Buổi chiều đầu tiên, tôi yêu cầu họp riêng với ba mươi bảy người góp giọng. Nhược Lam phản đối ngay. “Lịch thu đã chốt. Nếu cô giải thích lại hợp đồng cho từng người, họ sẽ lo lắng vô ích.” Tôi đặt bản phụ lục lên bàn. “Người ta không thể đồng ý một việc mà họ chưa hiểu. Lo lắng sau khi hiểu vẫn tốt hơn yên tâm vì bị giấu.” Minh Khiêm đứng bên bảng lịch, không nhìn Nhược Lam. “Dành hai buổi. Không ghi âm phần trao đổi. Ai muốn sửa phạm vi thì sửa trước khi thu.” Nhược Lam khép bút. “Anh đang trao cho một đội bên ngoài quyền làm chậm toàn bộ dự án.” “Không. Tôi đang thực hiện hợp đồng đã ký.” Anh nói rất bình thản, nhưng tôi nghe thấy đầu bút trong tay cô ta bật một tiếng nhỏ. Sau cuộc họp, Minh Khiêm theo tôi ra hành lang. “Cô có thể báo trước khi biến một câu hỏi thành quyết định không?” “Tôi đã hỏi trong phòng.” “Cô hỏi khi đã đặt lịch trống lên bàn.” “Vì nếu chỉ hỏi, anh có thể nói sẽ cân nhắc.” Anh nhìn tôi. “Cô luôn làm việc như thể người đối diện sắp giấu cô điều gì sao?” “Tôi làm việc như thể lời hứa không có dấu vết sẽ biến mất khi có tranh chấp.” Minh Khiêm không đáp. Anh rút điện thoại, gửi cho tôi quyền xem lịch phòng thu và danh sách liên lạc. Màn hình của tôi sáng lên ngay lập tức. “Bây giờ có dấu vết,” anh nói. Đó là cách chúng tôi bắt đầu cộng tác: tôi đòi một cánh cửa, anh đưa chìa khóa nhưng vẫn giữ tay trên khung cửa. Hai ngày tiếp theo, tôi ngồi trong căn phòng nhỏ cạnh thư viện. Từng người góp giọng được hỏi ba việc bằng ngôn ngữ đơn giản: giọng của họ được dùng ở đâu, trong bao lâu và họ có thể đổi ý bằng cách nào. Một cô giáo về hưu tên Tôn Mai đọc kỹ từng dòng rồi nói: “Tôi đồng ý cho vở kịch. Đừng lấy giọng tôi ghép vào câu bán hàng. Tôi đã dạy học bốn mươi năm, nghe một câu không phải của mình là biết ngay.” Tôi ghi yêu cầu của bà vào bảng đối chiếu. Một sinh viên muốn tên thật xuất hiện. Người giao hàng chỉ đồng ý dùng bí danh. Một người mẹ rút đoạn kể về con gái nhưng vẫn muốn tham gia phần hợp xướng trực tiếp. Không yêu cầu nào giống yêu cầu nào. Đó chính là lý do ô đánh dấu “đồng ý tất cả” luôn làm tôi khó chịu. Minh Khiêm dự ba cuộc đầu. Anh không chen lời, chỉ hỏi mỗi người một câu. “Nếu đổi ý trong ngày phát, bác hoặc bạn muốn báo cho ai?” Câu hỏi ấy tốt hơn tôi dự đoán. Nó buộc chúng tôi dựng một đường liên lạc thật, thay vì viết quyền rút giọng rồi để nó nằm đẹp trong hồ sơ. Tôi giao cho Tư Nghi quản lý đường dây độc lập. Mạnh Tư Nghi hơn tôi hai tuổi, là luật sư chuyên xử lý quyền nội dung. Cô nghe xong kế hoạch, chỉ hỏi: “Nếu người trả tiền yêu cầu mở sóng, ai có quyền nói không?” “Tôi.” “Nếu cô bị gỡ khỏi vị trí?” Tôi im lặng. Tư Nghi gõ đầu bút lên phụ lục. “Quyền gắn vào một người rất dễ bị loại cùng người đó. Hãy buộc họ công nhận quyền dừng của đại diện người góp giọng.” Minh Khiêm nghe câu ấy từ cửa. “Thêm vào biên bản,” anh nói. Tôi quay lại. “Anh đồng ý nhanh vậy?” “Vì cô ấy nói đúng.” “Anh không sợ làm chậm dự án à?” “Có. Nhưng sợ không phải lý do để ký một điều khoản rỗng.” Trong khoảnh khắc ấy, nhịp nói của anh làm một ký ức cũ lay động. Tôi chưa kịp nắm lấy, tiếng thẻ quẹt ở cuối hành lang đã kéo mình về hiện tại. Buổi tối, Duy Khang đưa tôi lên tầng ba. Kho bản ghi không hề giống một căn hầm bí mật. Nó là phòng máy lạnh đến mức đầu ngón tay tê đi, có hai dãy tủ và một máy tính không nối ra ngoài. Mọi tệp đều có mã, ngày tạo, mục đích sử dụng và phạm vi cho phép. Ít nhất, bề mặt trông rất ngăn nắp. Duy Khang kéo ghế cho tôi. “Cô cần kiểm tra danh sách của dự án trước. Những tệp xám là kho cũ, chỉ xem thông tin mô tả.” “Tôi tưởng giám đốc chương trình đã cho phép xem phần liên quan.” “Đây là phần liên quan. Tệp xám chỉ hiện khi hệ thống tìm thấy giọng tương tự.” Tôi mở bản ghi đầu tiên. Giọng bà Tôn Mai vang lên tự nhiên, có tiếng lấy hơi và tiếng lật giấy. Bản đã chỉnh sạch hơn nhưng vẫn giữ nguyên câu chữ. Phạm vi ghi rõ: vở kịch trực tiếp, đoạn giới thiệu gây quỹ, lưu trữ công ích trong một năm. Tệp thứ bảy có một dấu nối nhỏ với kho cũ. Trên màn hình hiện dòng: nguồn tham chiếu ẩn danh, mã Hạ Vũ, tám năm trước. Tôi không mở được âm thanh. Chỉ có mô tả: giọng nữ trưởng thành, nhịp chậm, nền phòng ở, đôi khi có tiếng nước sôi. Duy Khang ghé nhìn. “Kho này có từ thời chương trình phát thanh đêm. Nhiều người dùng bí danh, giấy phép rất cũ.” “Vì sao một tệp tám năm trước lại được nối với dự án mới?” “Hệ thống tìm nét âm thanh giống nhau để kỹ sư biết phần chỉnh sửa có làm giọng biến dạng không. Nó không có nghĩa tệp cũ được dùng.” Tôi đặt tai nghe xuống. “Cho tôi xem lịch truy cập.” “Cái đó cần quyền quản trị.” “Người có quyền là ai?” Duy Khang nhìn về cánh cửa kính. Minh Khiêm đang đứng ngoài, trên tay cầm hai cốc nước nóng. “Anh ấy.” Minh Khiêm vào phòng, đặt một cốc bên phải tôi. Trà nhài, không đường. Tôi không hề nói mình uống gì. Có lẽ quán dưới tầng một chỉ còn loại đó. Có lẽ anh đưa nhầm. Tôi chọn cách giải thích ít nguy hiểm hơn. “Cô tìm thấy gì?” anh hỏi. “Một bản ghi cũ đang được hệ thống tham chiếu.” Anh nhìn mã Hạ Vũ, sắc mặt không đổi. “Kho đó không được phép xuất âm thanh. Chỉ còn mô tả để đối chiếu.” “Tôi muốn xem ai đã truy cập.” “Ngày mai tôi cho Duy Khang trích lịch, bỏ thông tin không liên quan.” “Tại sao không phải bây giờ?” “Vì tôi cần kiểm tra việc mở lịch có làm lộ danh tính của những người khác hay không.” Lại là bảo vệ bằng cách giữ thông tin. Tôi đẩy cốc trà ra xa một chút. “Anh Minh Khiêm, tôi có quyền dừng phát nếu chuỗi đồng thuận bị thiếu. Nhưng nếu mỗi mắt xích đều phải chờ anh quyết định phần nào được nhìn thấy, quyền đó chỉ đẹp trên giấy.” Anh kéo ghế ngồi đối diện. “Còn nếu tôi mở toàn bộ, cô có thể nhìn thấy tên thật của những người chỉ đồng ý nói dưới bí danh. Quyền kiểm tra của cô không lớn hơn quyền riêng tư của họ.” Tôi ghét phải thừa nhận anh đúng. “Vậy Tư Nghi làm người thứ ba. Cô ấy xem bản đầy đủ, chúng tôi nhận phần đã che tên.” “Được.” Duy Khang thở ra như người vừa xem hai con mèo đồng ý dùng chung một chiếc hộp. Minh Khiêm đứng dậy. Trước khi ra khỏi phòng, anh nhìn cốc trà tôi chưa uống. “Không phải tôi tự chọn. Duy Khang bảo cô chỉ uống trà nhài khi làm đêm.” Duy Khang ngẩng phắt lên. “Tôi có nói đâu?” Căn phòng im đi. Minh Khiêm siết nhẹ tay trên tay nắm cửa. “Vậy chắc tôi nhớ nhầm ai đó.” Anh đi khỏi trước khi tôi kịp đáp. Tôi quay lại màn hình. Dòng mô tả của Hạ Vũ vẫn nằm đó, lạnh lùng và vô danh. Từ chiếc loa nhỏ bên cạnh, một tệp kiểm tra tự chạy. Sau tiếng rè, nền âm thanh vang lên tiếng ấm nước vừa chạm điểm sôi. Tôi tắt loa. Ngày mai, chúng tôi sẽ xem lịch truy cập. Còn tối nay, tôi biết chắc một điều. Kho cũ không hề ngủ yên như mọi người vẫn tưởng.