Lâm Hạo Nhiên bị gọi vào phòng hành chính trước giờ làm. Trên bàn là biên bản xác nhận hệ thống cửa hoạt động bình thường, camera mất hình do lỗi kỹ thuật ngẫu nhiên và không có lượt in nào ngoài lịch. Người soạn đã điền sẵn tên anh, chỉ để trống chỗ ký. Trưởng bộ phận nói hợp đồng của Hạo Nhiên sẽ hết hạn cuối tháng. Nếu anh hợp tác, học viện có thể gia hạn. Nếu anh từ chối, họ sẽ xem xét trách nhiệm vì không phát hiện rò rỉ. Vợ anh đang mang thai, tiền khám và tiền thuê nhà đều dựa vào khoản lương ấy. Hạo Nhiên cầm bút gần một phút. Cuối cùng anh ký, nhưng đặt nét bút hơi chệch khỏi dòng và viết thêm giờ ký ở sát mép giấy. Đó là phản kháng nhỏ đến mức không ai trong phòng chú ý. Chiều cùng ngày, Đường Nhã Tâm nhận bản sao biên bản qua thư điện tử của hội đồng. Cô đọc thấy ba câu khẳng định tuyệt đối, trong khi tuần trước chính Hạo Nhiên từng báo lỗi đồng bộ. Cô không gọi chất vấn. Cô gửi một yêu cầu kỹ thuật vô hại: xin thông số hao mòn của trục kéo giấy để giải trình vì sao giấy than có thể lưu dấu. Bức thư buộc bộ phận kỹ thuật xác nhận ai đang quản lý máy và tài liệu nào còn tồn tại. Hạo Nhiên trả lời bằng mẫu tiêu chuẩn, nói mọi thông tin đã chuyển cho hội đồng. Ở cuối thư, sau chữ ký tự động, có thêm một dấu chấm lẻ. Nhã Tâm nhớ anh thường dùng dấu ấy khi cần báo rằng văn bản được viết dưới sự giám sát. Cô chỉ phản hồi cảm ơn, không để lộ mình đã hiểu. Người thứ hai giữ một mảnh quan trọng là Cố Tâm Dao, giáo viên trực khảo thí tối hôm trước. Tâm Dao quản lý sổ giao ca bằng giấy vì hệ thống điện tử thường chậm. Bà đã ghi lại giờ nhận chìa khóa phụ, giờ xe chở giấy đến và tên người yêu cầu mở kho vật tư. Cuốn sổ đang nằm trong túi xách của bà, nhưng khi hội đồng thu hồ sơ, bà chỉ giao bản chép lại. Tâm Dao không phải người can đảm. Bà nuôi mẹ già, hợp đồng giảng dạy được xét từng năm. Tạ Vĩnh Khang từng giúp bà chuyển từ vị trí thời vụ sang biên chế thử. Khi Nhã Tâm tìm gặp ở bến xe, Tâm Dao lập tức nói mình không biết gì. “Tôi không hỏi cô có biết ai làm,” Nhã Tâm đáp. “Tôi chỉ muốn biết sổ giao ca có còn nguyên không.” Tâm Dao siết quai túi. “Hội đồng đã có bản ghi.” “Bản họ có ghi lúc nào xe giấy rời cổng?” Gương mặt bà thoáng biến sắc. Nhã Tâm đã đoán đúng: bản chép lại thiếu một khoảng thời gian. Cô không ép bà giao sổ. Cô nói nếu tài liệu ấy biến mất, người chịu trách nhiệm đầu tiên sẽ là người ký xác nhận giao ca. Sau đó cô đưa cho Tâm Dao địa chỉ của một phòng lưu ký tư liệu, nơi có thể lập biên nhận niêm phong mà không công bố nội dung. “Cô muốn tôi chống lại Phó Hiệu Trưởng Tạ?” “Tôi muốn cô không bị biến thành người đã không ghi gì.” Tâm Dao quay mặt đi. Bà nói Nhã Tâm ích kỷ, chỉ nghĩ đến việc tự cứu mình. Lời ấy không hoàn toàn giả. Bà cần tin rằng mình đang từ chối vì đạo đức, không phải vì sợ hãi. Nhã Tâm chấp nhận bị trách. Cô chỉ nhắc rằng khi quyết định nói hay không, Tâm Dao nên nghĩ đến mười tám học sinh đã bị treo hồ sơ. Hôm sau, hội đồng tổ chức buổi lấy lời khai bổ sung. Tạ Vĩnh Khang đọc biên bản Hạo Nhiên đã ký, dùng nó để bác yêu cầu kiểm tra máy chủ độc lập. Ông tuyên bố camera lỗi không liên quan và dữ liệu thẻ đủ đáng tin cậy. Một đại diện phụ huynh yêu cầu chuyển vụ việc sang cơ quan kỷ luật ngành, đồng thời bắt Nhã Tâm bồi thường chi phí đổi đề. Nhã Tâm hỏi Hạo Nhiên ba câu. Ai đưa mẫu biên bản? Anh có được xem dữ liệu gốc không? Cụm “không có lượt in ngoài lịch” dựa trên chỉ số nào? Tạ Vĩnh Khang chặn lại, bảo cô không có quyền thẩm vấn nhân viên. Hạo Nhiên nhìn xuống bàn, nói anh chỉ xác nhận theo hồ sơ được cung cấp. Câu trả lời không cứu được Nhã Tâm, nhưng cũng không nhận dữ liệu ấy là quan sát trực tiếp của mình. Sau buổi họp, một đoạn cắt từ camera hành lang được công bố. Hình ảnh cho thấy một người mặc áo khoác xám đi qua cuối hành lang lúc gần nửa đêm. Khuôn mặt bị khuất, nhưng diễn đàn phụ huynh lập tức so màu áo với chiếc áo Nhã Tâm thường mặc. Không ai nhắc rằng hàng chục giáo viên có áo tương tự. Cô bị ném thêm một lớp nghi ngờ, còn Hạo Nhiên bị trói bằng chữ ký. Tâm Dao vẫn im lặng. Dàn phụ không cùng một động cơ: có người muốn giữ hợp đồng, có người sợ mất ân huệ, có người chỉ muốn học viện nhanh chóng tìm được một kẻ chịu trách nhiệm. Chính sự khác nhau ấy làm vòng vây bền hơn. Đêm đó, Nhã Tâm nhận cuộc gọi không hiện số. Đầu dây bên kia chỉ có tiếng máy chạy đều, rồi một giọng nam nói rất khẽ: “Cô đừng chỉ nhìn vào điện tử. Máy cũ có những thứ không quên.” Cuộc gọi tắt ngay. Cô không thể chắc người gọi là Hạo Nhiên. Cô cũng chưa biết “những thứ” ấy là gì. Nhưng câu nói xác nhận một điều: biên bản anh ký không phải toàn bộ sự thật. Nhã Tâm mở lại ảnh phòng in. Phía sau máy chính có một tấm nắp kim loại bắt bốn vít, thứ cô từng thấy Hạo Nhiên lau bụi nhưng chưa bao giờ hỏi công dụng. Cô ghi hình dạng và vị trí vào sổ, không đặt tên cho khả năng nào. Cùng lúc, Tâm Dao ngồi trong căn bếp nhỏ, đặt cuốn sổ giao ca lên bàn. Bà lật đến trang đêm xảy ra vụ việc. Có một dòng về xe của Xưởng In Bạch Sa quay lại cổng sau giờ bàn giao, kèm chữ viết tắt của người đã gọi mở cửa. Bà lấy điện thoại chụp từng trang, lưu vào thẻ nhớ rồi giấu thẻ trong đường viền chiếc khung ảnh của mẹ. Không ai trong ba người đủ sức lật ngược vụ việc lúc ấy. Nhưng một chữ ký ghi giờ, một cuốn sổ chưa bị giao và một câu nhắc về chiếc máy cũ đã khiến câu chuyện do Tạ Vĩnh Khang kiểm soát không còn kín như ông tưởng.