Đến tám giờ sáng, Tô Thanh Nghi đã có mặt trong căn hộ nhỏ cùng Tô Gia Bảo. Cậu em trai nuôi đặt điện thoại giữa bàn. Đoạn ghi hình từ hành lang chỉ dài bốn mươi giây, bắt đầu đúng lúc người nhà bệnh nhân chất vấn và kết thúc bằng lời tuyên bố đình chỉ. Phần Thanh Nghi yêu cầu dừng truyền, giữ vật chứng và gọi cấp cứu hoàn toàn biến mất. Gia Bảo giận đến đỏ mắt, muốn đăng bản giải thích lên mạng. Thanh Nghi ngăn cậu lại. Những gì cô nói lúc này có thể bị coi là tiết lộ thông tin người bệnh, còn những gì cô chưa chứng minh được sẽ chỉ biến thành một cuộc cãi vã. Cô cần bản sao biên bản và lịch sử của phiếu lĩnh thuốc trước khi đáp lời bất kỳ ai. Thông báo đình chỉ chính thức được gửi lúc tám giờ mười lăm. Tài liệu đính kèm cho thấy một phiếu lĩnh tám lọ từ kho lạnh đã được duyệt bằng con dấu điện tử của Dược Sĩ Tô lúc mười giờ ba mươi sáu phút tối. Đây không phải phiếu kiểm kê mà Thanh Nghi nhìn thấy trong đêm, mà là một chứng từ khác, đủ trường thông tin và có chữ xác nhận “đã đối chiếu nhãn”. Cô mở ảnh phóng lớn. Mã nhân viên là của cô, ký hiệu thiết bị cũng là máy tính ở bàn trực của cô. Nếu chỉ nhìn bản in, chính cô dường như đã lĩnh thuốc, kiểm nhãn rồi đặt vào tủ số ba. Thanh Nghi nhớ lúc mười giờ ba mươi sáu, cô đang ở phòng tư vấn tầng dưới, hướng dẫn một bệnh nhân lớn tuổi sử dụng bơm định liều. Cuộc tư vấn được ghi vào sổ hẹn, nhưng sổ đó do Nhà Thuốc Vân Tịch giữ. Camera hành lang có thể chứng minh thời điểm, song cô không còn quyền truy cập. Cô gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu qua thư điện tử cá nhân, sao chép cho ban điều hành và bộ phận lưu trữ. Trong thư, cô không kết luận ai dùng con dấu. Cô chỉ liệt kê ba thứ cần giữ: nhật ký đăng nhập, lịch sử sửa chứng từ và hình ảnh khu vực bàn trực. Việc gửi sớm giúp tạo một mốc thời gian không phụ thuộc vào thiện chí của người đang giữ hệ thống. Gia Bảo đọc tài liệu, nhận ra phiếu có một điểm lạ. Phần tên quy trình ở cuối ghi “chuỗi lạnh ổn định phiên bản ba”, đúng cụm từ Thanh Nghi từng dùng trong bản thử nghiệm, nhưng quy trình ấy chưa được ban hành. Cậu hỏi vì sao một phiếu lĩnh thông thường lại nhắc đến nó. Thanh Nghi không trả lời bằng suy đoán. Cô nhớ vài tuần trước, ông Minh Khải từng yêu cầu cô nộp bản mô tả đầy đủ để chuẩn bị “đăng ký nội bộ”. Cô chỉ gửi bản tóm tắt, còn bảng tính cốt lõi vẫn lưu trong máy cá nhân. Việc tên quy trình xuất hiện trên chứng từ có thể do mẫu biểu được sao chép, cũng có thể do người lập phiếu muốn gắn sự cố với cách làm của cô. Cả hai khả năng đều chưa đủ để nói ra công khai. Thanh Nghi đề nghị xem bản dữ liệu gốc thay vì ảnh chụp bản in. Đại diện quản trị nói bộ phận kỹ thuật đang sao lưu. Cô hỏi ai đã trích xuất phiếu và vào thời điểm nào. Ông Minh Khải đáp chính ông yêu cầu in ngay sau sự cố. Cô hỏi vì sao phiếu lĩnh có lúc mười giờ ba mươi sáu nhưng trong đêm họ chỉ đưa ra phiếu kiểm kê lúc mười một giờ bốn mươi tám. Căn phòng im đi. Ông Minh Khải giải thích rằng hỗn loạn khiến hồ sơ được tìm thấy theo thứ tự khác nhau. Rồi ông nhắc Thanh Nghi không nên biến cuộc họp hỗ trợ người bệnh thành buổi thẩm vấn đồng nghiệp. Người nhà bệnh nhân cũng được mời vào một phần cuộc họp. Họ chỉ muốn biết ai chịu trách nhiệm và chi phí điều trị được thanh toán thế nào. Khi nhìn thấy dấu điện tử, người quay đoạn video đêm qua nói không thể có chuyện một hệ thống tự đặt tên dược sĩ vào giấy tờ. Thanh Nghi hiểu sự giận dữ ấy. Cô không dùng những thuật ngữ kỹ thuật để né tránh. Cô nói Nhà Thuốc Vân Tịch phải thanh toán toàn bộ chi phí liên quan, bất kể cuộc điều tra kết luận ai sai. Riêng cáo buộc cô đổi thuốc, cô không chấp nhận chỉ dựa trên một bản in chưa có lịch sử chỉnh sửa. Câu trả lời khiến người nhà không hài lòng, nhưng ít nhất họ nghe được một cam kết cụ thể thay vì lời xin lỗi trống rỗng. Cuối cuộc họp, quyết định đình chỉ được kéo dài vô thời hạn. Thanh Nghi phải bàn giao mọi tài liệu thuộc nhà thuốc và không được liên hệ nhân viên về vụ việc nếu chưa có người giám sát. Ông Minh Khải còn đề xuất tạm dừng khoản phụ cấp của cô để lập quỹ hỗ trợ bệnh nhân. Một vài người gật đầu vì cho rằng đó là cách bảo vệ danh tiếng chung. Thanh Nghi đồng ý dành phần lương còn lại của tháng cho chi phí điều trị, nhưng yêu cầu văn bản ghi rõ đây là hỗ trợ tự nguyện, không phải thừa nhận tráo thuốc. Ông Minh Khải nhìn cô lâu hơn bình thường rồi mới chấp thuận. Chiều hôm ấy, Gia Bảo nhận thông báo từ phòng đào tạo rằng suất thực tập sáng mai “tạm hoãn để tránh xung đột lợi ích”. Cậu cười cay đắng, hỏi một thực tập sinh chưa bước qua cửa đã có thể tạo ra xung đột gì. Thanh Nghi gọi cho đầu mối đào tạo, nhưng chỉ nhận được câu trả lời rằng quyết định đến từ ban quản lý Nhà Thuốc Vân Tịch. Gia Bảo muốn tự đến hỏi. Cô bảo cậu ở nhà, bởi nếu cậu nổi nóng, họ sẽ dùng phản ứng ấy để chứng minh cả hai chị em thiếu chuyên nghiệp. Sự nhẫn nhịn này làm cậu tổn thương. Cậu hỏi có phải giữ im lặng nghĩa là mặc nhiên để họ thắng không. Thanh Nghi lấy một cuốn sổ mới, viết lên trang đầu ba mốc giờ: lúc cô ở phòng tư vấn, lúc phiếu lĩnh được duyệt và lúc kiểm kê cuối ca. Cô nói im lặng không phải đầu hàng nếu họ đang dùng khoảng thời gian ấy để giữ chứng cứ khỏi biến mất. Cô sẽ không tranh giành bằng lời đồn; cô sẽ buộc từng mốc giờ tự đứng cạnh nhau. Gia Bảo nhìn những con số rồi chậm rãi ngồi xuống. Cậu bắt đầu nhớ lại lịch gọi tối qua, tìm thấy tin nhắn Thanh Nghi gửi lúc đang tư vấn cho bệnh nhân. Tin nhắn không chứng minh cô ở đâu, nhưng nó giúp cố định nội dung công việc vào đúng thời điểm. Thanh Nghi đặt điện thoại xuống bên cạnh cuốn sổ. Cô đã mất quyền bước vào nơi làm việc, mất tiếng nói trong cuộc họp và sắp kéo Gia Bảo ra khỏi cơ hội đầu tiên của cậu. Đối diện cô là một tờ phiếu hoàn chỉnh đến mức mọi nghi ngờ đều có vẻ vô lý. Nhưng chính sự hoàn chỉnh ấy khiến cô không thể thôi nhớ đến ô ghi chú bị biến mất trên phiếu kiểm kê. Hai tài liệu, hai thời điểm, cùng một con dấu, đều kể rằng cô đã xác nhận mọi thứ. Thanh Nghi quyết định chưa công khai bất kỳ chi tiết nào. Người tạo ra câu chuyện này đang cần cô phản ứng vội. Cô sẽ cho họ thấy một người bị đình chỉ, nhưng sẽ không cho họ biết cô đã bắt đầu so từng vết cắt ở mép giấy.