Tệp danh sách do tài khoản của Lương Minh Khải tạo khiến cuộc điều tra chuyển hướng, nhưng chưa đủ để kết luận ông là người chỉ đạo tráo nhãn. Hội đồng phải mở rộng phạm vi, kiểm tra cả những tài liệu liên quan đến quy trình chuỗi lạnh. Tô Thanh Nghi được yêu cầu trình bày từ đầu vì sao quy trình ấy có mặt trong phiếu lĩnh thuốc. Cô mang đến những bản nháp có dấu thời gian, các thư trao đổi và bảng thử nghiệm nhiệt. Thanh Nghi giải thích cô xây dựng quy trình sau khi phát hiện tủ lạnh số ba dao động ở các vị trí khác nhau. Cô thử nghiệm nhiều cách sắp xếp, yêu cầu thiết bị ghi độc lập và thiết kế mã niêm phong hai lớp để biết vật chứng đã đi qua bộ phận nào. Quy trình chưa được ban hành, nhưng một số bước thử nghiệm đã được nhà thuốc áp dụng không chính thức. Cô từng đề nghị ghi tên người xây dựng và người kiểm chứng. Lương Minh Khải nói cần đưa mọi thứ vào hệ thống chung trước khi xem xét quyền khai thác. Luật sư đưa ra lịch sử tài liệu. Bản mô tả của Thanh Nghi được tải lên thư mục chung ba tuần trước sự cố bằng tài khoản của cô, nhưng sau đó có một bản mới thay thế. Bản mới giữ phần mục tiêu, bỏ tên tác giả và thêm dòng “quy trình nội bộ của bộ phận quản lý”. Người tạo bản mới là tài khoản quản lý. Lương Minh Khải nói ông chỉ chuẩn hóa biểu mẫu. Thanh Nghi hỏi vì sao phần ghi nhận thiết bị dự phòng bị xóa. Ông đáp phần ấy chưa được xác nhận chính thức. Mộc Lan đọc dòng sổ về tám lọ và kể người giao không mặc áo khu pha chế. Khi được hỏi liệu cô có thấy Lương Minh Khải ở khu giao nhận hay không, chị nói chị thấy ông đi qua trước lúc nhận hộp hoàn trả, nhưng không biết ông có chạm vào hộp hay không. Phía nhà thuốc hỏi chị có chắc không, vì trí nhớ sau sự cố có thể lẫn. Mộc Lan đáp chị không chắc ông chạm vào hộp; chị chỉ chắc ông đã đứng ở đó. Câu trả lời thận trọng làm giảm cơ hội công kích chị, bởi chị không thêm điều mình chưa thấy. Hội đồng gọi người quản trị hệ thống. Ông này xác nhận Lương Minh Khải có quyền tạo tệp danh sách, thay mặt người dùng trong trường hợp khẩn cấp và chỉnh mẫu quy trình. Tuy nhiên, quyền ấy không cho phép dùng mã nhân viên của người khác mà không ghi nhận người thao tác. Nhật ký cho thấy phiếu lĩnh được tạo từ một thiết bị lạ bằng quyền quản lý, sau đó gắn mã của Thanh Nghi. Khi bị hỏi ai yêu cầu việc đó, ông nói lệnh được gửi qua tài khoản quản lý, không thể phân biệt người trực tiếp ngồi trước máy. Thanh Nghi được mời phát biểu. Cô không nói Lương Minh Khải tự tay dán nhãn. Cô nói chuỗi tài liệu chứng minh ông có quyền và động cơ để sửa hồ sơ, còn trách nhiệm vật lý ở khu giao nhận vẫn cần xác định. Cô trình bày email trong đó ông Minh Khải đề nghị cô giao bản đầy đủ của quy trình để đổi lấy việc “điều chỉnh cách phân loại trách nhiệm”. Cô đặt cạnh đó bản quy trình đã bị đổi tên và tệp danh sách tám lọ tạo trước phiếu lĩnh. Hai câu trả lời đặt cạnh nhau không còn khớp. Một mặt, ông Minh Khải nói chưa muốn kết luận. Mặt khác, ông đã dùng tên Thanh Nghi trên thông cáo, đổi lịch trực, tạo tệp danh sách bằng quyền quản lý và đề nghị nhận quy trình để điều chỉnh hồ sơ. Hội đồng không cần Thanh Nghi gọi ông là chủ mưu. Các tài liệu bắt đầu nói thay bằng sự liên tiếp của chúng. Lương Minh Khải quay sang cô, hỏi cô có thù hằn cá nhân vì ông từng từ chối ghi tên cô vào dự án hay không. Thanh Nghi thừa nhận cô từng bất đồng với ông về quyền tác giả, nhưng bất đồng ấy không tạo ra phiếu lĩnh, dữ liệu nhiệt hay sổ bàn giao. Ông hỏi vậy tại sao cô không giao quy trình để chứng minh mình không liên quan. Cô trả lời vì người yêu cầu cô đưa chìa khóa không thể đồng thời là người giữ cửa điều tra. Tối ấy, Thanh Nghi gửi bản trình bày cuối cho hội đồng. Cô chủ động vẽ toàn bộ chuỗi trách nhiệm, kể cả phần mình đã sai khi tin rằng việc giữ hồ sơ bằng lời nhắc là đủ. Cô đáng lẽ phải yêu cầu bản sao dữ liệu ngay lúc phiếu bảo trì bị đóng. Mộc Lan đã im lặng. Trạch Dương đã ký. Nhân viên lịch trực đã ký lại. Còn Lương Minh Khải đã dùng quyền quản lý để khiến những sai sót rời rạc cùng hướng về một người. Khi đóng máy, Thanh Nghi nhận được thông báo rằng ông Minh Khải đã bị đình chỉ chính thức. Cô không thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng. Người bị đình chỉ không tự động trả lại những ngày mất việc, lời đồn hay suất thực tập của Gia Bảo. Nhưng từ đêm tám lọ lên tiếng, lần đầu tiên quyền lực đã đổi chiều bằng hồ sơ chứ không bằng tiếng hét. Và hồ sơ ấy vẫn còn một câu hỏi cuối: ai là người trực tiếp thay nhãn, ai chỉ đạo giao nhận, và ai đã nhận lợi ích từ việc mọi dấu vết cùng trỏ vào Tô Thanh Nghi.