Một tuần sau khi bị chấm dứt hợp đồng, Tô Thanh Nghi nhận được bản lịch trực do Nhà Thuốc Vân Tịch gửi kèm hồ sơ giải trình. Theo bản này, đêm xảy ra sự cố cô là người phụ trách toàn bộ khu pha chế từ mười giờ đến hai giờ sáng. Ca của Hà Mộc Lan bắt đầu lúc mười một giờ, còn Bùi Trạch Dương chỉ được gọi đến sau khi chuông cảnh báo vang lên. Lịch trực biến Thanh Nghi thành người duy nhất có cả quyền truy cập lẫn thời gian ở gần tủ số ba. Thanh Nghi nhìn bản lịch rất lâu. Cô biết lịch thật có một dòng đổi ca bằng bút xanh. Cuối buổi chiều hôm ấy, Lương Minh Khải đã điều cô xuống phòng tư vấn vì một dược sĩ khác xin nghỉ đột xuất. Người thay vị trí tại khu pha chế là một nhân viên kho tên Phan Tử Khiêm, người không có trong danh sách đối chất hiện tại. Thanh Nghi không vội nhắc đến cái tên ấy. Cô cần biết dòng đổi ca biến mất từ bản gốc hay chỉ biến mất trên bản gửi cho hội đồng. Cô gửi một yêu cầu chính thức xin bản lịch có lịch sử chỉnh sửa, bản phân công theo ca và danh sách người ra vào khu pha chế. Ba ngày sau, câu trả lời chỉ có một đoạn ngắn: hệ thống lịch đã được khóa để phục vụ điều tra, mọi bản in nội bộ đều có giá trị như nhau. Cách trả lời ấy không nói lịch bị sửa, nhưng cũng không xác nhận bản nào là bản đầu tiên. Thanh Nghi lưu thư rồi gọi cho Mộc Lan. Cuộc gọi đổ chuông sáu lần mới được nghe máy. Mộc Lan nói chị không tiện gặp. Chồng chị đang làm hợp đồng vận chuyển cho nhà thuốc, con trai chuẩn bị nhập học, còn khoản vay mua xe chưa trả hết. Nếu chị đứng về phía Thanh Nghi, hợp đồng có thể mất. Thanh Nghi không ép. Cô chỉ hỏi đêm ấy Mộc Lan đã nhận hộp thuốc ở đâu. Mộc Lan đáp “tại quầy giao nhận”, rồi im bặt. Trước khi tắt máy, chị nói bản lịch được đưa cho chị ký sau sự cố, không phải lịch chị đã nhìn thấy lúc đầu ca. Thanh Nghi hỏi chị có giữ bản cũ không. Mộc Lan không trả lời. Chiều cùng ngày, Bùi Trạch Dương tìm đến một quán nước cách nhà Thanh Nghi hai con phố. Anh ngồi quay lưng ra cửa, đặt lên bàn một tờ giấy gấp làm tư. Đó là phiếu yêu cầu bảo trì cảm biến tủ số ba, lập từ ba ngày trước sự cố. Cảm biến có lúc báo chập chờn, nhưng yêu cầu bị đánh dấu “đã xử lý” mà không có chữ ký nghiệm thu. Trạch Dương nói anh từng báo bằng miệng cho Lương Minh Khải. Ông Minh Khải bảo cứ theo dõi thêm vì thay cảm biến sẽ khiến kho bị dừng cả ngày. Thanh Nghi hỏi vì sao trong biên bản hệ thống, Trạch Dương lại ký rằng không có bất thường. Anh cúi đầu. Người giám sát nói nếu anh không ký, nhà thuốc sẽ quy lỗi toàn bộ cho bộ phận kỹ thuật, tiền sửa chữa đổ lên đầu anh. Trạch Dương có mẹ đang điều trị dài ngày; anh không dám mất việc. Thanh Nghi không trách anh ngay. Cô hỏi giấy yêu cầu bảo trì có bản điện tử không. Trạch Dương bảo máy chủ kỹ thuật vẫn còn, nhưng tài khoản của anh đã bị hạ quyền. Tờ giấy anh đưa là bản photo anh giữ trong túi hồ sơ cá nhân. Thanh Nghi cúp máy, mở bản mô tả quy trình phiên bản thử nghiệm. Trong đó, mọi bước đều yêu cầu hai người kiểm tra độc lập, mã niêm phong phải khớp lúc xuất và lúc nhận, nhiệt độ phải được đọc từ cả bảng điều khiển lẫn thiết bị dự phòng. Nếu cô thật sự muốn đổi thuốc bí mật, chính quy trình do cô xây dựng sẽ tạo ra ít nhất ba dấu vết. Nhưng trên các tài liệu hội đồng đang xem, chỉ còn chữ ký của một người và một bản lịch đã bị làm phẳng. Mộc Lan gọi lại lúc gần nửa đêm. Chị khóc, nói mình có một cuốn sổ bàn giao nhỏ thường để trong ngăn kéo điều dưỡng. Trong đó chị ghi giờ nhận từng hộp và tên người giao, vì hệ thống nhiều lần chậm. Chị không thể đưa ngay; ngăn kéo đã bị khóa. Chị chỉ nhớ đêm đó người giao không phải Thanh Nghi. Giọng Mộc Lan nhỏ đến mức Thanh Nghi phải nín thở mới nghe rõ. Chị nói thêm, lúc ký nhận, chị thấy đoạn mã trên dây niêm phong bị che bởi một miếng băng giấy mới. Thanh Nghi không hỏi người giao là ai. Cô biết câu hỏi ấy nếu bị ghi âm sẽ khiến Mộc Lan gặp nguy hiểm. Cô chỉ bảo Mộc Lan giữ sổ ở nơi an toàn và đừng tự ý lấy nếu phải phá khóa. Trước khi tắt máy, Mộc Lan hỏi nếu không ai tin thì phải làm sao. Thanh Nghi đáp rằng chị không cần thuyết phục tất cả mọi người; chỉ cần không để điều mình đã thấy bị biến thành điều chưa từng xảy ra. Buổi đối thoại nội bộ diễn ra trong phòng họp có ba camera. Thanh Nghi được ngồi ở cuối bàn, phía trước là bản lịch trực đã đổi. Lương Minh Khải nói ông không muốn kết tội cô, nhưng mọi dấu vết hiện có đều hướng về người sở hữu mã xác nhận. Khi Thanh Nghi hỏi vì sao Phan Tử Khiêm không có mặt trong lịch, ông Minh Khải nói đó là nhân sự thời vụ, không được phép tiếp cận thuốc. Một nhân viên khác gật đầu phụ họa rằng họ chưa từng thấy Phan Tử Khiêm ở khu pha chế. Thanh Nghi hỏi ai đã ký phiếu ra vào của người thời vụ. Không ai trả lời. Cô không nổi nóng. Cô chỉ yêu cầu câu hỏi ấy được ghi vào biên bản. Người ghi chép ngập ngừng rồi viết. Lương Minh Khải nhìn cô, lần đầu tiên lộ vẻ khó chịu. Ông nói hội đồng cần sự hợp tác chứ không phải những nghi vấn lan man. Thanh Nghi đáp cô đang hợp tác bằng cách tách điều đã biết khỏi điều được kể lại. Nếu bản lịch đổi ca là thật, hãy đưa bản gốc. Nếu Phan Tử Khiêm không được vào kho, hãy đưa sổ ra vào. Nếu hệ thống không lỗi, hãy đưa lịch sử đăng nhập. Không câu nào được trả lời trong hôm ấy. Nhưng cuối buổi, bản ghi cuộc họp có thêm ba yêu cầu mà ban tổ chức không thể xóa nếu không để lại lịch sử chỉnh sửa. Thanh Nghi rời phòng, vẫn chưa có việc, chưa có danh dự và chưa kéo được Gia Bảo trở lại chương trình thực tập. Tuy nhiên, cô đã biết cuộc điều tra được dựng trên những khoảng trống có chủ ý. Mộc Lan giữ một sổ bàn giao. Trạch Dương giữ phiếu bảo trì. Còn ca trực không có camera, dù bị biến thành cái cớ buộc tội, lại có thể là nơi một người khác đã đi qua mà không ai muốn nhắc tên.