Sáng hôm sau, tên tôi biến mất khỏi trang giới thiệu của lễ hội. Ban tổ chức gửi một thông báo ngắn: quyền tác giả đang có tranh chấp nội bộ, vì vậy mọi tên cá nhân tạm được gỡ cho đến khi có kết luận. Nhưng hình minh họa đi kèm vẫn là cây cầu của tôi, còn người phát ngôn trong bài là Hạ Tư Đồng. Tôi gọi cho người phụ trách. “Chúng tôi cần tránh rủi ro,” ông nói. “Phía công ty cô đã gửi hồ sơ cho thấy quyền trình bày thuộc nhóm truyền thông.” “Ai gửi?” “Thư được phát từ văn phòng giám đốc dự án.” “Cố Hoài Chu ký?” “Tôi không thể cung cấp nội bộ.” Tôi nhìn bản thông báo đến khi những chữ trên màn hình mất nghĩa. Đây không còn là một lệnh đổi tên nằm trong hệ thống. Tác phẩm của tôi đang được dùng trước công chúng trong lúc tên tôi bị coi như một rủi ro cần xóa. Hoài Chu gọi ngay sau đó. “Đừng ký bất cứ phản hồi nào trong hôm nay,” anh nói. “Anh sẽ xử lý.” “Tại sao?” “Vì nếu em công bố bằng chứng lúc này, người kia sẽ xóa dấu.” “Người kia là ai?” “Anh chưa thể nói.” “Vậy anh không được bảo tôi im lặng.” “Anh không bảo em im lặng mãi. Chỉ cần chờ đến ngày công bố.” “Tên tôi đã bị gỡ hôm nay.” “Anh sẽ khôi phục.” “Tôi không giao quyền đó cho anh.” Đầu dây bên kia lặng đi. “Tôi sẽ tự bảo vệ tên mình,” tôi nói. “Và từ giờ, mọi trao đổi về dự án phải bằng văn bản.” Tôi kết thúc cuộc gọi trước khi anh kịp đáp. Khải Dương đến xưởng mang theo ba ổ lưu trữ mới. Chúng tôi kiểm kê toàn bộ bằng chứng. Khi mở thư mục truyền thông dùng để chuẩn bị chiến dịch, tôi thấy một bản thiết kế gần giống bản của mình. Nó giữ nhịp hổ phách chạy từ mặt nước lên thân cầu, nhưng đổi vài đoạn màu và bỏ cấu trúc phản chiếu ở nhịp cuối. Tệp mang tên chiến dịch của Tư Đồng. Ngày tạo muộn hơn bản gốc của tôi bốn tháng. “Đây là bản sao,” tôi nói. “Gần như,” Khải Dương đáp. “Nhưng gần như không đủ trước hội đồng. Chúng ta phải chứng minh đường đi của ý tưởng.” Tôi mở máy tính cá nhân và dựng một bản thử độc lập từ những tệp đã có trước ngày tranh chấp. Không dùng máy chủ công ty. Không dùng thiết bị của dự án. Khải Dương quay liên tục từ lúc tôi mở thư mục nguồn đến khi mô hình nhỏ sáng hoàn chỉnh. Mỗi tệp xuất ra được đóng dấu thời gian bởi một dịch vụ xác nhận bên ngoài. Đến tối, chúng tôi có một cây cầu dài hai mét đặt trên bàn gỗ. Nó không hoàn hảo như mô hình ở xưởng chính, nhưng đủ chứng minh nhịp sáng, bảng màu và ý tưởng phản chiếu thuộc chuỗi làm việc của tôi. Tôi gửi yêu cầu triệu tập hội đồng nghề nghiệp do Tần Mộc Thanh phụ trách. Trong thư, tôi nêu rõ mình sẵn sàng cung cấp toàn bộ bản nháp, kể cả những phần thất bại. Khải Dương đọc rồi hỏi: “Cô chắc muốn đưa cả lỗi buổi duyệt vào?” “Lỗi đó cho thấy tôi biết cấu trúc đủ rõ để sửa tại chỗ.” “Nó cũng cho phía kia cơ hội nói hệ thống của cô không ổn định.” “Nếu tôi chỉ đưa phần đẹp, tôi đang làm giống họ.” Tôi nhấn gửi. Một giờ sau, ban tổ chức thông báo tôi tạm bị rút quyền truy cập xưởng chính vì có nguy cơ mang dữ liệu dự án ra ngoài. Tôi phải giao thẻ trước mười giờ sáng hôm sau. Cái giá đã có hình dạng cụ thể: tôi mất nơi làm việc, mất quyền chạm vào mô hình lớn, và có thể mất khoản thanh toán cuối. Không lời xin lỗi nào trả lại được những ngày chuẩn bị bị cắt khỏi tay tôi. Tôi thuê một xưởng nhỏ ở cuối con phố chuyên sửa biển hiệu. Trần thấp, cửa cuốn kêu như kim loại ho, nhưng chủ nhà đồng ý cho tôi trả từng tháng. Tôi dùng tiền tiết kiệm dành cho lễ cưới để đặt cọc. Chủ xưởng hỏi tôi cần ghi tên ai trên hợp đồng. Tôi đọc tên mình. Ông lại hỏi có cần thêm tên chồng sắp cưới để bảo đảm thanh toán không. Tôi nói không có chồng trong hợp đồng này. Ông nhún vai, gạch bỏ ô người bảo lãnh và yêu cầu tôi trả trước thêm một tháng. Quyền tự quyết không làm giá thuê rẻ hơn. Tôi chuyển khoản, nhìn số dư giảm xuống rồi nhận chìa khóa. Kim loại lạnh trong lòng bàn tay khiến tôi sợ, nhưng nỗi sợ ấy thuộc về một lựa chọn của chính tôi. Nó sạch hơn cảm giác an toàn được người khác sắp xếp. Khi ký tên, tay tôi run. Không phải vì hối hận. Vì tôi hiểu mình vừa biến điều khoản rút lui trên giấy thành một cánh cửa thật. Tối đó, Hoài Chu đứng ngoài xưởng mới. Anh không bước vào. “Anh có thể nói chuyện không?” “Bằng văn bản.” “Có những thứ không nên để lại dấu lúc này.” Tôi bật cười. “Anh có nghe mình vừa nói gì không?” Anh nhìn căn phòng trống phía sau tôi, những thùng thiết bị và mô hình nhỏ trên bàn. “Em dùng tiền dành cho lễ cưới?” “Tiền của tôi.” “Anh biết.” “Vậy đừng hỏi như thể tôi cần được phép.” Hoài Chu hít sâu. “Anh không đến để ngăn em mở xưởng.” “Anh đến để yêu cầu tôi chờ?” “Đúng.” “Không.” Tôi nói rất nhẹ. Anh nhận câu từ chối mà không tiến thêm một bước. “Ngày công bố, anh sẽ đưa em toàn bộ lịch sử chỉnh sửa,” anh nói. “Nếu anh đưa bây giờ, kế hoạch xác định nguồn rò rỉ sẽ thất bại.” “Anh lại đặt kế hoạch của anh cao hơn tổn thất của tôi.” “Anh đang cố giữ bằng chứng đủ để trả lại tên cho em.” “Không. Anh đang cố làm người trả lại. Tên ấy vốn là của tôi.” Câu nói khiến anh tái mặt. Tôi đóng cửa cuốn xuống giữa chúng tôi. Qua khe cửa cuối cùng, tôi thấy anh vẫn đứng dưới mưa, không gõ, không gọi. Sáng hôm sau, tôi giao thẻ xưởng chính. Tư Đồng chờ ở quầy tiếp nhận. “Tôi rất tiếc mọi chuyện thành thế này,” cô nói. “Cô có thể bắt đầu bằng việc không dùng tác phẩm của tôi.” “Quyền sở hữu thuộc dự án. Tôi chỉ làm nhiệm vụ.” “Vậy cô nên cầu mong nhiệm vụ của mình có lịch sử sạch.” Nụ cười của cô cứng lại. Tôi đặt thẻ xuống rồi rời đi. Lần đầu tiên trong sáu tháng, tôi không quay đầu nhìn cây cầu lớn sau lớp kính. Tôi đã mất quyền vào nơi chứa tác phẩm của mình. Khải Dương chờ tôi ở đầu phố với một xe đẩy chất đầy những vật dụng cá nhân đã được phép mang khỏi xưởng: sổ tay, thước đo, cốc uống nước và một tấm phản chiếu bị loại từ tháng đầu. Nhóm chế tạo lén kẹp vào đó tờ giấy ghi tên sáu người cùng một câu ngắn: “Chúng tôi nhớ ai dựng cây cầu.” Tôi gấp tờ giấy, không đăng lên mạng, chỉ dán bên trong cánh tủ ở xưởng mới. Công chúng chưa trả tên cho tôi, nhưng những người làm việc cạnh tôi thì chưa từng quên. Nhưng trong túi tôi là bản thử độc lập, và chìa khóa của một căn phòng không ai có thể đuổi tôi ra.