Hội đồng ra lệnh mở kho tổng phổ vào sáng hôm sau. Lục Minh Khải phản đối với lý do tài liệu có giá trị bản quyền, nhưng chính tranh chấp bản quyền khiến việc niêm giữ một phía không còn được chấp nhận. Ba bộ tài liệu được đặt trên bàn: bản nháp cá nhân Tần Nhã Lâm đã lưu từ trước, bản duyệt có mã thư viện, và bộ tổng phổ từng nằm trên sân khấu đêm công diễn. Mỗi bộ được chụp lại trước khi tháo dây niêm phong. Thoạt nhìn, chúng giống nhau. Tên tác phẩm, số trang, dấu thư viện và chữ ký phê duyệt đều đủ. Lục Minh Khải khoanh tay, nói những suy đoán về giấy mực chỉ kéo dài thiệt hại. Tần Nhã Lâm không bắt đầu từ chữ ký. Cô đề nghị cân từng tập giấy, soi mép cắt và đặt bảy trang có dấu lấy hơi dưới cùng một nguồn sáng. Bản sân khấu có bảy trang sáng trắng hơn một chút. Lỗ ghim ở mép lệch chưa đầy một milimét. Trên trang độc tấu cello, ký hiệu móc ngược giống hệt tờ chương trình Bạch Tử Yên nhặt được. Chuyên viên lưu trữ xác nhận bảy trang ấy không cùng lô giấy với phần còn lại. Dấu thư viện đã được in lại trên mặt giấy mới. Khi kiểm tra áp lực nét bút, chữ ký phê duyệt ở trang đầu là thật, nhưng nó nằm trên tờ bìa gốc; bảy trang bên trong được thay mà không cần động tới tờ có chữ ký. Các trang tổng phổ đêm diễn đã bị thay sau khi Tần Nhã Lâm ký duyệt. Cô yêu cầu dàn nhạc chơi theo bộ tài liệu sân khấu. Ở trang đầu tiên bị đổi, bè violin nhận một dấu chuyển câu sớm. Trên bàn ánh sáng mô phỏng, cue tắt xuất hiện đúng khi người chỉ huy phải sửa lệch giữa hai bè. Ở trang tiếp theo, bộ gõ bị dẫn vào một cách nhấn khác. Mỗi thay đổi đều nhỏ, không đủ làm tác phẩm sụp riêng lẻ, nhưng khi ánh sáng tắt cùng lúc, nó biến một khoảnh khắc khó thành hỗn loạn. Tần Nhã Lâm bước lên bục lần đầu kể từ khi bị đình chỉ, chỉ để tái hiện cơ chế. Cô cho dàn nhạc chơi theo bản duyệt. Các điểm chuyển trôi qua liền mạch. Sau đó cô đổi sang bảy trang sân khấu và yêu cầu tắt đèn mô phỏng. Ngay cả khi mọi người đã biết trước, hai bè vẫn chao đi. “Đây không phải bảy lỗi tách rời,” cô nói. “Trang nhạc dẫn người chơi lệch khỏi thói quen, còn bóng tối lấy đi tín hiệu sửa sai. Người thiết kế việc này hiểu cả bản nhạc lẫn quy trình sân khấu.” Chu Mạn Thanh xin kiểm tra tập violin mình dùng đêm diễn. Hai trang trong đó cũng có ký hiệu sao chép từ phiên bản lạ. Cô nhận ra chính tay mình đã chuyển các tập nhạc vào giá sau khi bộ phận văn phòng giao xuống, vì tin niêm phong còn nguyên. Trách nhiệm của cô là đã không kiểm lại danh mục trang, nhưng cô không phải người thay chúng. Bạch Tử Yên đưa lịch bàn giao. Bộ tổng phổ rời kho sau tổng duyệt theo lệnh “cập nhật nhận diện chương trình”, rồi quay lại trước giờ mở cửa. Lệnh mang mã của phòng giám đốc nghệ thuật. Người trợ lý tiếp tục nói chỉ làm theo yêu cầu miệng. Tần Nhã Lâm đặt lên bàn bản thỏa thuận Lục Minh Khải từng đưa. Điều khoản cấm cô yêu cầu truy xuất tổng phổ và dữ liệu giờ không còn giống một biện pháp khép khủng hoảng vô hại. Nó là nỗ lực giữ hai nguồn đối chiếu khỏi cùng xuất hiện. Lục Minh Khải nói cô đang suy diễn động cơ. Ông thừa nhận muốn nhà hát có toàn quyền khai thác tác phẩm, nhưng phủ nhận biết chuyện đổi trang. Hội đồng hỏi vì sao lệnh đưa tổng phổ khỏi kho mang mã phòng ông. Ông đáp trợ lý có thể tự dùng mã. Người trợ lý tái mặt. Lần này anh ta không im lặng. Anh nói mình được yêu cầu mang phong bì và tập nhạc tới một phòng sao chép tư nhân, sau đó nhận lại đúng số trang. Anh không nhìn nội dung vì Lục Minh Khải nói đó là chỉnh sửa bí mật cho hiệu ứng ra mắt. “Ông ấy có bảo thay trang không?” Tần Nhã Lâm hỏi. “Không nói thẳng. Ông ấy bảo tôi đừng tháo kẹp, chỉ giao cho người chờ sẵn.” Lời khai vẫn thiếu mệnh lệnh trực tiếp, nhưng chuỗi hành động đã hiện ra: tài liệu rời kho bằng mã của phòng giám đốc, bảy trang khác lô quay lại, tệp thứ hai được nạp qua bàn bảo trì, rồi phiếu mang chữ ký giả xuất hiện để đổ trách nhiệm cho tác giả. Hội đồng tạm thu quyền điều hành nghệ thuật của Lục Minh Khải. Ông đứng bật dậy, tố tất cả đang phá hủy uy tín nhà hát vì một vài sai lệch giấy. Không một nhạc công nào lên tiếng bênh vực. Tần Nhã Lâm không yêu cầu bảo vệ đưa ông đi. Cô yêu cầu niêm phong bảy trang, giữ quyền kiểm tra phản biện và tiếp tục phiên công khai vào hôm sau. Sự thật cần chịu được việc bị soi lại, không cần một cảnh kéo người khỏi phòng để tạo cảm giác chiến thắng. Trình Gia Hân chạm tay lên trang độc tấu đã bị thay. “Chỉ vài nét nhỏ mà lấy mất học bổng của em.” “Vì chúng không đứng một mình,” Tần Nhã Lâm nói. “Chúng được đặt cạnh quyền lực, bóng tối và một câu chuyện đã chuẩn bị sẵn.” Cô nhìn dàn nhạc. Những người từng quay lưng giờ phải chứng kiến từng lớp của sự vu cáo được tháo ra bằng chính công việc họ hiểu rõ nhất: nghe, đối chiếu và chơi lại. Còn lớp cuối cùng không nằm trong giấy hay phần mềm. Nó nằm ở người đã biến mọi dấu vết ấy thành một con đường dẫn tới quyền sở hữu Khúc Giao Mùa.