Nhật ký đầy đủ gồm hơn mười nghìn dòng. Khải Dương chuyển chúng thành một bảng thời gian dễ đọc. Phiên ủy quyền của Hoài Chu được mở lúc một giờ năm mươi tám phút sáng từ máy tính phòng họp. Anh rời phòng lúc hai giờ linh năm. Đáng lẽ hệ thống phải đóng phiên sau mười phút không hoạt động, nhưng một thiết lập cũ giữ quyền thêm hai giờ để phục vụ các cuộc duyệt xuyên đêm. Lệnh đổi tên được phát lúc hai giờ mười bảy phút từ máy tính của phòng truyền thông. Thẻ ra vào cho thấy Tư Đồng vào phòng lúc hai giờ mười hai và rời lúc hai giờ hai mươi sáu. Chưa đủ. Cô có thể nói mình làm việc ở đó, còn người khác sử dụng máy. Vì vậy Khải Dương tìm tiếp nhật ký thiết bị. Máy tính phòng truyền thông đã kết nối với điện thoại công việc của Tư Đồng đúng lúc lệnh được phát. Hệ thống gửi một mã xác nhận đến điện thoại ấy, nhưng hồ sơ chỉ ghi mã đã được nhận, không ghi ai bấm. “Chuỗi này mạnh,” Khải Dương nói. “Nhưng luật sư sẽ bảo điện thoại có thể để trên bàn.” “Tư Đồng còn làm gì sau lệnh?” “Mười phút sau, tài khoản của cô ấy xuất tệp trình bày mới.” “Đưa vào bảng.” Tôi gọi người quay buổi duyệt. Đoạn phim gốc cho thấy Tư Đồng đã chuẩn bị câu chuyện thương hiệu trước cả khi lỗi màu xanh xảy ra. Một nhân viên truyền thông xác nhận cô yêu cầu họ sẵn sàng thay phần thiết kế nếu mô hình không chạy. Đó là hành vi phù hợp động cơ, nhưng vẫn không phải vật chứng cuối. Hoài Chu gửi cho hội đồng toàn bộ thư mục bản mồi. Trong đó có một chi tiết tôi chưa từng biết: bản mồi được cài một nhịp sáng xanh lạnh ở đoạn giữa, đúng lỗi xuất hiện trong buổi duyệt. Tôi đọc đến đây thì bàn tay lạnh ngắt. “Anh biết màu xanh từ đâu,” tôi nói khi gặp anh trong phòng hội đồng. “Anh biết sau buổi duyệt.” “Và anh không nói.” “Anh muốn xem tệp mồi đi đến đâu.” “Trong lúc tôi đứng trước nhà tài trợ và tưởng hệ thống của mình hỏng.” Hoài Chu không né. “Đúng.” “Anh để tôi sửa một vết cắt do chính cái bẫy của anh tạo ra.” “Anh không ra lệnh chèn nó vào bản thử. Người lấy bản mồi đã làm.” “Nhưng nếu anh nói ngay, bản thật đã được tách khỏi bẫy.” Anh nhắm mắt một nhịp. “Đúng.” Sự thật đau nhất không phải Hoài Chu trực tiếp cướp tên tôi. Nó là việc anh có nhiều cơ hội dừng tổn hại, nhưng chọn giữ kín để kế hoạch của mình tiếp tục. Anh đã đặt kết quả điều tra lên trên quyền được bảo vệ tác phẩm của tôi. “Anh không được tẩy trắng chỉ vì Tư Đồng tệ hơn,” tôi nói. “Anh không yêu cầu điều đó.” “Vậy hãy nói trước hội đồng rằng kế hoạch của anh gây thiệt hại.” “Anh sẽ nói.” Đến lượt tôi cũng phải nói phần mình đã giấu. Trong phiên họp cuối chiều, tôi đặt chiếc vé tàu lên bàn. “Tôi nhận ra Cố Hoài Chu từ ngày đầu tái ngộ,” tôi nói. “Tôi không nói vì sợ anh ấy chọn tôi cho dự án do kỷ niệm cũ. Tôi cũng không hỏi khi thấy dấu hiệu anh ấy nhận ra tôi. Sự né tránh đó không gây ra lệnh đổi tên, nhưng nó khiến tôi dùng suy đoán thay cho đối thoại trong quan hệ riêng.” Luật sư của công ty hỏi ngay: “Vậy cô thừa nhận đã nghi ngờ động cơ tuyển chọn từ đầu?” “Tôi thừa nhận nỗi sợ của mình. Không thừa nhận nó thay đổi nguồn gốc tác phẩm.” “Cô có thể đã diễn giải hành động của giám đốc Cố theo hướng bất lợi vì mâu thuẫn tình cảm?” “Có thể. Vì thế tôi không yêu cầu hội đồng tin cảm giác của tôi. Tôi đưa dấu thời gian, bản thử, nhân chứng và nhật ký.” Tần Mộc Thanh nhìn tôi qua cặp kính mảnh. “Cô có rút yêu cầu về trách nhiệm của giám đốc Cố sau khi biết chữ ký bị dùng qua phiên ủy quyền?” “Không. Anh ấy không phát lệnh đổi tên, nhưng sơ suất quyền truy cập và kế hoạch giấu kín gây tổn hại thật.” Hoài Chu lên tiếng: “Tôi đồng ý.” Tư Đồng quay sang anh lần đầu tiên mất bình tĩnh. “Anh đang nhận lỗi để bảo vệ cô ấy.” “Không.” Hoài Chu nói rất rõ. “Tôi nhận lỗi vì đó là phần tôi đã làm.” Tần Mộc Thanh yêu cầu Tư Đồng giải thích mã xác nhận. Cô nói điện thoại để trên bàn và nhiều người ra vào phòng truyền thông. Khi được hỏi tại sao tài khoản cô xuất bản trình bày mới ngay sau đó, cô đáp mình nhận chỉ thị qua hệ thống. “Chỉ thị từ ai?” “Văn phòng giám đốc.” “Có thư không?” “Lệnh trên hệ thống là đủ.” “Vậy tại sao cô gửi riêng cho Tống Vãn Ninh ảnh lịch sử lệnh?” Tư Đồng im lặng. Tôi hiểu chiến lược của cô. Cô cần tôi nhìn thấy chữ ký Hoài Chu, cần tôi phản ứng bằng cảm xúc, rời nhóm và tự biến mình thành người có động cơ mang tác phẩm đi. Sự im lặng giữa tôi và anh là khoảng trống cô dùng như một lối vào. Nhưng hội đồng vẫn chưa có hành động hiện tại khóa trách nhiệm. Tôi đề nghị ban tổ chức cho chạy bản thử độc lập trong phòng điều khiển tối hôm sau. Tệp sẽ được đưa vào một thư mục mới, chỉ những người phụ trách công bố có quyền xem. Tôi gắn vào bản ấy một chi tiết nhận diện vô hại: ở nhịp thứ bảy, ánh hổ phách giảm hai phần trăm rồi trở lại. Khán giả không nhận ra, nhưng lịch sử sẽ ghi chính xác. Khải Dương hỏi vì sao chọn hai phần trăm. Tôi nói một thay đổi lớn sẽ thành bẫy lộ liễu, còn một thay đổi quá nhỏ có thể bị sai số che mất. Hai phần trăm đủ hiện trong lịch sử nhưng không làm khán giả thấy cây cầu hụt hơi. Chúng tôi thử ba lần trên mô hình, quay cả đồng hồ đo và niêm phong tệp trước mặt Tần Mộc Thanh. Kế hoạch không dựa vào việc Tư Đồng sẽ nói gì. Nó chỉ trao cho cô một lựa chọn và ghi lại điều cô tự làm. “Nếu người ta không lấy?” luật sư hỏi. “Thì bản thử vẫn chứng minh tác phẩm và lễ công bố có phương án an toàn.” Tần Mộc Thanh chấp thuận với điều kiện mọi quyền truy cập được giám sát độc lập. Tư Đồng không biết chi tiết nhận diện. Hoài Chu cũng không được cấp quyền vào thư mục. Khi cuộc họp kết thúc, anh hỏi tôi ngoài hành lang: “Em có cần anh ở phòng điều khiển không?” “Không với tư cách giám đốc.” “Còn với tư cách nhân chứng?” “Tần Mộc Thanh quyết định.” Anh gật đầu, nhận ranh giới mà không thương lượng. Tôi trở về xưởng, đặt chiếc vé cũ bên cạnh hai tấm thẻ ra vào lễ công bố. Một thẻ mang tên tôi. Thẻ còn lại để trống cho người do hội đồng cử. Ngày mai, tôi sẽ quay lại phòng điều khiển nơi tên mình bị xóa. Tôi gọi cho mẹ trước khi ngủ. Tôi nói rõ mình đã chấm dứt hôn ước, dù kết quả hội đồng ngày mai ra sao. Bà hỏi tôi có còn yêu Hoài Chu không. Tôi đáp tình yêu không phải câu hỏi đang được xét. Câu hỏi là tôi có thể ở bên anh mà vẫn giữ tiếng nói hay chưa. Mẹ im lặng rồi bảo bà sẽ đến lễ công bố, đứng ở khu khán giả và không thay tôi giải thích với bất kỳ ai. Tôi cảm ơn. Đó là sự hỗ trợ vừa đủ, không biến tôi thành người cần được cứu. Lần này tôi không chờ ai trả lại nó. Tôi mang theo ánh sáng của chính mình.