Thiết bị mã hóa thẻ được tìm thấy trong một ngăn kéo khóa tại bàn bảo trì, dưới hộp đầu nối cũ. Trưởng hành chính nói nó chưa từng rời vị trí. Nhưng lớp bụi trên đáy ngăn bị ngắt thành một hình chữ nhật sạch, còn dây kết nối được cuộn theo kiểu của Xưởng In Bạch Sa chứ không phải cách Lâm Hạo Nhiên thường buộc. Đường Nhã Tâm yêu cầu kiểm tra bộ nhớ cục bộ trước khi cắm điện. Chuyên gia của hội đồng giám sát tạo bản sao dữ liệu và phát hiện thiết bị từng đọc seri thẻ của cô vào tháng trước, đúng ngày thẻ bị giữ lại vì đầu đọc báo lỗi. Lần kết nối gần nhất diễn ra vào đêm trước kỳ thi. Một mã trắng chưa gán tên đã được ghi với cùng chuỗi nhận dạng. Đến lúc ấy, cơ chế sao thẻ qua thiết bị bảo trì mới được xác nhận. Dòng log lúc mười hai giờ mười bảy không chứng minh chiếc thẻ vật lý trong tay Nhã Tâm đã mở cửa. Nó chỉ chứng minh đầu đọc nhận được cùng mã. Hội đồng tổ chức đối chất công khai. Người phụ trách bảo trì khai rằng chỉ Hạo Nhiên giữ chìa ngăn kéo. Hạo Nhiên đưa biên bản bàn giao cho thấy ba tháng trước toàn bộ bàn bảo trì đã chuyển sang tổ hành chính trong đợt tái cơ cấu. Chữ ký nhận thuộc về trưởng hành chính, còn người phê duyệt là Tạ Vĩnh Khang. Trưởng hành chính đổi lời, nói có thể Hạo Nhiên vẫn giữ chìa dự phòng. Hạo Nhiên đặt lên bàn biên bản thu hồi chìa, kèm ảnh chụp vòng chìa khóa ngày bàn giao. Khi bị hỏi ai có mã tủ, ông ta nói không nhớ. Nhã Tâm không để cuộc đối chất trôi thành tranh cãi trí nhớ. Cô dựng một đường thời gian trên bảng: ngày thẻ báo lỗi, giờ thiết bị đọc seri, ngày bàn bảo trì chuyển quyền quản lý, lượt kết nối đêm xảy ra vụ việc, rồi thời điểm mã mang tên cô mở cửa. Mỗi mốc đều có một tài liệu độc lập. “Ông nói thiết bị chưa rời ngăn,” cô hỏi trưởng hành chính. “Vậy ai đã mở ngăn và dùng nó?” “Có thể dữ liệu cũ tự đồng bộ.” Chuyên gia xác nhận thiết bị không có mạng và chỉ ghi khi kết nối vật lý. Trưởng hành chính im lặng. “Ông nói anh Hạo Nhiên giữ chìa. Nhưng ông đã ký nhận cả bàn và chìa khóa. Ông có phủ nhận chữ ký của mình không?” Người đàn ông nhìn về phía Tạ Vĩnh Khang trước khi đáp. Cử chỉ nhỏ ấy được hàng trăm người theo dõi trực tuyến nhìn thấy. Tạ Vĩnh Khang chen vào, cho rằng một cán bộ hành chính thao tác sai không liên quan đến ông. Nhã Tâm chuyển câu hỏi sang chiếc xe xưởng in. Phiếu nhiên liệu cho thấy xe dừng trong sân học viện bốn mươi sáu phút, lâu hơn nhiều so với thời gian “kiểm kê cuộn lỗi”. Camera cổng mất đúng đoạn xe rời đi, nhưng trạm thu phí nội bộ ở lối sau ghi xe ra lúc mười hai giờ hai mươi chín. Một nhân viên của Xưởng In Bạch Sa được mời làm chứng. Ban đầu anh nói chỉ đến lấy cuộn giấy hỏng. Khi được cho xem phiếu cân, anh thừa nhận trên xe còn có một hộp niêm phong do trưởng hành chính giao, dặn mang về tiêu hủy. Hộp ấy không có trong sổ xuất kho. Nhã Tâm hỏi ai gọi xe quay lại. Người làm chứng nói quản lý xưởng nhận cuộc gọi từ số nội bộ phòng phó hiệu trưởng. Anh không nghe nội dung, chỉ thấy lệnh công việc ghi “hỗ trợ thử quy trình kín”. Tạ Vĩnh Khang phản bác rằng phòng ông có nhiều người ra vào. Ông yêu cầu dừng phát trực tuyến vì lời khai chưa kiểm chứng. Đại diện giám sát từ chối. Công chúng đã chứng kiến quá nhiều kết luận một chiều; lần này toàn bộ câu hỏi và giới hạn của bằng chứng phải được thấy rõ. Giữa giờ nghỉ, trưởng hành chính xin gặp riêng hội đồng. Ông ta thừa nhận đã lấy thiết bị mã hóa theo chỉ đạo miệng, với lý do tạo thẻ dự phòng cho kỳ thi. Ông ta cũng thừa nhận đã thay bốn trang sổ kho sau khi sự việc xảy ra. Tuy nhiên, ông ta vẫn nói không biết thẻ trắng được dùng để vào phòng in hay ai đặt chín tờ giấy vào tủ. Lời thú nhận ấy không giải quyết toàn bộ vụ việc, nhưng nó trả lại cho Nhã Tâm một sự thật căn bản: cô không có mặt ở cửa lúc nửa đêm, và dữ liệu mang tên cô đã được tạo bằng một bản sao. Người đàn ông từng ném giáo án chặn Nhã Tâm ngoài buổi đối chất. Ông thú nhận mình sợ con mất học bổng nên cần tìm một người để trách. Nhã Tâm nhận lời xin lỗi, nhưng yêu cầu ông đăng đính chính ở chính nhóm nơi ông từng kết tội cô và nêu rõ học sinh của lớp không nhận lợi thế trái phép. “Xin lỗi riêng không thể sửa một lời vu khống công khai,” cô nói. Ông gật đầu. Buổi tối, bài đính chính xuất hiện. Nhiều phụ huynh thừa nhận đã vội vàng, một số vẫn im lặng. Nhã Tâm lưu từng lời sửa, bởi danh dự cần một hồ sơ công khai tương xứng với hồ sơ đã hủy hoại nó. Hạo Nhiên được gỡ trách nhiệm liên quan chìa khóa, nhưng chưa được phục hồi hợp đồng. Tâm Dao bị xem xét vì nộp bản chép thiếu. Minh Châu vẫn chưa có lại suất trợ giảng. Các tổn thất chưa tự biến mất chỉ vì một lớp sự thật đã lộ. Cuối phiên đối chất, đại diện giám sát công bố phụ lục thỏa thuận mà Nhã Tâm đã chép vào biên bản hòa giải. Cùng thời gian học viện đổ toàn bộ nghi vấn lên cô, tổ cải tiến đã chuẩn bị chào bán quy trình in kín cho ba đơn vị khảo thí. Người phụ trách đàm phán là Tạ Vĩnh Khang. Nhã Tâm nhìn ông ở cuối bàn. Lần đầu tiên vẻ bình tĩnh của ông rạn ra. Cơ chế sao thẻ đã được chứng minh, quyền kiểm soát bàn bảo trì đã có đường đi, lời khai quản lý đã mâu thuẫn. Còn động cơ đứng sau tất cả đang dần hiện lên từ chính hợp đồng mà ông muốn sở hữu.