Đèn đỏ trên bàn điều khiển vừa sáng, tôi đã kéo cần âm lượng chính xuống đáy. Trong phòng thu, sáu diễn viên vẫn đang đọc đoạn kết của chương trình gây quỹ. Sau lớp kính, họ chỉ thấy tôi giơ một bàn tay. Không ai nghe được đoạn quảng bá chủ lực đã bị chặn lại ngay trước khi lọt vào sóng trực tiếp. Kiều Nhược Lam bật dậy ở hàng ghế sau. “Lạc Thanh Du, cô đang làm gì vậy?” Tôi mở chiếc micrô dành cho người điều khiển. Ngoài kia, hàng chục nghìn người nghe chỉ còn nghe tiếng thở của tôi và tiếng giấy khẽ rung dưới đầu ngón tay. “Tôi là nhà sản xuất chịu trách nhiệm tối nay. Ba mươi bảy người góp giọng vừa gửi thông báo rút quyền sử dụng ngoài kịch bản trực tiếp. Đoạn quảng bá tiếp theo không có đủ sự đồng thuận, nên chương trình tạm dừng.” Nhược Lam lao về phía bàn điều khiển. Tạ Minh Khiêm chặn cô lại trước khi bàn tay cô chạm vào cần âm lượng. Anh không bảo tôi mở sóng. Cũng không giật quyền điều khiển như tất cả những gì tôi đã chuẩn bị để chống lại. “Giữ nguyên bản ghi thô,” anh nói với Bành Duy Khang. “Không ai được xóa, cắt hay chép ra ngoài. Mời luật sư Mạnh Tư Nghi và đại diện người góp giọng vào đây.” Rồi anh quay sang tôi. “Cô có bằng chứng đủ để chịu trách nhiệm cho quyết định này chứ?” “Tôi có tên người rút quyền, thời điểm họ gửi và bản âm thanh bị dùng sai phạm vi.” “Vậy cô giữ quyền dừng phát.” Tôi đã nghĩ mình sẽ thấy nhẹ nhõm. Nhưng từ chiếc loa kiểm tra, Duy Khang vô tình mở lại ba giây đầu của một bản ghi cũ. Không có lời nào, chỉ có tiếng ấm nước sôi rất khẽ, rồi hai nhịp gõ lên thành cốc. Minh Khiêm bất động. Ánh mắt anh đi từ chiếc loa sang tôi, chậm đến mức căn phòng đầy người bỗng giống như chỉ còn hai chúng tôi. Tám năm trước, cũng có một người từng nghe hai âm thanh ấy giữa một đêm mưa. Nhưng đêm nay, dù anh nhận ra điều gì, câu hỏi trước mắt vẫn không đổi. Ai đã biến một lời cho phép có giới hạn thành quyền sử dụng giọng nói vô thời hạn? Bốn tuần trước, tôi đến Trung tâm Phát thanh Vân Thanh với một chiếc va-li nhỏ, ba bộ tai nghe và khoản tiền trong tài khoản chỉ đủ trả lương nhóm của mình thêm hai tháng. Tòa nhà nằm cạnh một con kênh cũ ở Hàng Châu. Tầng một là quán cà phê, tầng hai là phòng thu kịch âm thanh, tầng ba đặt máy móc và kho bản ghi. Người bình thường bước vào sẽ nghe nhạc nền dịu, tiếng cốc chạm nhau và nghĩ đây là nơi chuyên bán những giấc mơ tử tế. Tôi bước vào và nghe thấy một chiếc quạt thông gió sắp hỏng. Duy Khang đón tôi ở cửa, vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn trần. “Cô nghe ra à?” “Nó rít ở nhịp thứ ba. Nếu để sát giờ thu, diễn viên sẽ tưởng có muỗi bay quanh tai.” Anh gật gù. “Tôi bắt đầu hiểu vì sao ông chủ chịu trả giá cao để mời cô.” “Tôi cũng muốn hiểu. Nhất là phần giá cao.” Duy Khang bật cười. Tiếng cười của anh thẳng như cách anh kéo cánh cửa phòng họp ra. Tạ Minh Khiêm đang đứng bên cửa sổ. Khi anh quay lại, tôi có cảm giác kỳ lạ như vừa nghe một giai điệu cũ qua bộ loa hoàn toàn mới. Người đàn ông mặc áo khoác màu than có bờ vai thẳng và ánh mắt gần như không để lộ sự mệt mỏi. Trước khi nói, anh đặt một ngón tay lên mép bàn. “Lạc Thanh Du?” Tôi đặt va-li xuống. “Nếu hợp đồng không ghi nhầm.” Anh nhìn tôi lâu hơn một nhịp xã giao, rồi đưa tay. “Tạ Minh Khiêm. Giám đốc chương trình.” Tôi bắt tay anh như bắt tay một người lạ. “Đã nghe danh.” Câu đó không hẳn nói dối. Tên anh đã xuất hiện trong mọi hồ sơ quan trọng của Vân Thanh suốt năm năm qua. Nhược Lam ngồi ở đầu bàn, mỉm cười dịu dàng. “Cô Lạc nổi tiếng vì cứu những chương trình sắp đổ vỡ. Nhưng Vân Thanh không đổ vỡ. Chúng tôi chỉ cần một đội độc lập hỗ trợ đợt gây quỹ.” Trên màn hình là áp phích của dự án “Một Mái Nhà Có Tiếng Người”. Tiền thu được sẽ giúp mười hai thư viện cộng đồng xây phòng đọc cho người khiếm thị. Chương trình chính là một vở kịch phát trực tiếp, do diễn viên chuyên nghiệp và người nghe bình thường cùng góp giọng. Nếu thành công, nhóm nhỏ của tôi có một hợp đồng đủ sống nửa năm. Nếu thất bại, không chỉ danh tiếng của chúng tôi mất sạch. Những người đã tin tôi giao câu chuyện và giọng nói của họ cũng có thể bị biến thành vật trang trí cho một chiến dịch thương mại. Minh Khiêm đẩy một tập hồ sơ về phía tôi. “Ba tuần nữa diễn tập công khai. Bốn tuần nữa phát trực tiếp. Cô phụ trách toàn bộ mạch âm thanh, lịch thu và kiểm tra quyền sử dụng.” Tôi lật đến phụ lục cuối. Một dòng được in đậm: nhà sản xuất có quyền dừng phát nếu không thể xác minh phạm vi đồng thuận của bất kỳ giọng nói nào. “Tôi được tự quyết thật sao?” “Trong giới hạn hợp đồng.” Nhược Lam đặt tách trà xuống. “Đó là điều khoản phòng ngừa. Cô sẽ không cần dùng đến.” Tôi ngước lên. “Điều khoản mà mọi người đều tin sẽ không bao giờ dùng thường là điều khoản đáng đọc nhất.” Khóe môi Duy Khang giật nhẹ. Minh Khiêm thì không cười. Anh mở danh sách người góp giọng. Ba mươi bảy cái tên, mỗi người có một câu chuyện riêng: giáo viên đã nghỉ hưu, nhân viên giao hàng, sinh viên, người mẹ đơn thân, chủ tiệm sách. Họ đồng ý đọc cho vở kịch và đoạn giới thiệu gây quỹ. Không ai đồng ý bán giọng mình cho quảng cáo khác. “Kho cũ có nhiều bản ghi ẩn danh,” anh nói. “Một phần được dùng để huấn luyện hệ thống chỉnh giọng nội bộ. Cô chỉ kiểm tra những tệp liên quan dự án này.” Tôi dừng ngón tay trên trang giấy. “Vì sao lại giới hạn?” “Vì kho cũ có thỏa thuận khác nhau. Mở toàn bộ sẽ làm lộ dữ liệu không cần thiết.” Lý do hợp lý. Cách anh nói cũng hợp lý. Nhưng người có thói quen giữ thông tin thường tin rằng im lặng là một kiểu bảo vệ. Tôi từng tin như thế. Cái giá của niềm tin ấy là tám năm không hỏi một câu rất đơn giản. Nhược Lam đưa tôi thẻ ra vào tạm thời. “Tầng ba cần quyền riêng. Nếu cần tệp nào, cô gửi yêu cầu qua tôi.” Tôi nhìn chiếc thẻ màu xám trong tay, rồi nhìn Minh Khiêm. “Nhà sản xuất chịu trách nhiệm kiểm tra nhưng không được tự xem kho cần kiểm tra?” Anh im lặng hai giây. “Cô được quyền xem phần liên quan, có Duy Khang đi cùng. Không cần xin phép phòng thương mại.” Nụ cười của Nhược Lam mỏng đi. Đó là lần đầu quyền lực trong phòng đổi hướng. Không lớn, nhưng đủ để tôi biết hai người này không đứng cùng một phía ở mọi việc. Cuộc họp kết thúc lúc gần trưa. Khi tôi kéo va-li ra hành lang, Minh Khiêm gọi lại. “Cô Lạc.” Tôi quay đầu. Anh muốn hỏi điều gì đó. Tôi thấy nó rõ trong cách ngón tay anh gõ một lần lên bìa hồ sơ rồi dừng lại. Cuối cùng, anh chỉ nói: “Nếu có vấn đề, báo thẳng cho tôi.” “Tôi sẽ báo cho người có quyền bị ảnh hưởng trước.” “Cô không tin tôi?” Tôi mỉm cười. “Mới gặp lần đầu, tin ngay mới là thiếu chuyên nghiệp.” Tôi kéo va-li đi tiếp. Sau lưng, không có tiếng anh đuổi theo. Trong túi áo tôi là một thiết bị lưu trữ cũ. Bên trong có bản ghi của một cô gái dùng tên Hạ Vũ và một chàng trai chưa từng biết tên thật của cô. Tôi đến Vân Thanh vì hợp đồng. Ít nhất, đó là điều tôi đã nói với nhóm mình. Còn lý do tôi chấp nhận hợp đồng nhanh hơn thường lệ nằm trong những bản ghi mà nơi này không muốn mở toàn bộ cho tôi xem.