Bốn ngày sau thông báo tiêu hủy, Tô Thanh Nghi nhận được giấy triệu tập từ một văn phòng luật đại diện cho Nhà Thuốc Vân Tịch. Đơn yêu cầu cô bồi thường thiệt hại do làm mất hợp đồng, gây tổn hại danh tiếng và giữ trái phép tài liệu thuộc sở hữu của nhà thuốc. Con số bồi thường lớn hơn toàn bộ khoản tiết kiệm của cô nhiều lần. Gia Bảo đọc đến cuối rồi hỏi nếu chị không ký vào thỏa thuận thì căn nhà có bị lấy không. Thanh Nghi nói chưa đến mức đó, nhưng cô không giấu rằng mình đã bắt đầu sợ. Cùng ngày, Lương Minh Khải gọi đến. Giọng ông Minh Khải không còn vẻ gay gắt như trong cuộc họp. Ông nói đơn kiện chỉ là biện pháp bảo vệ, hoàn toàn có thể rút nếu Thanh Nghi giao bản đầy đủ của quy trình chuỗi lạnh ổn định, ký xác nhận rằng mọi thử nghiệm được thực hiện dưới nguồn lực của Nhà Thuốc Vân Tịch, đồng thời nhận sai về việc không tuân thủ quy trình lĩnh thuốc. Đổi lại, nhà thuốc sẽ ghi trong hồ sơ rằng cô hợp tác khắc phục và xem xét trả một phần phụ cấp bị giữ. Thanh Nghi hỏi vì sao một người bị cho là cố ý đổi thuốc lại được đề nghị giao công thức để đổi lấy việc xóa cáo buộc. Ông Minh Khải nói cô đang diễn giải ác ý. Ông chỉ muốn bảo vệ một quy trình có thể giúp nhà thuốc phục hồi. Cô hỏi quyền tác giả sẽ ghi cho ai. Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi đáp đó là việc của bộ phận pháp chế. Thanh Nghi nói cô cần mọi đề nghị bằng văn bản. Ông Minh Khải kết thúc cuộc gọi bằng một câu rằng người thông minh biết chọn mất một phần danh dự để giữ phần đời còn lại. Gia Bảo khuyên chị đồng ý tạm thời rồi tìm cách sửa sau. Cậu nói họ đã cướp việc, cướp suất thực tập của cậu, nếu còn có thể đổi lại một phần yên ổn thì cứ đổi. Thanh Nghi không trách cậu. Cậu chỉ đang cố kéo gia đình ra khỏi một trận nước xoáy. Cô nói nếu ký, mọi dấu vết trong quy trình sẽ trở thành bằng chứng rằng cô thừa nhận thiết kế của mình có thể được dùng để che giấu đổi thuốc. Cô không thể để tên mình bị lấy làm chiếc cầu cho cả cáo buộc lẫn quyền sở hữu. Trong lúc sắp xếp, cô phát hiện một thư điện tử từ Lương Minh Khải cách đây hai tháng. Ông Minh Khải từng viết rằng quy trình cần “được đưa vào hệ thống chung để tiện đăng ký”. Khi đó, Thanh Nghi trả lời cô đồng ý thử nghiệm nhưng phải ghi tên người xây dựng và người kiểm chứng. Bản trả lời không nêu chi tiết công thức, song đủ cho thấy hai bên đã nói về việc ghi nhận tác giả trước sự cố. Luật sư chỉ vào câu cuối trong thư của ông Minh Khải: “Sau khi hoàn thiện, quyền khai thác sẽ do bộ phận quản lý quyết định.” Ông nói đây chưa phải bằng chứng ông Minh Khải tự mình chỉ đạo việc dán nhãn, cũng chưa chứng minh nhà thuốc sửa hồ sơ. Nhưng nó khiến lời đề nghị hiện tại có một mục đích khác ngoài giải quyết bồi thường. Thanh Nghi yêu cầu luật sư gửi văn bản từ chối thỏa thuận và đề nghị nhà thuốc bảo toàn mọi dữ liệu liên quan đến quy trình, phiếu lĩnh và lịch truy cập. Một buổi khuya, Mộc Lan gửi tin nhắn: “Em có thể nhận lại sổ, nhưng không biết còn đủ trang.” Thanh Nghi hỏi chị có an toàn không. Mộc Lan nói chưa chắc, vì quản lý đã hỏi chị về những cuộc gọi với Thanh Nghi. Cô bảo Mộc Lan không cần lấy sổ bằng mọi giá. Mộc Lan đáp nếu không lấy, chị sẽ phải sống với việc biết điều gì đó nhưng không giữ nổi. Cuộc trao đổi kết thúc bằng một lời hẹn ở nơi công cộng. Hôm gặp nhau, Mộc Lan đặt trước mặt Thanh Nghi một cuốn sổ bìa mềm. Có bốn trang giữa bị xé, phần còn lại ghi giờ giao nhận bằng nét chữ quen thuộc. Đêm xảy ra sự cố, dòng mười giờ hai mươi chín ghi “hộp hoàn trả, người giao kho”. Dòng mười giờ ba mươi sáu ghi “tám lọ, nhận từ quầy giao”. Không có tên dược sĩ. Bên cạnh dòng thứ hai là một vệt mực xanh kéo dài, giống dấu bút đã bị quệt khi ai đó lật trang. Mộc Lan nói chị không dám chụp lại trước mặt người khác. Thanh Nghi không hỏi bốn trang bị xé chứa gì. Cô chỉ xin phép quét toàn bộ những trang còn lại bằng điện thoại, rồi trả sổ ngay. Mộc Lan đồng ý. Trước khi đứng lên, chị nói người mang tám lọ đến không mặc áo của khu pha chế. Chị nhớ tay người đó có một chiếc nhẫn mặt vuông, nhưng không nhìn thấy mặt. Thanh Nghi không ghi suy đoán vào hồ sơ. Cô chỉ ghi lời khai nguyên văn, thời điểm và người có mặt khi nhận. Trạch Dương cũng giao thêm một tệp dữ liệu nhỏ. Anh không lấy được máy chủ, nhưng trong lần kiểm tra trước đây, thiết bị đọc đã tự lưu bản tóm tắt nhiệt độ vào thư mục tạm. Tệp cho thấy trong khoảng thời gian cửa tủ mở, nhiệt độ thay đổi ở những mức không giống nhau. Trạch Dương nói dữ liệu có thể bị xem là bản tạm, chưa đủ giá trị kết luận. Thanh Nghi đáp một bản tạm vẫn có thể chỉ ra cần tìm bản gốc ở đâu. Đêm trước hạn trả lời đơn kiện, Lương Minh Khải gửi thêm một tin nhắn riêng: “Cô còn cơ hội cuối. Giao công thức, ký nhận sai, mọi chuyện kết thúc.” Thanh Nghi nhìn màn hình rất lâu. Cô có thể lấy lại một phần sinh kế, cứu Gia Bảo khỏi những ánh mắt thương hại, và tránh khoản bồi thường đang treo trên đầu. Nhưng đổi lại, cô sẽ để người khác sở hữu câu chuyện về quy trình của mình, còn tám lọ sẽ mãi được dùng làm cái cớ chứng minh cô đã thất bại. Thanh Nghi trả lời bằng bốn chữ: “Tôi không nhận sai.” Sau đó, cô gửi văn bản chính thức qua luật sư, từ chối đề nghị, yêu cầu bảo toàn chứng cứ và khẳng định quyền tác giả đối với phần quy trình do cô tự xây dựng. Cô biết từ ngày mai cuộc kiện tụng sẽ nặng hơn. Nhưng ít nhất, lần đầu tiên kể từ đêm tủ số ba vang chuông, cô đã chọn một hành động không chỉ để chịu đựng. Cô chọn giữ lại công thức, không phải vì công thức có thể cứu cô một mình, mà vì nó là bằng chứng rằng cô đã từng thiết kế một hệ thống không cho phép sự thật bị gom thành một chiếc lọ duy nhất.