ khỏi bàn đối chiếu?