Sáng hôm sau, Tô Thanh Nghi đến Nhà Thuốc Vân Tịch theo lịch bàn giao. Cánh cửa kho lạnh đã dán niêm phong đỏ. Hai nhân viên bảo vệ đứng hai bên, còn trên kính là thông báo cấm người không phận sự tiếp cận. Thẻ của Thanh Nghi không còn mở được cửa chính; cô phải chờ ngoài sảnh cho đến khi một người từ ban điều hành xuống đón. Chiếc bàn làm việc của cô đã bị dọn sạch. Sổ ghi chú, cốc nước, cả chậu cây nhỏ Gia Bảo tặng đều được bỏ vào một thùng giấy. Riêng máy tính và tài liệu chuyên môn bị giữ lại để rà soát. Người phụ trách bàn giao đưa cho cô danh mục tài sản, trong đó tám lọ thuốc được ghi chung thành “một lô mẫu sự cố”. Thanh Nghi từ chối ký. Cô yêu cầu tách thành tám dòng theo số niêm phong đã lập trong đêm. Người phụ trách nói hàng đã được chuyển vào kho trung tâm nên danh mục chỉ phản ánh số lượng. Cô lấy bản biên nhận đêm trước ra, đọc từng số túi và từng vị trí. Sau gần một giờ tranh luận, họ chấp nhận ghi phụ lục. Việc đó không trả lại công việc cho cô, nhưng ngăn tám vật riêng biệt bị biến thành một khối không thể truy dấu. Lương Minh Khải xuất hiện khi phụ lục vừa được in. Ông Minh Khải thông báo ban điều hành đã đổi trạng thái đình chỉ thành chấm dứt hợp đồng do “mất niềm tin nghề nghiệp”. Kết luận điều tra vẫn chưa có, song nhà thuốc có quyền ngừng hợp tác để bảo vệ hoạt động. Thanh Nghi hỏi liệu quyết định này dựa trên bằng chứng nào ngoài phiếu lĩnh đang tranh chấp. Ông Minh Khải không trả lời trực tiếp. Ông nói sự hiện diện của cô khiến nhân viên hoang mang, đối tác gây áp lực và gia đình bệnh nhân đòi đóng cửa cơ sở. Nếu cô thực sự đặt người bệnh lên trước, cô nên rời đi trong yên lặng. Thanh Nghi ký nhận quyết định, nhưng viết bên cạnh rằng cô không đồng ý với lý do. Khi người phụ trách định lấy lại bản giấy vì cho rằng ghi chú ấy không hợp lệ, cô yêu cầu đóng dấu tiếp nhận vào cả hai bản. Ông Minh Khải bật cười, nói cô vẫn quen biến mọi việc thành thủ tục. Cô đáp chính những thủ tục bị coi nhẹ mới đưa một lọ sai nhãn đến tay bệnh nhân. Nụ cười trên mặt ông tắt đi. Ông hạ giọng nhắc cô đừng kéo thêm người vào chuyện này, nhất là một thực tập sinh còn chưa bắt đầu sự nghiệp. Cùng lúc đó, Gia Bảo đang ở phòng đào tạo tầng hai. Cậu đã đến dù Thanh Nghi khuyên ở nhà, vì muốn tự nhận câu trả lời. Người phụ trách thực tập trao quyết định hủy suất, viện lý do gia đình có liên quan đến sự cố. Gia Bảo hỏi kết quả tuyển chọn của cậu có sai sót không. Họ thừa nhận cậu đạt điểm cao nhất, nhưng nói môi trường hiện tại không phù hợp. Một ứng viên khác được gọi thay ngay trong buổi sáng. Cậu bước xuống sảnh, ôm tập hồ sơ còn nguyên, vừa lúc thấy chị mình nhận thùng đồ cá nhân. Gia Bảo định tiến đến chất vấn ông Minh Khải. Thanh Nghi giữ cánh tay cậu, không cho cuộc đối đầu xảy ra trước camera và nhân viên. Cậu gạt tay cô, hỏi tại sao người gây sai phạm chưa lộ mà hai chị em đã mất tất cả. Cô không có câu trả lời đủ để làm nỗi nhục ấy nhẹ đi. Cô chỉ xin cậu mang thùng giấy ra xe. Gia Bảo đứng im một lúc rồi làm theo, nhưng vẻ thất vọng của cậu khiến Thanh Nghi đau hơn tờ quyết định trong tay. Trước khi rời sảnh, Thanh Nghi gặp Bùi Trạch Dương. Anh đang được yêu cầu ký biên bản xác nhận hệ thống lạnh không có bất thường trong ca trực. Trạch Dương nhìn cô, môi mấp máy, rồi bị người giám sát gọi vào phòng. Cô chỉ kịp thấy trang đầu của biên bản: khoảng thời gian kiểm tra bắt đầu sau lúc tủ số ba đã bị cô lập. Như vậy, kết luận “không bất thường” không bao phủ toàn bộ đêm xảy ra sự cố. Thanh Nghi không thể chụp tài liệu, nhưng cô ghi mốc ấy vào sổ ngay khi ra đến bãi xe. Thanh Nghi trở về căn hộ, mở thùng đồ. Chậu cây bị gãy một nhánh. Dưới đáy thùng là bản hướng dẫn cũ về cách đánh số mã niêm phong. Cô nhìn sơ đồ và nhớ rằng mã của kho lạnh luôn gồm hai đoạn: đoạn đầu do phòng pha chế cấp, đoạn sau được bổ sung khi kho trung tâm tiếp nhận. Đêm xảy ra sự cố, tám túi mới chỉ có đoạn đầu. Danh mục bàn giao sáng nay lại ghi mã hoàn chỉnh dù không liệt kê từng túi. Cô không biết ai bổ sung phần còn lại, cũng chưa thể suy ra điều gì, nhưng sự chuyển tiếp giữa hai bộ phận đã trở thành một khoảng trống cần được giữ lại. Gia Bảo ngồi ngoài ban công suốt nhiều giờ. Khi Thanh Nghi mang trà ra, cậu hỏi có phải vì mình là em nuôi nên cô thấy cần hy sinh thay cậu hay không. Cô khựng lại. Sau khi cha mẹ nuôi mất, hai người chỉ còn nhau. Cô từng hứa sẽ giúp cậu học hết chương trình dược, nhưng hôm nay chính tên cô làm cánh cửa đầu tiên của cậu đóng lại. Thanh Nghi xin lỗi vì không thể bảo vệ suất thực tập. Cậu nói điều cậu cần không phải lời xin lỗi, mà là thấy cô bảo vệ chính mình. Tối đó, Thanh Nghi lập một thư mục mới trong máy cá nhân. Cô ghi lại mọi mốc bằng trí nhớ, thư điện tử và giấy tờ hợp pháp đang có. Cô tách rõ điều đã biết, điều chỉ nghe kể và điều chưa thể xác nhận. Phiếu lĩnh mang con dấu của cô là thật trên bản in, nhưng nguồn dữ liệu chưa được cung cấp. Camera chưa biết còn hay mất. Tám lọ đã rời nơi phát hiện. Biên bản hệ thống chỉ bắt đầu sau thời điểm cô lập. Mã niêm phong xuất hiện thêm một đoạn trong quá trình chuyển kho. Những dòng ấy chưa minh oan cho cô; chúng chỉ chống lại việc một câu chuyện đơn giản hóa mọi thứ. Đêm xuống, Nhà Thuốc Vân Tịch gửi thông cáo tạm dừng khu pha chế và niêm phong kho lạnh để “khắc phục sai phạm cá nhân”. Cùng lúc, tài khoản làm việc của Thanh Nghi bị xóa hoàn toàn. Cô đã mất sinh kế, mất quyền truy cập và kéo Gia Bảo mất suất thực tập. Đối phương dường như đang khóa từng cánh cửa trước mặt cô. Nhưng trong lúc bị đẩy ra ngoài, Thanh Nghi đã kịp giữ một điều: danh sách những cánh cửa ấy đóng vào thời điểm nào, dưới chữ ký của ai, và dấu vết nào bị kẹt lại giữa hai lần khóa.