Ba ngày sau, ban quản trị lâm thời mời một nhạc trưởng khác tiếp quản Khúc Giao Mùa để kịp lịch biểu diễn bù. Họ nói Tần Nhã Lâm cần nghỉ ngơi và việc đưa cô trở lại quá sớm có thể gây tranh cãi. Dàn giao hưởng Lam Vân không bước lên sân khấu. Chu Mạn Thanh thay mặt nhạc công đọc một tuyên bố ngắn: tác phẩm sẽ chỉ được diễn khi tác giả đồng ý phiên bản, và người cầm nhịp phải do dàn nhạc cùng ban quản trị lựa chọn bằng biên bản. Đây không phải hành động tôn sùng Tần Nhã Lâm. Đó là cách họ từ chối để một quyết định đóng cửa khác được khoác tên bảo vệ tập thể. Ban quản trị hỏi lựa chọn của họ là ai. Chu Mạn Thanh quay về phía Tần Nhã Lâm đang ngồi cuối phòng. “Chúng tôi chọn người đã giữ dàn nhạc đi hết nhịp cuối khi không còn ánh sáng.” Không phải tất cả đều vỗ tay. Một số nhạc công cúi đầu vì xấu hổ. Người từng đăng video cắt ghép đứng lên xin lỗi công khai, đồng thời nhận kỷ luật vì lan truyền kết luận chưa kiểm chứng. Chu Mạn Thanh xin rút khỏi vị trí đại diện an toàn một tháng để rà soát trách nhiệm của mình. Tần Nhã Lâm không yêu cầu cô từ chức bè trưởng. “Tin nhầm bằng chứng không giống tạo bằng chứng giả,” cô nói. “Nhưng sau khi đã gây thiệt hại, lời xin lỗi phải đi cùng việc sửa.” Nhà hát đăng cải chính ở đúng những kênh từng đăng thông báo đình chỉ. Tên Tần Nhã Lâm được khôi phục với tư cách tác giả duy nhất. Mọi phiên bản chỉnh sửa không được cô duyệt bị thu hồi. Khoản thù lao biểu diễn, tiền lớp dạy mất do thông báo sai và chi phí chuyển nhà được đưa vào kế hoạch bồi hoàn. Hạ Tuấn Nghi được khôi phục hợp đồng, bảo hiểm của mẹ anh không bị gián đoạn. Anh nhận lời quay lại với điều kiện dữ liệu kỹ thuật phải có hai người giám sát và tài khoản dùng chung bị xóa. Bạch Tử Yên trở thành đồng quản lý nhật ký sân khấu; mọi phiếu rời phải được quét ngay khi bàn giao. Người trợ lý giám đốc mất vị trí quản trị và phải tham gia đầy đủ quá trình xác minh, nhưng không bị đánh đồng với người ra lệnh. Học bổng của Trình Gia Hân được phục hồi bằng quỹ dự phòng của nhà hát. Hội đồng công nhận buổi độc tấu đầu tiên đã hoàn thành trong điều kiện bất thường, rồi cho cô một buổi ghi âm mới không kèm điều kiện đổi tác phẩm. Khi Tần Nhã Lâm nhận lại phòng làm việc, dải niêm phong đã được tháo. Cô không bước vào ngay. Căn phòng vẫn giữ cảm giác của nơi từng bị người khác sử dụng để xóa tên cô. Bạch Tử Yên mở cửa sổ. Trình Gia Hân đặt tấm áp phích từ thiện đã cứu khỏi thùng rác lên bàn. Chu Mạn Thanh mang tới một bản tổng phổ sạch, chưa ai viết vào. Tần Nhã Lâm cầm chiếc đũa chỉ huy của cha, nhưng không thử nhịp. Cô nói buổi tập đầu tiên sẽ bắt đầu sau khi mọi người được nghỉ hai ngày và được quyền gặp chuyên viên hỗ trợ tâm lý sân khấu nếu cần. Những lần đèn tắt đã để lại nỗi sợ thật; minh oan không làm nó biến mất. Ban quản trị muốn tổ chức họp báo chiến thắng. Cô từ chối dùng nỗi đau của dàn nhạc làm quảng cáo. Cô chỉ đồng ý công bố quy trình sửa sai, danh sách quyền lợi được trả lại và lịch diễn bù khi từng nghệ sĩ xác nhận sẵn sàng. Quyền cầm nhịp đã trở về tay cô. Nhưng điều quan trọng hơn là lần này, cả dàn nhạc biết họ có quyền hỏi ai đã viết một thay đổi, ai đã mở bàn điều khiển và ai chịu trách nhiệm nếu ánh sáng lại tắt. Không ai còn phải chọn giữa im lặng và mất sinh kế trong một căn phòng kín.