Nhà Thuốc Vân Tịch mất hợp đồng với phòng khám đầu tiên vào sáng thứ mười sau sự cố. Đến chiều, hai điểm cấp thuốc miễn phí cũng thông báo tạm dừng nhận hàng. Người bệnh xếp hàng trước quầy nghe nhân viên giải thích rằng nhà thuốc đang rà soát quy trình. Không ai nói tám lọ sai nhãn đã được bảo quản ở đâu, cũng không ai nói kết luận cuối cùng vẫn chưa có. Sự im lặng được đóng gói thành một cụm từ an toàn, còn danh tiếng của Tô Thanh Nghi thì bị gọi thẳng trong những nhóm trò chuyện kín. Cô bắt đầu dựng lại bản đồ nhiệt độ của đêm xảy ra sự cố. Không có thiết bị ghi nhiệt trong tay, cô dùng những mốc chắc chắn: lúc cô mở cửa tủ để lấy hộp cấp cứu, lúc chuông báo vang, lúc Trạch Dương đến và lúc tám túi được niêm phong. Cô nhớ dải sương trên mặt sau tủ, nhớ chiếc quạt gió chạy mạnh rồi ngắt, nhớ một lọ ở góc trong không có giọt nước dù các lọ bên cạnh còn ướt. Cô ghi mỗi quan sát vào một thẻ riêng, tuyệt đối không viết kết luận cạnh nó. Cùng thời điểm, Tô Thanh Nghi nhận được giấy yêu cầu bàn giao bản gốc quy trình chuỗi lạnh ổn định. Văn bản nói quy trình là tài sản của Nhà Thuốc Vân Tịch vì cô xây dựng trong thời gian làm việc. Cô chỉ gửi bản tóm tắt từng được nhà thuốc nhận, giữ lại bản tính toán và lịch thử nghiệm cá nhân. Lương Minh Khải gọi điện, nói nếu cô hợp tác, ông có thể đề nghị ban điều hành xem xét khôi phục phụ cấp. Thanh Nghi hỏi có phải ông đang đề nghị đổi quyền sở hữu quy trình lấy việc giảm cáo buộc hay không. Ông Minh Khải nói cô nên hiểu đó là thiện chí. Cô không nhận thiện chí mơ hồ. Thanh Nghi trả lời bằng văn bản rằng mọi quyền sử dụng phải được xác định riêng, không thể gắn với hồ sơ kỷ luật chưa kết thúc. Tối hôm đó, Nhà Thuốc Vân Tịch phát thông báo các tài liệu cô không bàn giao sẽ bị xem là dấu hiệu che giấu. Gia Bảo đọc được, đập mạnh tay xuống bàn. Thanh Nghi giữ lại cổ tay cậu và nhắc rằng phản ứng tức giận không làm dữ liệu xuất hiện. Cậu hỏi vậy bản đồ nhiệt độ cô đang vẽ có thay đổi được gì không. Cô nói chưa biết, nhưng ít nhất nó ngăn trí nhớ bị người khác viết lại. Một cơ hội nhỏ xuất hiện từ nơi không ai ngờ. Nhân viên giao hàng từng đưa hộp hoàn trả vào kho gọi cho Thanh Nghi. Anh ta không muốn lộ tên, chỉ kể rằng tối hôm đó hộp hoàn trả được đặt cạnh tám lọ khoảng mười lăm phút trước khi Thanh Nghi xuống phòng tư vấn. Anh ta nhớ có người yêu cầu chuyển nó vào tủ số ba dù giấy hoàn trả chưa nhập xong. Anh ta không nhìn rõ người ra lệnh, vì cửa kho bị mở chắn ngang. Thanh Nghi chỉ hỏi anh còn giữ phiếu giao không. Anh nói bản giấy đã giao cho quầy, nhưng trên điện thoại cá nhân có ảnh chụp để đối chiếu. Cô đề nghị anh gửi ảnh qua một địa chỉ tiếp nhận độc lập, không gửi trực tiếp cho cô. Người giao hàng im lặng rất lâu rồi đồng ý. Ảnh đến lúc gần nửa đêm, chụp một phiếu có vệt mực xanh ở góc. Phần tên người nhận bị che bởi ngón tay, nhưng giờ nhập là mười giờ hai mươi chín, sớm hơn phiếu lĩnh mười phút. Thanh Nghi không phóng đại điều này thành bằng chứng. Cô chỉ thêm một thẻ mới vào bản đồ: hộp hoàn trả đã bước vào tủ trước khi phiếu lĩnh được duyệt. Kiểm nghiệm viên hỏi cô muốn chứng minh điều gì. Thanh Nghi đáp cô chưa muốn chứng minh ai sai. Cô muốn biết có thể đọc được dấu vết nào từ tám lọ nếu chúng đã bị mở, dán lại hoặc di chuyển nhiều lần. Người kiểm nghiệm yêu cầu cô không tự tiếp xúc với mẫu, chỉ đề nghị ban điều hành gửi mẫu theo chuỗi bàn giao độc lập. Thanh Nghi ghi lại tên phòng kiểm nghiệm và gửi một yêu cầu chính thức, kèm đề nghị tách mẫu theo từng số niêm phong. Yêu cầu này bị từ chối với lý do Nhà Thuốc Vân Tịch đã có đơn vị xét nghiệm riêng. Đêm đó, một bài đăng mới xuất hiện. Người viết khẳng định Thanh Nghi cố tình tạo quy trình bảo quản phức tạp để che việc tráo thuốc, rồi dùng kỹ thuật chuyên môn gây khó cho cuộc điều tra. Gia Bảo muốn báo cáo bài đăng. Thanh Nghi bảo cậu lưu bản chụp, cả thời gian và tài khoản đăng. Cô không biết người viết là ai, nhưng câu chữ nhắc đúng cụm “chuỗi lạnh ổn định phiên bản ba”, một tên chưa từng xuất hiện trong thông cáo công khai. Điều đó có nghĩa người viết đọc được tài liệu nội bộ, hoặc đang lặp lại lời người đã đọc. Tô Thanh Nghi đặt tám thẻ vị trí trên sàn phòng khách. Một thẻ là giờ nhập hộp hoàn trả, một thẻ là lúc cô rời bàn, một thẻ là khi chuông báo, những thẻ khác ghi sương, đèn báo và người nhìn thấy. Căn phòng nhỏ giống một phòng điều tra tạm bợ, nhưng cô không cho phép Gia Bảo gọi đó là kế hoạch minh oan. Cô nói đây chỉ là bản đồ để biết mình đang thiếu gì. Trong bản đồ ấy, tám lọ chưa cùng kể một câu chuyện. Chỉ có người ngoài đang cố kể thay chúng. Sáng hôm sau, thông báo chính thức cho biết toàn bộ tám lọ đã được thu hồi và tiêu hủy sau khi lấy mẫu. Thanh Nghi đọc đi đọc lại dòng chữ “tiêu hủy theo quy trình”. Cô không biết phần mẫu nào được giữ, ai chứng kiến và từng lọ có còn tách riêng hay không. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy những dấu vết mình đang cố bảo toàn có thể biến mất hoàn toàn. Cô gọi cho phòng tiếp nhận khiếu nại, yêu cầu ghi nhận việc không được thông báo thời điểm tiêu hủy. Đầu dây bên kia hứa chuyển đơn. Cô ngồi xuống cạnh cửa sổ, nhìn tám thẻ giấy trên sàn. Một khi lọ đã bị thu hồi, cô không còn chạm vào vật chứng để kiểm tra. Nhưng bản đồ nhiệt độ, ảnh phiếu giao, thư điện tử và những lời khai rời rạc vẫn còn. Thanh Nghi không cần biến chúng thành câu chuyện ngay. Cô chỉ cần giữ cho mỗi dấu vết ở đúng vị trí, để khi một người nào đó nói tám lọ đã được xử lý như nhau, tám khoảng trống trên bản đồ sẽ buộc họ giải thích vì sao.