Tiếng khóa bật khô khốc giữa hành lang tầng ba khiến Đường Nhã Tâm dừng lại trước cửa phòng in bảo mật. Sáu giờ mười phút sáng, Học Viện Minh Triều còn chìm trong màn mưa bụi. Kỳ thi học bổng sẽ bắt đầu sau chưa đầy ba giờ, còn chiếc phong bì chứa đề chính thức vẫn nằm trong két hai lớp mà cô đã tự tay niêm phong tối hôm trước. Người gọi cô đến là nhân viên trực vệ sinh. Bà đứng nép bên tường, tay ôm chùm chìa khóa, mặt tái đi. Cánh tủ sắt cá nhân của Nhã Tâm đang mở. Ổ khóa không có vết cạy. Trong ngăn trên cùng, bên dưới chiếc khăn quàng màu xám, có chín tờ giấy than gấp đôi, mép giấy còn ám mùi mực dầu. Nhã Tâm không chạm tay vào ngay. Cô kéo găng dùng một lần từ hộp dụng cụ, bảo người trực lùi ra ngoài rồi dùng điện thoại của phòng chụp toàn cảnh. Trên mặt tờ giấy đầu tiên, những dòng chữ ngược hiện lên đủ rõ để cô nhận ra câu hỏi cuối của đề toán. Câu hỏi ấy chỉ có bốn người trong tổ khảo thí từng nhìn thấy. Nhã Tâm khép cửa phòng, gọi số nội bộ của hiệu trưởng và yêu cầu phong tỏa khu in. Cuộc gọi chưa nối xong thì từ cầu thang đã vang lên tiếng giày dồn dập. Phó Hiệu Trưởng Tạ Vĩnh Khang xuất hiện cùng hai thành viên hội đồng khảo thí và một nhân viên an ninh. Ông mặc áo mưa đen, tóc không dính một giọt nước, như thể đã biết chính xác mình phải đến đâu. “Không ai được đụng vào tủ,” Nhã Tâm nói. “Cần lập biên bản hiện trường trước, đối chiếu niêm phong và đổi đề dự phòng ngay.” Tạ Vĩnh Khang nhìn qua vai cô. Ánh mắt ông dừng ở chín tờ giấy, rồi chuyển sang ổ khóa vẫn nguyên vẹn. “Đây là tủ của cô?” “Đúng. Nhưng tôi không để những thứ này ở đây.” Một thành viên hội đồng bật cười nhạt. “Tủ có khóa, chìa khóa do cô giữ. Cô còn muốn nói ai đặt vào?” Nhã Tâm không đáp lại câu mỉa mai. Cô đưa điện thoại cho nhân viên an ninh, yêu cầu ghi nhận giờ chụp và người có mặt. Sau đó cô đề nghị lấy bộ đề dự phòng khỏi két phụ. Tạ Vĩnh Khang không đồng ý ngay. Ông bảo phải xác định mức độ rò rỉ trước khi gây hoang mang toàn học viện. “Chỉ cần một câu đã ra ngoài thì đề này không còn an toàn,” Nhã Tâm nói. “Trách nhiệm đầu tiên là bảo vệ học sinh, không phải bảo vệ vẻ yên ổn của chúng ta.” Câu nói làm gương mặt Tạ Vĩnh Khang cứng lại. Ông ra hiệu cho nhân viên an ninh thu giấy vào túi hồ sơ, nhưng không cho Nhã Tâm ký trên mép niêm phong. Cô lập tức dùng bút đánh dấu số thứ tự từ một đến chín trên mặt túi trong suốt và yêu cầu ghi vào biên bản rằng cô không được trực tiếp giám sát khâu đóng gói. Đúng lúc ấy, điện thoại của một thành viên hội đồng rung liên tục. Tin nhắn từ nhóm phụ huynh đã lan tới: có người nói đề thi bị lộ, người phụ trách là giáo viên đứng lớp miễn phí. Chưa đầy mười phút sau, ảnh chụp cánh tủ mở hé xuất hiện trên diễn đàn nội bộ. Góc chụp nằm phía sau vai nhân viên an ninh, nghĩa là ảnh được gửi đi từ chính những người đang có mặt. Tạ Vĩnh Khang không hỏi ai phát tán ảnh. Ông quay sang Nhã Tâm, giọng lạnh lẽo. “Cô giao thẻ ra vào và chìa khóa tủ. Từ lúc này, cô tạm thời không được tiếp xúc với bất kỳ tài liệu khảo thí nào.” Nhã Tâm giữ thẻ trong lòng bàn tay. “Trước khi giao, xin lập biên bản tình trạng thẻ. Mã nổi, vết xước và số seri phải được chụp lại.” “Cô đang kéo dài thời gian?” “Tôi đang ngăn một vật chứng khác bị biến thành lời kể của người cầm nó.” Không khí trong phòng im bặt. Tạ Vĩnh Khang nhận ra nhân viên an ninh đang quay camera nên đổi giọng, bảo cô có quyền thận trọng. Nhã Tâm đặt thẻ lên tờ giấy trắng, chụp cả hai mặt rồi mới ký giao nhận. Khi cúi xuống, cô thấy dưới chân bàn có một mảnh băng keo màu hổ phách, loại thường dùng để dán nhãn cuộn giấy. Cô không nhặt. Cô chỉ dịch mũi giày sang bên, ghi nhớ vị trí của nó so với chân bàn. Ngoài cổng, phụ huynh bắt đầu tụ tập. Có người yêu cầu hủy kỳ thi, có người đòi công khai tên giáo viên làm lộ đề. Những câu kết tội đến nhanh hơn bất kỳ cuộc kiểm tra nào. Một người đàn ông chỉ vào Nhã Tâm khi cô bước xuống sảnh, nói con ông đã học ba tháng, nếu mất cơ hội thì cô phải chịu trách nhiệm. Một phụ nữ khác bảo lớp miễn phí chỉ là cách cô xây danh tiếng để bán đề cho nhóm học sinh thân cận. Nhã Tâm không tranh cãi. Cô dặn học sinh không mở tệp đề gửi qua mạng, cũng không xóa tin nhắn nếu nhận được. Cô gọi giáo vụ xin giữ danh sách dự thi và bố trí phòng chờ cho học sinh ở xa. Đám đông lại coi việc bảo vệ kỳ thi là hành động che giấu hậu quả. Tạ Vĩnh Khang bước lên bậc thềm, tuyên bố học viện đã phát hiện “dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng từ một cá nhân có quyền tiếp cận”. Ông không đọc tên, nhưng tất cả máy quay đều hướng về Nhã Tâm. Ông còn nói hội đồng sẽ hành động quyết liệt để bảo vệ công bằng, như thể bản án đã có trước khi biên bản hiện trường ráo mực. Minh Châu chen qua đám đông đến bên chị. Cô gái trẻ đang là trợ giảng tập sự, tóc ướt bết vào má. Minh Châu định lên tiếng, nhưng Nhã Tâm nắm cổ tay em, khẽ lắc đầu. “Đừng cãi ở đây. Em vào phòng chờ với học sinh. Ghi lại em nào phải đổi vé xe, em nào cần gọi cho gia đình.” “Nhưng họ đang nói chị bán đề.” “Nếu chúng ta chỉ lo giành lại một câu danh dự ngay lúc này, các em ấy sẽ mất cả kỳ thi.” Nhã Tâm quay lại sảnh. Cô yêu cầu kích hoạt đề dự phòng, đổi toàn bộ giấy nháp có đóng dấu và giữ camera hành lang nguyên trạng. Tạ Vĩnh Khang miễn cưỡng chấp thuận hai việc đầu, còn yêu cầu về camera thì ông nói phải chờ bộ phận kỹ thuật. Kỳ thi lùi lại hai giờ. Hơn sáu trăm học sinh cuối cùng vẫn được vào phòng. Khi tiếng chuông bắt đầu vang lên, Nhã Tâm đứng ngoài hàng rào, không còn thẻ, không còn chìa khóa, cũng không được bước vào lớp mình phụ trách. Qua ô cửa kính, cô thấy những khuôn mặt cúi xuống đề dự phòng. Ít nhất điều cô cần bảo vệ trước tiên vẫn còn. Nhân viên an ninh mang túi hồ sơ đi ngang. Chín tờ giấy than nằm ép lên nhau, trông giống chín lời buộc tội đã được chuẩn bị từ lâu. Nhã Tâm nhìn phần mép lộ ra dưới lớp nhựa. Có điều gì đó không khớp với ký ức của cô về máy in và cuộn giấy tối qua, nhưng cô không cho phép mình kết luận khi chưa có vật chứng trong tay. Cô mở sổ tay, ghi đúng những gì đã thấy: giờ mở tủ, vị trí từng người, mảnh băng keo dưới bàn, cách túi hồ sơ được đóng và câu nói đầu tiên của từng thành viên hội đồng. Dòng cuối cùng chỉ có một câu ngắn. Ai đó muốn mọi người nhìn vào chiếc tủ, vì vậy cô phải bắt đầu từ những thứ họ hy vọng không ai nhìn thấy.