Bốn mươi phút trước lễ công bố, tôi bước vào phòng điều khiển với bản thử độc lập trong tay. Mưa quất lên lớp kính. Dưới bờ sông, hàng nghìn chiếc ô chen thành một mặt nước thứ hai. Trên màn hình lớn, đoạn giới thiệu đang chạy thử. Tên Hạ Tư Đồng xuất hiện dưới dòng chữ “ý tưởng nghệ thuật”. Tư Đồng đứng cạnh bàn điều khiển, bình tĩnh như thể hội đồng nghề nghiệp chưa từng hỏi cô suốt sáu giờ. “Bản trình bày đã khóa,” cô nói. “Thay lúc này có thể gây lỗi.” “Tôi không yêu cầu thay bằng lời.” Tôi đưa thẻ của Tần Mộc Thanh. “Hội đồng yêu cầu chạy đối chiếu.” Người phụ trách kỹ thuật nhận tệp từ tôi. Khải Dương đứng phía sau, quay liên tục màn hình nhận, mã tệp và đồng hồ. Hoài Chu chưa có mặt. Theo quyết định của hội đồng, anh chỉ được vào với tư cách người cung cấp bằng chứng sau khi quyền truy cập đã khóa. Bản thử của tôi chạy trên màn hình phụ. Cây cầu hổ phách sáng từ phần phản chiếu lên thân cầu. Ở nhịp thứ bảy, độ sáng giảm nhẹ rồi trở lại. Hai phút sau, máy tính trình bày chính báo có một tệp cập nhật mới. Tên tệp là bản cuối của ban truyền thông. Người phụ trách mở lịch sử. Tệp được xuất từ tài khoản Tư Đồng sau khi bản thử của tôi vào thư mục giám sát. Trong tệp mới, nhịp thứ bảy cũng giảm đúng hai phần trăm. Căn phòng im lặng. Tư Đồng nhìn màn hình, sắc mặt đổi lần đầu tiên. “Tôi chỉ nhận bản đồng bộ.” Tần Mộc Thanh hỏi: “Từ đâu?” “Hệ thống tự gửi.” “Hệ thống giám sát không có lệnh gửi sang truyền thông.” “Vậy có người dùng tài khoản của tôi.” “Điện thoại xác nhận đang ở đâu?” Tư Đồng đặt tay lên túi áo. Điện thoại công việc ở trong đó. Một vật chứng độc lập. Một lời xác nhận từng phần. Một hành vi hiện tại phù hợp động cơ. Chúng khóa vào nhau mà không cần cô tự thú. Tư Đồng quay sang tôi. “Cô gài tôi.” “Không. Tôi đưa một tác phẩm vào thư mục có giám sát. Cô tự quyết định lấy nó.” “Tôi đang bảo vệ buổi công bố. Cô đã rời dự án.” “Tôi rời nhóm quản lý. Tôi chưa từ bỏ quyền tác giả.” “Cô định mang phương pháp sang xưởng riêng.” “Tôi đã công khai điều đó. Cô cắt phần giới hạn khỏi bức thư.” Tư Đồng cười khô. “Nếu tôi không chuẩn bị câu chuyện, cả lễ hội sẽ phụ thuộc một người có thể bỏ đi bất kỳ lúc nào.” “Vậy cô tin bảo vệ dự án nghĩa là xóa quyền rời đi của tác giả.” Cô không trả lời. Cửa phòng mở. Hoài Chu bước vào cùng đại diện pháp lý. Anh nhìn màn hình, thấy nhịp nhận diện và hiểu chuyện đã xong. Tư Đồng lập tức nói: “Giám đốc Cố biết mọi kế hoạch của tôi. Chính anh ấy tạo bản mồi.” Hoài Chu đứng cách cô một khoảng rõ ràng. “Tôi tạo bản mồi và giấu nhóm thiết kế. Đó là trách nhiệm của tôi. Tôi không yêu cầu đổi tên, cắt thư hay lấy bản thử tối nay.” Anh đặt tập hồ sơ lên bàn. “Tôi đã giao toàn bộ quyền quản lý dự án cho hội đồng tạm thời. Phiên ủy quyền của tôi bị dùng vì tôi không thu hồi đúng lúc. Tôi chấp nhận điều tra nội bộ.” Người phụ trách chương trình nhìn đồng hồ. “Còn ba mươi lăm phút. Chúng ta dùng bản nào?” Mọi ánh mắt quay về phía tôi. Đây là khoảnh khắc tôi có thể rút tệp, để buổi công bố thất bại và chứng minh không ai được dùng tác phẩm nếu thiếu tôi. Tôi cũng có thể giao nó vô điều kiện, để mọi người gọi tôi rộng lượng rồi tiếp tục quên những người trong nhóm chưa được trả đủ. Tôi chọn con đường thứ ba. “Lễ hội được dùng bản thiết kế của tôi tối nay với bốn điều kiện,” tôi nói. “Tên tác giả và toàn bộ nhóm phải hiển thị đúng. Phần thanh toán bị treo được giải ngân trước khi chương trình kết thúc. Một đơn vị độc lập rà soát lịch sử quyền truy cập. Và mọi lần dùng tác phẩm sau lễ công bố phải ký giấy phép mới với xưởng của tôi.” Đại diện ban tổ chức cau mày. “Không thể đàm phán trong ba mươi phút.” “Tôi đã gửi dự thảo từ sáng. Chỉ cần ông mở thư.” Khải Dương ho khẽ để giấu cười. Tần Mộc Thanh nói: “Các điều kiện phù hợp kết quả sơ bộ của hội đồng.” Hoài Chu không xen vào. Anh không dùng chức vụ hay tiền để ép quyết định. Anh chỉ đưa bút cho đại diện pháp lý khi người đó yêu cầu. Hai mươi phút sau, thỏa thuận tạm thời được ký. Tôi tháo chiếc nhẫn vẫn mang theo từ túi áo, đặt lên bàn điều khiển. Nó không còn là đòn cảnh cáo. Nó là xác nhận rằng phần tình cảm và phần nghề nghiệp sẽ không bị buộc chung nữa. “Tôi rút khỏi dự án dưới quyền quản lý cũ,” tôi nói. “Và hủy hôn.” Hoài Chu nhìn chiếc nhẫn. Nỗi đau hiện rõ, nhưng anh không yêu cầu tôi đổi ý. “Anh xác nhận điều khoản rút lui có hiệu lực ngay,” anh nói với đại diện pháp lý. Sau đó anh nhìn tôi. “Quyết định nghề nghiệp của em không bị ảnh hưởng.” Người phụ trách hỏi liệu có thể mở chương trình hay chưa. Tôi cắm tệp vào hệ thống chính. “Có.” Mười giây trước giờ phát, Hoài Chu lùi ra khỏi bàn điều khiển. “Vãn Ninh.” Tôi quay lại. “Anh xin phép đứng lại xem được không?” Tôi nhìn khoảng cách giữa chúng tôi, chiếc nhẫn trên bàn và chiếc vé cũ trong túi hồ sơ. “Với tư cách người xem.” “Được.” Tôi nhấn nút. Cây cầu thật ngoài cửa kính chìm trong bóng tối một nhịp. Rồi ánh hổ phách trồi lên từ mặt sông, chạm từng vòm thép. Màu trắng xuất hiện sau, không lấn át, chỉ làm đường nét sáng rõ. Trên màn hình lớn, tên Tống Vãn Ninh hiện cùng tên Khải Dương và toàn bộ nhóm chế tạo. Đám đông bên dưới reo lên. Sau nhịp cuối, màn hình chuyển sang danh sách đóng góp. Từng cái tên hiện đủ thời gian để đọc, không lướt qua như phần chữ nhỏ cuối chương trình. Khải Dương đứng cạnh tôi, mắt đỏ nhưng vẫn bảo ánh trắng ở vòm thứ tư cao hơn dự kiến một chút. Hai thợ chế tạo gọi qua bộ đàm, hét rằng khoản thanh toán đã vào tài khoản. Phần thưởng không chỉ là tiếng reo ngoài sông. Nó là tiền công về đúng người, hồ sơ nghề nghiệp được sửa và một quy trình không còn phụ thuộc thiện chí của người nắm quyền. Tôi không khóc. Tôi đứng thẳng trước bàn điều khiển, nghe từng nhịp sáng chạy đúng như bản mình đã dựng. Hoài Chu ở phía sau, không chạm vào tôi. Khi phòng điều khiển thưa người, anh hỏi có thể đưa tôi một cốc nước không. Tôi đồng ý. Anh đặt cốc ở mép bàn rồi lùi lại, không nhắc chuyện tha thứ. Tôi uống hết, bàn tay vẫn run vì căng thẳng. Hoài Chu nhìn thấy nhưng không tự tiện nắm lấy. Sự kiềm chế ấy nhỏ hơn mọi lời hứa anh từng nói, và vì thế đáng tin hơn. Nó không yêu cầu tôi thưởng cho anh. Nó chỉ cho thấy anh đang học cách ở gần mà không chiếm quyền quyết định. Lần đầu tiên, anh bảo vệ tôi bằng cách không đứng chắn giữa tôi và lựa chọn của chính mình.