Phòng Kiểm Nghiệm Tinh Mộc chỉ nhận mẫu khi có người giám sát độc lập và chuỗi bàn giao không bị đứt. Vì tám lọ đã bị tiêu hủy, kiểm nghiệm viên chỉ có thể làm việc với các mẫu lưu và bản tóm tắt phân tích của Nhà Thuốc Vân Tịch. Tô Thanh Nghi không kỳ vọng một phép thử có thể trả lại mọi thứ. Cô chỉ yêu cầu họ kiểm tra riêng từng mã, không gộp kết quả theo lô. Kết quả đầu tiên đến sau hai ngày. Tám mẫu đều cùng nhóm hoạt chất, nhưng dấu cặn ở đáy không giống nhau. Hai mẫu gần như không có cặn, ba mẫu có vòng kết tinh mảnh, hai mẫu có vệt đục lệch về một phía, mẫu cuối có lớp lắng dày hơn. Kiểm nghiệm viên cảnh báo sự khác nhau có thể đến từ nhiệt độ, thời gian, thao tác lấy mẫu hoặc điều kiện bảo quản; nó không tự động chứng minh tám lọ bị mở ở tám thời điểm. Tuy nhiên, giả thuyết chúng được đổi đồng loạt trong một lần phải giải thích vì sao các lớp cặn chịu những lịch sử khác nhau. Luật sư gửi yêu cầu đưa kết quả vào hồ sơ. Phía Nhà Thuốc Vân Tịch phản đối, nói mẫu đã bị lấy sau khi niêm phong không rõ ràng. Họ chỉ ra một chữ ký thiếu nét ở trang giao nhận. Thanh Nghi thừa nhận điểm yếu ấy. Cô không tìm cách che. Cô yêu cầu đối chiếu toàn bộ chuỗi bàn giao thay vì chỉ chọn trang có chữ ký mờ. Nếu một trang không đủ, các trang còn lại phải được xem cùng nhau. Trong phiên làm việc với hội đồng, Lương Minh Khải vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Ông nói Thanh Nghi đang bám vào những khác biệt nhỏ để né việc tám lọ đều nằm trong khu vực cô phụ trách. Một người đại diện nhà thuốc hỏi kiểm nghiệm viên liệu cặn khác nhau có thể xuất hiện dù cả lô bị tráo trong một lần hay không. Câu trả lời là có thể, nhưng xác suất và cơ chế cần được phân tích thêm. Người hỏi lập tức quay sang kết luận rằng kết quả không có giá trị minh oan. Thanh Nghi xin phát biểu. Cô không nói kết quả đã chỉ ra thủ phạm. Cô nói kết quả buộc cuộc điều tra phải ngừng sử dụng từ “đồng loạt” nếu chưa chứng minh được. Tám mẫu có tám phản ứng khác nhau; tám mốc nhận, mở và bảo quản cần được kiểm tra riêng. Nếu hội đồng gộp chúng lại chỉ vì cùng mã lô, hội đồng đang bỏ qua chính loại thông tin mà một quy trình an toàn phải giữ. Một thành viên hỏi cô vì sao trước đây không báo rằng tám lọ có thể bị xử lý khác nhau. Thanh Nghi đáp trong đêm sự cố cô chưa được phép mở lọ, chưa có kết quả kiểm nghiệm và chỉ ghi nhận những gì mắt thấy. Cô không thể gọi một vệt cặn là bằng chứng khi chưa biết điều kiện tạo ra nó. Sự dè dặt ấy từng bị xem là quanh co. Bây giờ, nó giúp cô không bị bắt lỗi vì đã kết luận quá sớm. Gia Bảo nhìn chị trở về sau cuộc họp. Cậu nói lần đầu tiên có người hỏi chị một câu mà chị không cần nhận lỗi trước khi trả lời. Thanh Nghi mỉm cười, nhưng vẫn nhắc cậu rằng dữ liệu chỉ mở ra cánh cửa, chưa đưa họ qua cửa. Đơn kiện vẫn còn, danh dự vẫn chưa được khôi phục, và những người từng nói cô đổi thuốc có thể chỉ chuyển sang nói cô lách luật. Cô không muốn Gia Bảo đặt hy vọng vào một màn thắng nhanh. Đêm ấy, Thanh Nghi so sánh bản đồ nhiệt độ với tám loại cặn. Hai vị trí gần quạt có sự thay đổi mạnh, nhưng lớp cặn lại mỏng. Góc sau hộp hoàn trả có lớp lắng dày, còn hai lọ sát cảm biến có dấu đục lệch. Cô không biết vị trí nào bị mở trước. Điều cô biết là có thể dựng một chuỗi thời gian bằng cách ghép các hiện tượng thay vì gán chúng cho một người. Bùi Trạch Dương gửi cho cô bản tóm tắt mới. Anh đã khôi phục được một phần nhật ký thiết bị dự phòng từ bản sao cá nhân, nhưng tệp bị thiếu nhiều giờ. Trong tệp có một khoảng thời gian nhiệt độ tăng nhẹ rồi trở về ngưỡng, không trùng hoàn toàn với số liệu bảng điều khiển. Trạch Dương xin lỗi vì chưa dám giao bản gốc. Thanh Nghi bảo anh đừng gửi nếu việc đó khiến anh mất an toàn. Anh trả lời rằng bản sao này chỉ là thông tin anh đã có từ trước, không phải lấy mới. Mộc Lan cũng đồng ý ký tường trình về sổ bàn giao. Chị viết rõ chị nhận hai lần giao riêng: hộp hoàn trả lúc mười giờ hai mươi chín và tám lọ lúc mười giờ ba mươi sáu. Chị không nhận diện người giao, chỉ nhớ người ấy không mặc áo khu pha chế và một dây niêm phong bị che bởi băng giấy. Chị ký từng trang, yêu cầu bản sao gửi thẳng cho luật sư. Sau khi ký, chị nhắn Thanh Nghi rằng mình vẫn sợ, nhưng sợ hãi không thể là lý do để xóa giờ giao nhận. Cuối tuần, báo cáo sơ bộ được đưa vào hồ sơ: tám mẫu có đặc tính cặn khác nhau, không đủ cơ sở kết luận chúng bị thay nhãn trong một lần duy nhất; cần đối chiếu với dữ liệu nhiệt và bàn giao riêng. Dòng chữ ấy không vang như một lời tuyên bố vô tội. Nhưng nó khiến câu chuyện “Tô Thanh Nghi tự ý đổi cả lô” không còn đứng vững một mình. Tám lớp cặn đã lên tiếng, mỗi lớp bằng một mức độ khác nhau, rằng tám chiếc lọ từng trải qua những điều không giống nhau. Thanh Nghi đóng tập hồ sơ, đặt bên cạnh bản đồ phòng khách. Cô vẫn còn mất việc, còn kiện tụng và chưa thể đưa Gia Bảo trở lại chương trình thực tập. Nhưng sau nhiều tuần, lần đầu tiên đối phương phải trả lời một câu hỏi do dấu vết đặt ra, không phải do cô van xin. Cô biết bước tiếp theo sẽ nguy hiểm hơn, bởi khi lời buộc tội bắt đầu nứt, người dựng nó sẽ tìm cách giấu phần dữ liệu còn lại. Và cô đã chuẩn bị để không cho họ gom những mảnh nứt ấy thành im lặng.