Sau tấm nắp kim loại là một cụm bánh răng phủ bụi và bộ đếm cơ khí sáu chữ số. Thiết bị ấy được lắp từ thời máy chưa có phần mềm quản lý. Mỗi lần trục kéo giấy quay đủ một vòng, con số tăng lên một đơn vị. Nó không ghi nội dung, không ghi người dùng và cũng không thể đặt lại bằng tài khoản quản trị. Lâm Hạo Nhiên dùng chổi mềm làm sạch mặt số trước camera. Anh đối chiếu chỉ số hiện tại với phiếu bảo dưỡng cách đó hai tuần. Chênh lệch lớn hơn tổng số giấy mà nhật ký điện tử ghi nhận trong cùng thời gian. Tạ Vĩnh Khang lập tức cho rằng số chênh có thể đến từ các lần chạy thử. Hạo Nhiên đồng ý máy có chạy thử, nhưng mọi lần thử đều phải lấy giấy từ kho và ghi vào sổ vật tư. Số giấy xuất kho hợp lệ vẫn không lấp được khoảng thiếu. Theo tính toán thận trọng nhất, đã có một đợt kéo giấy không xuất hiện trong nhật ký phần mềm. Đại diện giám sát yêu cầu niêm phong cả bộ đếm lẫn phiếu bảo dưỡng. Hạo Nhiên trình bày cách kiểm chứng bằng bánh răng và số vòng quay. Anh không nói máy chứng minh ai đã in. Anh chỉ khẳng định biên bản “không có lượt in ngoài lịch” mà anh từng ký là sai. Trước mọi người, anh xin rút chữ ký xác nhận phần kết luận kỹ thuật. Khoảnh khắc ấy không ồn ào. Không ai vỗ tay. Nhưng Đường Nhã Tâm thấy vai anh hạ xuống, như thể gánh nặng suốt một tuần vừa được đặt lên đúng chiếc bàn cần đặt. Buổi chiều, Cố Tâm Dao đến hội đồng giám sát với biên nhận lưu ký. Bà tự tay mở phong bì, lấy ra sổ giao ca gốc. Trang đêm xảy ra vụ việc ghi xe của Xưởng In Bạch Sa vào cổng hai lần. Lần đầu giao giấy đúng lịch lúc chín giờ. Lần sau quay lại lúc mười một giờ ba mươi tám theo yêu cầu “kiểm kê cuộn lỗi”. Người gọi mở cổng dùng số nội bộ của phòng phó hiệu trưởng. Bản chép mà học viện nộp trước đó đã bỏ cả dòng xe quay lại và khoảng thời gian chìa khóa kho vật tư được mượn. Tâm Dao thừa nhận bà đã im lặng vì sợ mất hợp đồng. Bà cũng thừa nhận từng nói Nhã Tâm ích kỷ để tự biện minh cho nỗi sợ của mình. “Tôi không xin được coi là người tốt,” bà nói. “Tôi chỉ xin nói đúng việc tôi đã thấy và việc tôi đã không làm.” Nhã Tâm không lập tức tha thứ. Cô hỏi vì sao bà chép thiếu. Tâm Dao nói trưởng hành chính đưa mẫu mới và bảo dòng xe quay lại là nhầm lẫn, không liên quan đề thi. Bà đã nghe theo, nhưng giữ sổ gốc vì lo một ngày chính mình bị buộc tội ghi sai. Sổ giao ca, bộ đếm và giấy vật chứng tạo thành ba đường độc lập. Chúng chưa gặp nhau ở một cái tên, nhưng cùng chỉ về một khoảng hoạt động bị xóa khỏi câu chuyện chính thức. Đại diện giám sát cho tái dựng trình tự. Lúc mười một giờ ba mươi tám, xe xưởng in vào cổng. Kho vật tư mở. Sau đó máy có số lượt kéo giấy không được phần mềm ghi lại. Đến mười hai giờ mười bảy, thẻ mang số seri của Nhã Tâm mở cửa phòng in. Khoảng cách giữa các sự kiện đủ để ai đó chuẩn bị vật liệu rồi dùng quyền truy cập mang tên cô tạo dấu điện tử. Tạ Vĩnh Khang vẫn bình tĩnh. Ông nói số điện thoại nội bộ có thể bị người khác sử dụng; xe quay lại có thể chỉ làm việc với kho; bộ đếm không có thời gian cụ thể. Ông đang đúng ở từng điểm riêng lẻ. Nhã Tâm không cố buộc các mảnh vượt quá điều chúng chứng minh. Cô đề nghị kiểm tra phiếu nhiên liệu của xe, camera cổng, danh sách người trực phòng phó hiệu trưởng và thiết bị bảo trì thẻ. Lần đầu tiên, đại diện giám sát chấp thuận toàn bộ mà không hỏi ý học viện. Tin tức buổi tối đổi tiêu đề. “Cô giáo lộ đề” trở thành “Nghi vấn sai lệch trong điều tra lộ đề”. Một số phụ huynh xóa bài cũ. Người đàn ông từng ném giáo án xuống chân Nhã Tâm gửi tin nhắn ngắn, nói ông sẽ chờ kết luận. Đó chưa phải lời xin lỗi, nhưng ít nhất ông đã thôi tự nhận mình là quan tòa. Học viện tạm gỡ trạng thái chờ xét của mười tám học sinh. Minh Châu gọi từng em báo tin. Cô bé từng xé thẻ dự thi bật khóc, hỏi liệu có được quay lại lớp miễn phí nếu lớp mở lại. Nhã Tâm trả lời rằng lớp chưa có phòng, nhưng bài học cuối tuần sẽ được tổ chức ở thư viện công cộng. Tối thứ bảy, mười sáu học sinh có mặt. Nhã Tâm không giảng nội dung kỳ thi. Cô dạy các em cách phân biệt một dữ kiện với một kết luận: bộ đếm cho biết có lượt giấy; sổ giao ca cho biết xe đã vào; không mảnh nào tự mình nói ai là thủ phạm. Các em chăm chú hơn mọi buổi luyện đề trước đó, bởi bài học đang diễn ra trong chính cuộc đời cô. Sau giờ học, Hạo Nhiên đến đưa bản sao sơ đồ bàn bảo trì. Anh chỉ ra một thiết bị mã hóa thẻ từng được dùng khi thay đầu đọc. Thiết bị đã được bàn giao cho tổ hành chính ba tháng trước và hiện không có trong tủ dụng cụ. Nhã Tâm nhìn dòng ký nhận nhưng không nói cơ chế nào đã xảy ra. Cô chỉ yêu cầu truy vết số seri, nhật ký kết nối và người đã mượn thiết bị. Để chứng minh thẻ của cô không thực sự có mặt, họ cần nhiều hơn khả năng kỹ thuật. Họ cần đường đi cụ thể của vật đã sao dữ liệu và mâu thuẫn trong lời khai của người quản lý nó. Bộ đếm cơ khí đã phá vỡ lời khẳng định rằng không hề có hoạt động bí mật. Cuốn sổ của Tâm Dao đã đặt hoạt động ấy vào một khung giờ. Quân bài tiếp theo sẽ phải nối khung giờ đó với chiếc thẻ từng mang tên Nhã Tâm.