Báo cáo sơ bộ về tám lớp cặn khiến hội đồng không thể đóng hồ sơ như dự định. Ban điều hành buộc phải mở lại dữ liệu nhiệt, nhưng Nhà Thuốc Vân Tịch thông báo máy chủ chính đã bị ghi đè một phần trong quá trình khôi phục. Bùi Trạch Dương nghe tin thì gọi cho Tô Thanh Nghi. Anh nói vẫn còn một thiết bị ghi nhiệt dự phòng được lắp ở mặt sau tủ số ba, thiết bị mà trước đây chỉ bộ phận kỹ thuật biết cách tháo dữ liệu. Thanh Nghi yêu cầu luật sư gửi văn bản bảo toàn thiết bị. Cô không nói thiết bị còn dữ liệu gốc; đó mới chỉ là khả năng. Văn bản chỉ yêu cầu không được tháo, xóa hoặc thay thế thiết bị dự phòng trước khi có người chứng kiến. Nhà Thuốc Vân Tịch trả lời rằng tủ đã được khử nhiễm và mọi linh kiện liên quan đang chờ thanh lý. Câu trả lời khiến Trạch Dương mất ngủ. Anh nói nếu thiết bị đã bị thanh lý, họ có thể nói nó không còn tồn tại. Mộc Lan giao sổ bàn giao cho luật sư trong một phong bì niêm phong. Bản gốc vẫn còn những trang bị xé, nhưng nét chữ ở các trang trước cho thấy chị thường ghi hai lần giao riêng vào cùng một ca. Luật sư phóng lớn vệt mực kéo dài bên dòng tám lọ. Dưới ánh sáng xiên, nó chồng lên một nét chữ khác bị tẩy. Không thể đọc trọn, nhưng phần đầu giống ký tự của tên một bộ phận, không phải tên nhân viên pha chế. Bùi Trạch Dương cuối cùng cũng xin được quyền truy cập kho kỹ thuật trong mười phút dưới giám sát. Anh chụp số sê-ri của thiết bị dự phòng, rồi gửi ảnh cho luật sư. Thiết bị vẫn ở đó, nằm sau một tấm nắp kim loại, dây nguồn còn nối nhưng đầu dữ liệu đã bị rút. Trạch Dương nói có bụi mới trên đầu cổng, như thể ai đó vừa tháo dây gần đây. Anh không được phép bật máy. Người giám sát thúc anh rời đi trước khi anh kịp nhìn đèn báo. Ngày đối chất tiếp theo, Trạch Dương xuất hiện với tư cách người cung cấp thông tin. Anh thừa nhận đã ký biên bản không có bất thường dù biết bản kiểm tra chỉ bắt đầu sau khi tủ bị cô lập. Phía nhà thuốc dùng lời thừa nhận ấy để công kích anh là nhân chứng thiếu đáng tin. Trạch Dương không né. Anh nói mình từng ký vì sợ mất việc, nhưng một chữ ký vì sợ không biến khoảng thời gian chưa được kiểm tra thành khoảng thời gian đã được kiểm tra. Một kỹ thuật viên khác xác nhận thiết bị dự phòng có thể lưu dữ liệu độc lập. Khi được hỏi nó còn hoạt động không, người này nói không thể biết vì chưa đọc. Hội đồng yêu cầu trích dữ liệu trước mặt các bên. Máy được đưa đến phòng kiểm tra. Sau nhiều phút, màn hình hiện một chuỗi thời gian bị đứt. Dữ liệu không bao phủ toàn bộ đêm, nhưng trong khoảng từ mười giờ hai mươi chín đến mười giờ năm mươi, nó ghi nhận những dao động không xuất hiện trên bảng chính. Thanh Nghi đứng sau bàn luật sư, nghe từng mốc được đọc. Lúc hộp hoàn trả vào tủ, nhiệt độ đổi nhẹ. Mười phút sau, khi phiếu lĩnh được duyệt, dao động thứ hai xuất hiện. Đến lúc chuông cảnh báo vang, dữ liệu đã trở về gần mức cũ. Thiết bị không chỉ ra ai mở cửa, cũng không ghi hình người đứng trước tủ. Nhưng nó cho thấy tủ đã trải qua nhiều lần thay đổi, không phải một đường thẳng như báo cáo nhà thuốc. Lương Minh Khải phản đối việc dùng dữ liệu vì thiết bị không được đăng ký trong hồ sơ chính. Hội đồng hỏi tại sao một thiết bị lắp trong tủ lại không có trong danh mục. Ông Minh Khải nói đó là thiết bị thử nghiệm, không có giá trị vận hành. Thanh Nghi hỏi nếu không có giá trị, vì sao phiếu bảo trì lại ghi ngày hiệu chỉnh và vì sao đầu dữ liệu bị rút ngay sau khi sự cố. Ông Minh Khải đáp đó là vấn đề kỹ thuật, không nên suy diễn thành âm mưu. Mộc Lan được mời đọc lại dòng ghi trong sổ. Chị run nhưng không rút lời. Chị xác nhận hộp hoàn trả đến trước, tám lọ đến sau, và người giao tám lọ không mặc áo khu pha chế. Phía nhà thuốc hỏi chị có nhìn thấy mặt người đó không. Mộc Lan nói không. Họ hỏi vậy tại sao chị dám nói người đó không phải Thanh Nghi. Chị đáp vì Thanh Nghi mặc áo trắng có viền xanh, còn người giao hôm ấy mặc áo khoác xám và không đeo thẻ. Câu trả lời không chỉ tên thủ phạm. Nhưng nó đập vào phần khẳng định rằng Thanh Nghi là người duy nhất đi qua khu vực. Lương Minh Khải hỏi Mộc Lan có bị Thanh Nghi gây áp lực không. Mộc Lan nhìn xuống phong bì niêm phong, rồi nói chị từng sợ mất việc nên đã im lặng; không ai ép chị bây giờ cả, chỉ có chính lương tâm khiến chị không thể tiếp tục im. Dữ liệu thiết bị được sao thành ba bản, mỗi bên giữ một bản, bản thứ tư gửi cho Phòng Kiểm Nghiệm Tinh Mộc. Hội đồng ra quyết định tạm dừng việc thanh lý tủ số ba và yêu cầu truy lại danh sách người có quyền vào kho. Thanh Nghi không được phục chức, đơn kiện chưa rút, Gia Bảo vẫn chưa có suất thực tập. Nhưng chiếc máy ghi nhiệt thứ hai đã trả lại cho đêm đó một chuỗi thời gian mà bản báo cáo chính cố tình làm phẳng. Trên đường về, Trạch Dương hỏi Thanh Nghi cô có nghĩ người mặc áo khoác xám là thủ phạm không. Cô nói chưa. Một người có thể giao thuốc mà không biết ai đổi nhãn; một người có thể làm theo chỉ đạo mà không hiểu toàn bộ mục đích. Anh hỏi vậy bao giờ cô mới nói ai sai. Thanh Nghi đáp khi chuỗi trách nhiệm đủ dài để không ai có thể đẩy hết vào một cái tên. Cô đã chờ rất lâu, nhưng lần chờ này đã tạo ra dữ liệu. Từ đây, sự thật không còn chỉ nằm trong trí nhớ của những người bị dọa cho im tiếng.