Tôi chụp lại màn hình trước khi chạm vào bất cứ thứ gì. Khải Dương đang ở kho thiết bị. Tôi gọi anh trở về, yêu cầu mang theo máy tính riêng và không mở tin nhắn công ty trên đường. Mười phút sau, anh bước vào xưởng với vẻ mặt của người đã hiểu đây không còn là một lỗi hiển thị. “Cô đã gọi giám đốc Cố chưa?” “Chưa.” “Lý do nghề nghiệp hay lý do vị hôn thê?” “Cả hai đều chưa có đủ dữ kiện.” Khải Dương kéo ghế ngồi cạnh tôi. Chúng tôi ngắt máy khỏi mạng, sao chép lịch sử tệp và so dấu thời gian với bản tôi đã lưu sau buổi duyệt. Lệnh đổi quyền tác giả xuất hiện ở máy chủ trước khi màn hình của tôi đồng bộ. Chữ ký điện tử của Hoài Chu hợp lệ. Không có dấu sửa thô. “Chữ ký hợp lệ không có nghĩa người ký ngồi trước máy,” Khải Dương nói. “Nếu anh ấy để một phiên ủy quyền mở, người có quyền truy cập có thể phát lệnh dưới tên anh ấy.” “Có cách biết ai không?” “Có nhật ký máy, thẻ ra vào, địa chỉ thiết bị. Nhưng quyền lấy chúng nằm ở giám đốc dự án.” Tôi nhìn tên Hạ Tư Đồng trên màn hình. “Còn cách nào không cần quyền của anh ấy?” “Dựng lại nguồn gốc tác phẩm từ phía chúng ta. Bản phác tay, lần xuất tệp, ảnh mô hình, ghi chú thử đèn. Chậm hơn nhưng sạch.” “Làm đi.” Khải Dương nhìn tôi. “Nếu giám đốc Cố vô can, việc không hỏi anh ấy sẽ khiến điều tra khó hơn.” “Nếu anh ấy vô can, anh ấy vẫn đã để quyền của mình bị dùng. Nếu có can dự, gọi ngay chỉ giúp anh ấy biết tôi đang có gì.” Tôi nghe sự lạnh lùng trong chính giọng mình. Nó không làm tôi dễ chịu. Nhưng chiếc nhẫn trên tay bỗng nặng như một dấu phê duyệt tôi chưa đọc kỹ. Chúng tôi làm đến gần sáng. Khải Dương tìm được ảnh chụp mô hình từ bốn tháng trước, trên đó đã có nhịp sáng hổ phách và cấu trúc phản chiếu. Tôi tìm thấy một đoạn trao đổi với xưởng chế tạo về độ cong thanh cầu. Mỗi mẩu nhỏ chứng minh tác phẩm tồn tại trước khi Tư Đồng được đưa vào chiến dịch truyền thông. Sáu giờ mười, điện thoại tôi rung. Hoài Chu gọi. Tôi để chuông chạy hết. Một tin nhắn đến sau đó. “Anh đang ở dưới xưởng. Anh có thể lên không?” Ít nhất anh đã hỏi. Tôi trả lời: “Có. Khải Dương đang ở đây.” Hoài Chu bước vào với hai cốc cà phê, thấy máy tính đã ngắt mạng và những bản in phủ kín bàn. Anh đặt cà phê xuống, không tiến thêm. “Em biết rồi.” Không phải câu hỏi. Tôi xoay màn hình về phía anh. “Chữ ký của anh.” Hoài Chu đọc rất nhanh. Cơ hàm anh siết lại khi thấy tên Tư Đồng, nhưng không có vẻ kinh ngạc hoàn toàn. “Anh biết có người truy cập sai quyền?” “Anh biết dữ liệu bị rò rỉ.” “Anh biết tên tôi bị đổi?” “Không.” “Anh muốn tôi tin phần nào?” “Phần anh có thể chứng minh.” Anh nhìn Khải Dương. “Máy này đã được sao lưu ngoại tuyến chưa?” “Rồi.” “Đừng nối lại mạng công ty.” Tôi bật cười, nhưng tiếng cười không có chút vui nào. “Đây là lúc anh định ra lệnh?” Hoài Chu dừng lại. “Anh đề nghị giữ nguyên hiện trạng để bảo toàn bằng chứng.” Tôi yêu cầu anh gửi cho mình danh sách những người có quyền vào phòng truyền thông. Anh từ chối cung cấp tên khi chưa có phê duyệt, nhưng đồng ý để một đơn vị độc lập giữ danh sách và đối chiếu nếu xảy ra tranh chấp. Đó là một nhượng bộ có cấu trúc, thứ tôi thường tin hơn lời hứa. Tuy nhiên, anh vẫn giữ quyền chọn lúc nào tranh chấp đủ nghiêm trọng để mở đối chiếu. Tôi nhận ra chúng tôi luôn dừng cách công bằng một bước. Anh trả lại cho tôi một phần quyền, rồi vô thức giữ chìa khóa của phần còn lại. “Còn điều anh chưa nói?” Anh im lặng. Tôi đẩy cốc cà phê về phía anh. “Mang nó đi. Khi nào anh sẵn sàng nói toàn bộ, hãy quay lại.” “Anh cần thời gian xác nhận một việc.” “Anh luôn cần tôi chờ đúng lúc tôi cần được biết.” “Vãn Ninh.” “Đừng dùng tên tôi như thể gọi đúng là đủ.” Hoài Chu không phản bác. Anh cầm hai cốc cà phê lên và rời khỏi xưởng. Chiều hôm đó, mẹ tôi gọi, nhắc bữa ăn hai gia đình. Tôi định từ chối thì bà nói nhà họ Cố muốn bàn ngày cưới sau lễ hội. Tin tức đến vào đúng lúc khiến tôi thấy mọi người đang kéo một tấm rèm đẹp trước căn phòng đầy khói. Tôi vẫn đi. Bữa tối tổ chức tại nhà riêng của cha mẹ Hoài Chu. Bàn ăn dài, hoa trắng cắm thấp, trên mỗi chỗ đã đặt một tấm thiệp có tên. Tấm của tôi ghi “Cố phu nhân tương lai”. Tôi lật úp nó xuống. Mẹ Hoài Chu nhìn thấy nhưng chỉ cười. “Vãn Ninh mệt vì dự án. Sau lễ hội nên nghỉ một thời gian. Chuyện xưởng riêng có thể để sang năm.” “Tôi đã ký thuê địa điểm dự kiến.” “Con gái mới cưới mở công ty ngay sẽ rất vất vả. Hoài Chu cũng không yên tâm.” Tôi nhìn anh. “Anh không yên tâm?” Hoài Chu đặt đũa xuống. “Con không phản đối xưởng của Vãn Ninh.” Cha anh nói: “Phản đối hay không không quan trọng. Hai đứa thành gia đình thì phải tính lợi ích chung. Danh tiếng của con bé cũng đang đi cùng dự án của nhà ta.” “Danh tiếng của tôi đi cùng tên tác giả của tôi,” tôi nói. Không khí trên bàn đông cứng. Mẹ tôi khẽ chạm tay tôi dưới bàn, một lời nhắc giữ hòa khí. Hoài Chu nhìn thấy. Anh quay sang cha mẹ mình. “Hôn ước có điều khoản rút lui. Công việc của Vãn Ninh không thuộc quyền quyết định của con hay gia đình. Từ giờ xin đừng gọi cô ấy bằng danh xưng cô ấy chưa chọn.” Mẹ anh sững lại. “Hoài Chu, con nói như thể—” “Con đang nói đúng điều đã thỏa thuận.” Anh lấy tấm thiệp trước mặt tôi, xé phần “Cố phu nhân tương lai”, chỉ giữ lại ba chữ Tống Vãn Ninh rồi đặt xuống. Đó là một hành động bảo vệ đúng ranh giới. Tôi biết vậy. Trái tim tôi vẫn không thể quên màn hình đã xóa tên mình bằng chữ ký của anh. Sau bữa tối, anh đi theo tôi ra cổng nhưng giữ khoảng cách. “Anh có thể đưa em về không?” “Không.” “Anh có thể giải thích chưa?” “Anh có thể nói toàn bộ chưa?” Sự im lặng của anh là đáp án. Tôi gọi xe. Trước khi đóng cửa, tôi nhìn lại. Hoài Chu đứng dưới ánh đèn hiên màu hổ phách, bàn tay siết quanh chiếc ví có tấm vé cũ. Anh bảo vệ quyền được rời đi của tôi trước cả gia đình. Nhưng trong chuyện quan trọng nhất, anh vẫn chưa trả lại quyền được biết.