Buổi họp khẩn bắt đầu lúc ba giờ chiều, trong căn phòng mà Đường Nhã Tâm từng nhiều lần trình bày phương án bảo mật đề thi. Hôm ấy, chiếc ghế dành cho cô bị đặt cách bàn hội đồng gần hai mét. Trên màn hình là một dòng nhật ký điện tử: thẻ mang số seri của Nhã Tâm đã mở cửa phòng in lúc mười hai giờ mười bảy phút đêm hôm trước. Tạ Vĩnh Khang phóng lớn dòng dữ liệu rồi hỏi cô có phủ nhận đó là thẻ của mình không. “Tôi phủ nhận việc tôi có mặt ở đây lúc ấy,” Nhã Tâm đáp. “Từ mười một giờ bốn mươi đến gần một giờ, tôi đang ở khu ký túc nữ cùng Minh Châu và mười hai học sinh chuẩn bị đồ dùng thi. Camera hành lang và sổ trực có thể xác nhận.” Một giáo viên ngồi cuối bàn nói camera có thể chỉ chứng minh cô ở ký túc trước và sau thời điểm mở cửa, không chứng minh chiếc thẻ chưa từng rời khỏi người cô. Người khác nhắc rằng Nhã Tâm đã đề xuất hệ thống thẻ, nên hiểu rõ cách nó vận hành hơn tất cả mọi người. Mỗi câu đều được diễn đạt như một thắc mắc, nhưng giọng nói đã chứa sẵn kết luận. Tạ Vĩnh Khang cho chiếu tiếp ảnh chín tờ giấy trong tủ và bản kê quyền truy cập. Chỉ bốn cái tên có quyền vào phòng in. Tên ông nằm đầu danh sách, tên Nhã Tâm nằm thứ hai. Tuy nhiên, ông không hề nhắc đến thẻ quản trị có thể mở cửa trong giờ bảo trì. Nhã Tâm yêu cầu bản xuất dữ liệu gốc thay vì ảnh chụp màn hình. Cô muốn biết máy chủ lấy giờ từ đâu, ai đã xuất nhật ký, file có chữ ký kiểm tra hay không. Trưởng bộ phận hành chính khó chịu, bảo một giáo viên bị nghi lộ đề không có quyền chất vấn quy trình điều tra. “Chính vì tôi đang bị nghi nên dữ liệu càng phải có nguồn,” cô nói. “Nếu hội đồng dùng một dòng chữ để đình chỉ tôi, ít nhất dòng chữ ấy phải chứng minh nó chưa bị sửa.” Tạ Vĩnh Khang gõ đầu bút xuống bàn. Ông tuyên bố đây chỉ là biện pháp tạm thời, không phải kết tội. Nhưng quyết định đã được in sẵn, ghi rõ Nhã Tâm bị đình chỉ giảng dạy, cấm vào khuôn viên ngoài giờ triệu tập và phải bàn giao mọi giáo trình liên quan kỳ thi. Cô đọc từng trang trước khi ký nhận. Ở mục căn cứ, người soạn đã dùng cụm “sao chép đề thi trái phép” thay vì “nghi vấn sao chép”. Nhã Tâm gạch chân, ghi ý kiến không đồng thuận ngay cạnh chữ ký. Tạ Vĩnh Khang nhìn nét bút của cô, môi mím lại. Bên ngoài phòng họp, gần bốn mươi phụ huynh đang chờ. Một người phát trực tiếp bằng điện thoại. Khi Nhã Tâm bước ra, những câu hỏi dội đến: cô đã bán đề cho bao nhiêu học sinh, ai trả tiền, có phải lớp miễn phí chỉ là vỏ bọc hay không. Người đàn ông buổi sáng ném xuống chân cô một xấp bài luyện thi, nói không muốn con mình học từ kẻ gian lận. Đồng nghiệp từng mượn giáo án của Nhã Tâm lặng lẽ tránh sang một bên. Một nữ giáo viên khác khuyên cô xin lỗi để giữ thể diện cho học viện. Khi Nhã Tâm hỏi phải xin lỗi vì điều gì, bà chỉ thở dài như thể cô cố chấp. Sự im lặng ấy biến một cáo buộc chưa được chứng minh thành gánh nặng mà chính người bị cáo buộc phải mang lấy. Minh Châu đứng cuối hành lang, ôm hộp tài liệu vừa bị trả khỏi phòng trợ giảng. Nhã Tâm chưa kịp hỏi thì một nhân viên giáo vụ mang tới thông báo: lớp luyện thi miễn phí tạm ngừng để “tránh ảnh hưởng tâm lý học sinh”. Danh sách học sinh bị thu hồi khỏi hệ thống đặt phòng. Tất cả cuộc hẹn chiều hôm đó tự động biến mất. Nhã Tâm không cho phép mình khóc trước máy quay. Cô dẫn Minh Châu xuống căn tin đã đóng cửa, kiểm tra từng tin nhắn học sinh gửi đến. Có em hỏi liệu kết quả thi có bị hủy vì từng học lớp cô. Có em xin lỗi vì cha mẹ bắt phải rời nhóm. Một em ở huyện xa nói đã vay tiền mua vé tháng, giờ không biết học ở đâu. Cô trả lời từng người rằng kỳ thi dùng đề dự phòng hợp lệ, không học sinh nào phải nhận lỗi thay giáo viên. Cô dặn các em lưu lại thông báo chính thức và không tranh cãi trên mạng. Trong khi ấy, điện thoại của cô nhận thêm quyết định tạm giữ tiền lương thưởng cho đến khi xác định thiệt hại tổ chức lại kỳ thi. Đêm xuống, Nhã Tâm cùng Minh Châu trở về khu nhà công vụ. Cô lấy từ túi áo biên bản giao thẻ, đặt cạnh ảnh chụp hai mặt thẻ trước khi bàn giao. Vết xước hình bán nguyệt ở góc phải vẫn rõ. Dòng log lúc nửa đêm là bằng chứng nặng nhất chống lại cô, nhưng cũng là thứ quá gọn gàng: đúng thẻ, đúng cửa, đúng khoảng thời gian không có người qua lại. Minh Châu mở sổ trực ký túc. Tên Nhã Tâm xuất hiện lúc mười một giờ bốn mươi ba, bên cạnh ghi chú mang băng vệ sinh và nước ấm cho một học sinh đau bụng. Lúc mười hai giờ hai mươi lăm, cô còn ký nhận bộ chăn từ kho. Hai địa điểm cách nhau hơn mười phút đi bộ, chưa kể phòng in chỉ mở bằng thẻ và mã số cá nhân. “Mã số của chị, ai biết?” Minh Châu hỏi. “Người dùng không nhập mã ở cửa. Thẻ gửi mã tự động.” Nhã Tâm dừng một lát. “Nhưng tháng trước thẻ của chị từng được giữ lại ở bàn kỹ thuật vì máy đọc không nhận. Chuyện đó không chứng minh gì cả. Em đừng nói ra ngoài khi chưa có dữ liệu.” Cô không muốn biến nghi ngờ thành lời buộc tội. Cô lập bảng thời gian, tách việc trực tiếp chứng kiến, dữ liệu hội đồng công bố và tài liệu cần bảo toàn: camera ký túc, nhật ký máy chủ, sổ bảo trì, lịch trực phòng in, bản gốc quyết định đổi đề. Gần nửa đêm, diễn đàn phụ huynh đăng một bài mới. Tác giả giấu tên nói Nhã Tâm sắp đổ lỗi cho hệ thống để thoát tội. Bài viết còn nhắc chính xác việc cô từng gửi thẻ đến bàn kỹ thuật, một chi tiết chưa xuất hiện trong cuộc họp công khai. Nhã Tâm nhìn màn hình rất lâu. Người viết không chỉ theo dõi phản ứng của cô. Người đó biết hồ sơ bảo trì và đang chuẩn bị chặn trước từng đường cô có thể đi. Cô chụp lại bài đăng, lưu cả thời gian và địa chỉ liên kết. Sau đó cô khép máy tính, bảo Minh Châu đi ngủ. Chính cô ngồi bên cửa sổ đến sáng, nghe mưa gõ lên mái tôn khu công vụ. Họ đã lấy khỏi tay cô lớp học, thẻ ra vào và quyền được tin tưởng. Nhưng trong lúc cố khiến bằng chứng trông hoàn hảo, họ cũng đã bộc lộ rằng có người đang điều khiển câu chuyện nhanh hơn quy trình điều tra.