Phiên công khai cuối cùng bắt đầu bằng câu hỏi về tiền. Tần Nhã Lâm đề nghị hội đồng kiểm tra quỹ nghệ thuật được ghi trong hợp đồng chuyển quyền. Hồ sơ đăng ký cho thấy quỹ mới thành lập ba tuần trước công diễn. Người đại diện là một cộng sự lâu năm của Lục Minh Khải. Trong kế hoạch gọi vốn, tài sản trung tâm được mô tả là một giao hưởng mới có khả năng lưu diễn, với cấu trúc và tên tạm trùng Khúc Giao Mùa. Kế hoạch ấy được gửi cho nhà đầu tư trước đêm bảy lần tắt đèn. Lục Minh Khải nói ông chỉ chuẩn bị phương án thương mại nếu nhà hát đạt thỏa thuận với tác giả. Tần Nhã Lâm đặt hai văn bản cạnh nhau: kế hoạch gọi vốn hứa quyền chỉnh sửa tuyệt đối; hợp đồng ông đưa cô sau sự cố đòi đúng quyền đó để đổi lấy việc rút cáo buộc. “Ông không cứu một tác phẩm đang gặp khủng hoảng,” cô nói. “Ông tạo ra vị thế buộc tác giả phải bán.” Người trợ lý giám đốc xin phát biểu lại. Sau khi được bảo đảm lời khai sẽ được phân biệt với vai trò chủ mưu, anh nộp điện thoại công việc. Trong chuỗi tin nhắn đã lưu trên máy có chỉ thị của Lục Minh Khải: chuyển tập nhạc tới phòng sao chép, mở bàn bảo trì bằng phong bì tuần và bảo đảm “bảy điểm đã đánh dấu cùng tối”. Một tin khác yêu cầu chuẩn bị phiếu điều chỉnh mang chữ ký có sẵn trong hồ sơ, để mọi truy vấn dừng ở nhạc trưởng. Lục Minh Khải ra lệnh phá buổi diễn để chiếm quyền tác giả Khúc Giao Mùa. Ông không còn phủ nhận tin nhắn. Ông chuyển sang biện minh rằng tác phẩm cần một người đủ năng lực thương mại hóa, rằng Tần Nhã Lâm quá cứng nhắc và nhà hát xứng đáng sở hữu thứ đã bỏ tiền dàn dựng. Ông gọi bảy khoảng tối là một cú ép cần thiết, không dự tính ai bị thương. Trình Gia Hân đứng lên. “Ông không dự tính học bổng của tôi bị lấy, nhưng ông dùng chính việc đó để ép cô Nhã Lâm ký.” Hạ Tuấn Nghi nói hợp đồng và bảo hiểm của anh bị đặt lên bàn để buộc một kết luận kỹ thuật giả. Bạch Tử Yên nói phiếu bàn giao biến mất sau khi cô nộp sổ. Chu Mạn Thanh thừa nhận mình đã giúp lời vu lan rộng, rồi chỉ vào các trang bị thay: “Ông dùng nỗi sợ an toàn của chúng tôi làm vũ khí.” Tần Nhã Lâm yêu cầu phát đoạn ghi hình đầy đủ đêm công diễn. Khán phòng nhìn thấy cô cứu từng nhịp, Trình Gia Hân hoàn thành độc tấu và cả dàn nhạc khép tác phẩm trong bóng tối. Sau đó là cảnh Lục Minh Khải bước ra với phiếu đã chuẩn bị sẵn, trước khi bất kỳ kiểm tra kỹ thuật nào diễn ra. Không cần một bài diễn thuyết dài hơn. Chuỗi hành động tự nói lên điều ông đã sắp đặt. Hội đồng bãi nhiệm Lục Minh Khải khỏi vị trí giám đốc nghệ thuật, chuyển hồ sơ giả mạo và phá hoại cho cơ quan xử lý của thành phố hư cấu, đồng thời đóng băng mọi giao dịch của quỹ liên quan. Người trợ lý bị đình chỉ, nhưng được xem xét giảm trách nhiệm vì giao nộp dữ liệu và thừa nhận phần việc. Nhóm sao chép cùng người trực bảo trì bị điều tra riêng theo mức tham gia. Tần Nhã Lâm không nhìn Lục Minh Khải khi ông rời phòng. Cô nhìn những nhạc công từng đứng trong bóng tối. “Việc ông ấy mất ghế không tự động trả lại những gì mọi người đã mất. Chúng ta còn phải sửa từng quyết định đã dựa trên lời vu.” Phản công kết thúc ở đó không phải bằng tiếng vỗ tay, mà bằng một danh sách nghĩa vụ: trả tên tác giả, khôi phục học bổng, bồi hoàn thu nhập, sửa thông báo công khai và dựng lại một quy trình không cho một người nắm cả tác phẩm, dữ liệu lẫn câu chuyện về sự cố. Lần đầu tiên, quyền lực đổi chiều không nằm trong tay một giám đốc mới. Nó nằm trong việc không ai còn được phép tắt bảy ngọn đèn rồi tự mình viết luôn nguyên nhân.