Sau khi thiết bị dự phòng được đưa vào hồ sơ, hội đồng yêu cầu tái dựng toàn bộ đường đi của tám lọ. Tô Thanh Nghi chuẩn bị một sơ đồ lớn, không bắt đầu từ câu hỏi ai đổi thuốc mà bắt đầu từ câu hỏi mỗi mã niêm phong đã được tạo, bổ sung và kiểm tra ở đâu. Cô đánh dấu kho lạnh, quầy giao nhận, khu pha chế và kho trung tâm bằng bốn màu khác nhau. Trên mỗi mũi tên, cô ghi giờ, người ký và loại dữ liệu còn lại. Mã niêm phong của tám túi ban đầu chỉ có đoạn đầu do quầy giao cấp. Đoạn sau được thêm khi kho trung tâm tiếp nhận vật chứng. Bản danh mục bàn giao ghi mã hoàn chỉnh, nhưng sổ của Mộc Lan và ảnh phiếu giao chỉ có đoạn đầu. Phía nhà thuốc nói đó là cách ghi tắt. Thanh Nghi chỉ vào quy định nội bộ: mã tạm phải được giữ nguyên cho đến khi người nhận mới đối chiếu. Nếu hai đoạn mã được viết ở hai thời điểm khác nhau, việc ghi liền thành một mã hoàn chỉnh đã xóa mất nơi chuyển tiếp. Luật sư của Thanh Nghi đưa ra bản ghi điện thoại thể hiện ông Minh Khải gọi cho kho trung tâm lúc mười một giờ mười hai, trước khi tám lọ được niêm phong xong. Phía ông Minh Khải giải thích đó là cuộc gọi thông báo tình trạng khẩn cấp. Thanh Nghi hỏi vì sao trong cuộc gọi, mã lô đã được đọc đầy đủ khi lúc ấy sổ bàn giao chỉ có đoạn đầu. Người nghe điện thoại được mời xác nhận ông đã nhận một chuỗi mã hoàn chỉnh. Ông ta nói không nhớ ai đọc. Hội đồng chuyển sang lịch sử hệ thống. Phiếu lĩnh mang con dấu của Thanh Nghi được tạo lúc mười giờ ba mươi sáu, nhưng bản ghi thiết bị cho thấy tài khoản của cô không hoạt động ở bàn trực vào thời điểm đó. Có một lần đăng nhập bằng mã nhân viên của cô từ một thiết bị không gắn tên, rồi phiên bị đóng sau vài phút. Nhà thuốc nói máy tính có thể lỗi nhận diện. Thanh Nghi hỏi vì sao thiết bị lạ không nằm trong danh mục, và vì sao lịch sử chỉnh sửa bị thiếu hai ký tự xác thực. Không ai trả lời ngay. Căn phòng bắt đầu xôn xao. Một nhân viên từng ký lịch trực thừa nhận bản cô ta ký được đưa tới sau sự cố. Bản trước có dòng đổi ca từ Thanh Nghi sang Phan Tử Khiêm, nhưng cô đã được yêu cầu ký lại vì “mẫu cũ không còn dùng”. Cô nói mình không biết dòng đó bị xóa để làm gì. Cô chỉ sợ nếu không ký sẽ mất ca làm. Người ấy khóc khi kể, nhưng Thanh Nghi không hả hê. Một chữ ký vì sợ hãi vẫn làm tổn thương hồ sơ, song mức trách nhiệm của nó không giống người ra lệnh. Mộc Lan xác nhận dòng tám lọ trong sổ đã bị tẩy trước khi bốn trang bị xé. Giám định tài liệu cho thấy vệt mực xanh trên trang có trước lớp tẩy, còn phần chữ bị xóa không đủ để xác định tên. Tuy nhiên, áp lực viết cho thấy người viết đã ghi cụm “quầy giao” rồi kéo bút dài qua một đoạn khác. Sổ không chỉ ra ai; nó cho thấy có người đã thay đổi cách mô tả đường đi sau khi sự cố xảy ra. Thanh Nghi đặt hai chuỗi mã lên màn hình. Đoạn đầu gắn với quầy giao nhận, đoạn sau chỉ xuất hiện ở kho trung tâm. Nhưng trong phiếu lĩnh, cả hai đoạn đã được dùng như thể tồn tại từ đầu. Khi được hỏi ai có thể nhìn thấy cả hai, đại diện kho trả lời người quản lý phụ trách bàn giao. Người đó hôm ấy là Lương Minh Khải. Ông Minh Khải nói ông chỉ nhìn thấy mã trong danh sách gửi qua hệ thống. Hệ thống lại ghi danh sách được tạo sau cuộc gọi của ông Minh Khải mười một giờ mười hai. Trước đó, kho trung tâm chưa nhận yêu cầu chính thức. Sự mâu thuẫn không phải một lời thú tội, nhưng nó buộc ông Minh Khải phải giải thích tại sao ông biết một chuỗi mã chưa được tạo. Ông nói có thể dữ liệu đồng bộ chậm. Kỹ thuật viên bác bỏ: máy chủ ghi thời gian theo cùng một đồng hồ và những giao dịch khác không có độ trễ ấy. Lương Minh Khải bắt đầu mất bình tĩnh. Ông nói Thanh Nghi đang ghép những lỗi nhỏ thành một câu chuyện lớn để che trách nhiệm của mình. Cô nhìn thẳng vào ông. Cô nói chính ông đã yêu cầu mọi người nhìn tám lọ như một lô duy nhất, còn cô đang trả lại cho chúng tám đường đi. Nếu các lỗi nhỏ đều xuất hiện ở những điểm có người khác quyền truy cập, hội đồng không thể gọi đó là tình cờ rồi quay về buộc tội cô. Hội đồng yêu cầu Lương Minh Khải giao điện thoại công việc và mọi lệnh liên quan đến mã niêm phong. Ông phản đối, nói đó là tài sản cá nhân. Luật sư chỉ ra thiết bị được nhà thuốc cấp và quy định yêu cầu lưu lệnh điều phối. Sau một hồi tranh luận, ông buộc phải giao. Từ thư mục đồng bộ, kỹ thuật viên tìm thấy một tệp danh sách tên tám lọ được tạo trước khi phiếu lĩnh mang mã nhân viên của Thanh Nghi xuất hiện. Tệp không có chữ ký, nhưng người tạo là tài khoản quản lý của ông Minh Khải. Khi buổi đối chất kết thúc, ông Minh Khải bị tạm đình chỉ quyền điều phối. Nhà Thuốc Vân Tịch vẫn chưa công khai xin lỗi Thanh Nghi, còn đơn kiện vẫn treo. Nhưng mã niêm phong đã bị tách khỏi câu chuyện cũ. Tám lọ từng đi qua ít nhất hai bộ phận, và người nối hai đoạn mã lại không phải người bị ghi tên trên phiếu lĩnh. Lần đầu tiên, một đường trách nhiệm mới hiện ra giữa các chữ ký. Người đứng cuối đường không còn đủ sức che toàn bộ những gì xảy ra ở đầu đường.