Sáng hôm sau, Kiều Nhược Lam mang đến một cuốn sổ cho phép dày gần bằng cổ tay tôi. Cô đặt nó giữa bàn họp như đặt một bằng chứng không thể phản bác. “Phòng thương mại đã đối chiếu toàn bộ chiến dịch. Mọi tệp đều có mã duyệt. Nếu cô Lạc vẫn không yên tâm, xin mời tự xem.” Tôi mở trang đánh dấu. Bảy giọng từng bị mã chung chạm tới đều nằm trong danh sách. Bên cạnh mỗi dòng là phạm vi “truyền thông toàn chiến dịch”, thời hạn ba năm và một chuỗi số xác nhận. Dòng cuối ghi người phê duyệt: Tạ Minh Khiêm. Tôi nhìn anh. Minh Khiêm đang đứng phía đối diện, sắc mặt bình tĩnh đến đáng ghét. “Anh ký?” “Chuỗi số là của tôi.” “Tôi hỏi anh có cho phép dùng bảy giọng này ngoài vở kịch không.” “Không.” Nhược Lam nghiêng đầu. “Hệ thống không tự tạo chữ ký. Giám đốc Tạ có thể quên vì phê duyệt quá nhiều việc.” Minh Khiêm cầm cuốn sổ, xem kỹ ngày giờ. “Hôm đó tôi phê duyệt lịch phòng thu và quyền xem bản mô tả. Không phê duyệt phạm vi ba năm.” “Vậy anh đang nói hồ sơ của Vân Thanh là giả?” “Tôi nói cần kiểm tra.” Câu trả lời chính xác, nhưng chưa đủ. Trên giấy, anh là người đã mở cánh cửa. Trong hệ thống, quyền quản trị cũng thuộc về anh. Một người không cần nói dối hoàn hảo khi mọi dấu vết đều đang nói thay mình. Tư Nghi lật về trang đầu. “Bản đồng ý gốc ở đâu?” Nhược Lam chỉ vào mã liên kết. “Lưu trong hệ thống.” “Đây là bản tổng hợp do phòng cô in. Chúng tôi cần lời đồng ý của từng người.” “Cô đang nghi ngờ năng lực pháp lý của Vân Thanh?” Tư Nghi mỉm cười. “Tôi đang làm công việc mà cô trả tiền để tránh phải làm trước hội đồng.” Duy Khang cúi đầu, giả vờ ho. Tôi chụp lại từng trang dưới sự chứng kiến của mọi người. Khi đến dòng của bà Tôn Mai, tôi thấy ngày cho phép là ba ngày trước. Nhưng bà đã nói rõ chỉ đồng ý cho vở kịch ngay từ buổi đầu. “Bà Tôn không ký phạm vi này.” Nhược Lam khoanh tay. “Có thể bà ấy đổi ý sau khi được giải thích lợi ích.” Tôi gọi cho bà ngay tại chỗ, bật loa sau khi xin phép. Bà nghe xong, giọng lạnh hơn nước trong phòng máy. “Tôi chưa đổi. Ai nói tôi đổi thì mời đến lớp cũ, tôi cho chép phạt một trăm lần.” Nhược Lam khép sổ. “Có thể nhân viên nhập nhầm một trường. Một lỗi hành chính không đáng để đình chỉ.” “Bảy lỗi giống nhau không còn là đánh máy,” tôi nói. Minh Khiêm nhìn chuỗi số mang tên mình. “Khóa toàn bộ tệp trong sổ này khỏi chiến dịch cho đến khi xác minh xong.” Nhược Lam quay phắt sang anh. “Nhà tài trợ duyệt đoạn quảng bá vào chiều nay.” “Vậy gửi họ bản không có bảy giọng này.” “Anh đang để một nhà sản xuất bên ngoài phá kế hoạch vì suy đoán.” “Cô ấy vừa gọi được một chủ thể xác nhận hồ sơ sai.” “Còn sáu người khác?” “Tôi sẽ không dùng sự im lặng của họ làm lời đồng ý.” Căn phòng lặng đi. Lần này anh bảo vệ quyền dừng của tôi trước chính người trả tiền. Nhưng sau cuộc họp, anh kéo tôi vào phòng thu trống và đóng cửa. “Cho tôi bốn mươi tám giờ,” anh nói. “Để làm gì?” “Truy nguồn chuỗi phê duyệt. Nếu có người dùng quyền của tôi, khóa ngay sẽ khiến họ xóa đường đi.” “Anh vừa khóa tệp trước mặt Nhược Lam.” “Tệp đã khóa, nhưng phiên tạo hồ sơ vẫn còn. Tôi muốn giữ bí mật việc chúng ta đang kiểm tra thiết bị.” “Từ cả người góp giọng?” “Tạm thời.” Tôi bật cười, không vui chút nào. “Anh vẫn nghĩ bảo vệ một người nghĩa là quyết định họ nên biết gì.” “Nếu công khai lúc này, người làm giả sẽ dọn sạch.” “Nếu im lặng, những người có giọng bị dùng sai vẫn đi thu như không có chuyện gì. Anh muốn họ tiếp tục đặt niềm tin vào một hệ thống đang điều tra chính nó.” “Tôi muốn có bằng chứng đủ để bảo vệ họ lâu dài.” “Bằng cách tước quyền quyết định trong bốn mươi tám giờ?” Minh Khiêm siết quai đồng hồ. “Tôi không yêu cầu cô bỏ qua. Chỉ yêu cầu chưa công bố.” “Và nếu trong hai ngày ấy một đoạn lọt sóng?” “Tôi chịu trách nhiệm.” “Giọng là của họ. Anh lấy gì chịu thay?” Câu hỏi khiến anh im lặng. Tôi mở cửa. “Anh có thể điều tra kín phần quyền quản trị. Tôi sẽ báo cho bảy người rằng hồ sơ phạm vi của họ có sai lệch và tạm khóa sử dụng. Tôi không nêu nghi phạm.” “Thanh Du.” Đây là lần đầu anh gọi tên tôi mà không có họ. Một âm tiết ngắn cũng đủ làm nhịp tim phản bội lý trí. Tôi quay lại. “Đừng dùng cách gọi thân thiết để đổi lấy sự im lặng.” Anh buông tay khỏi quai đồng hồ. “Tôi xin lỗi.” Lời xin lỗi đến ngay, không kèm giải thích. Tôi ghét việc nó làm cơn giận của mình mất chỗ bám. “Bốn mươi tám giờ,” anh nói lại, chậm hơn. “Cô thông báo phần họ cần biết. Tôi không can thiệp. Nhưng xin cô chưa công bố chuỗi số ra ngoài nhóm xác minh.” Lần này anh hỏi, không ra lệnh. “Tôi đồng ý giữ chuỗi số trong nhóm, với điều kiện Tư Nghi giữ bản sao và người góp giọng có quyền rút ngay.” “Được.” Chiều đó, cả bảy người đều chọn tạm dừng. Không ai nổi giận vì được thông báo. Họ chỉ hỏi một câu giống nhau: giọng của tôi đã đi đâu? Tôi chưa thể trả lời. Bà Tôn Mai mang đến một túi quýt, chia cho cả nhóm như thể chúng tôi mới là những người cần được trấn an. “Các cô cậu cứ tìm cho rõ,” bà nói. “Tôi không sợ bị nghe. Tôi sợ người ta làm tôi nói điều mình chưa từng nói.” Minh Khiêm nhận một quả quýt từ bà bằng hai tay. “Cháu xin lỗi vì hệ thống của cháu khiến bác phải lo.” “Xin lỗi sau khi tìm ra vẫn chưa muộn. Nhưng đừng xin lỗi thay cho người khác.” Bà nói xong, quay sang kể cho Duy Khang chuyện học sinh cũ. Minh Khiêm đứng yên với quả quýt trong tay. Tôi hiểu vì sao anh muốn điều tra kín. Nếu mã phê duyệt thật sự bị lấy từ quyền của anh, anh vừa là người chịu trách nhiệm vừa là nghi phạm dễ thấy nhất. Công khai quá sớm có thể phá chứng cứ. Nhưng hiểu không có nghĩa tôi giao cho anh quyền định đoạt. Tối đó, chúng tôi chia việc. Duy Khang kiểm tra thiết bị đã mở phiên quản trị. Tư Nghi giữ bản sao hồ sơ và liên lạc với bảy người. Tôi dựng lại từng lần phạm vi bị thay đổi. Minh Khiêm chỉ được cung cấp quyền truy cập, không được tự xóa hay sửa bất cứ dấu vết nào mang tên mình. Anh đọc danh sách phân quyền, khẽ nhướng mày. “Cô xếp tôi cuối cùng.” “Anh vừa là người giữ chìa khóa vừa có tên trên cửa. Anh muốn đứng đầu mới đáng lo.” “Cũng hợp lý.” Nhược Lam gửi ba tin nhắn thúc tiến độ. Tin cuối cùng nhắc rằng nếu không giao đoạn quảng bá đúng hạn, phí tài trợ sẽ bị cắt một phần ba. Tôi đưa màn hình cho Minh Khiêm. “Đây là cái giá đầu tiên.” Anh đọc xong, tắt điện thoại. “Không dùng bảy giọng.” “Anh chắc chứ?” “Cô đang hỏi hay thử tôi?” “Cả hai.” “Vậy câu trả lời cho cả hai là chắc.” Chúng tôi thay đoạn quảng bá bằng giọng trực tiếp của hai diễn viên đã đồng ý rõ. Nhà tài trợ không hài lòng, nhưng không thể nói công khai rằng họ cần giọng của những người đã rút. Đến nửa đêm, Duy Khang tìm thấy điều đầu tiên đáng ngờ. Chuỗi phê duyệt của Minh Khiêm không được tạo từ máy tính trong phòng anh. Nó xuất hiện qua một phiên chung dành cho những buổi duyệt có nhiều bộ phận. “Phiên đó ai dùng được?” tôi hỏi. “Giám đốc chương trình, kỹ thuật trưởng và phòng nội dung thương mại, nếu đã được cấp lượt duyệt trong ngày.” “Nhược Lam?” “Có thể. Nhưng tên phiên chỉ ghi người mở đầu là giám đốc Tạ.” Tôi nhìn Minh Khiêm. Anh không né ánh mắt. “Tôi mở phiên cho cuộc họp tài trợ,” anh nói. “Tôi rời phòng mười phút để nghe điện thoại.” “Anh có khóa máy không?” “Không.” Một lỗi rất nhỏ. Một cái giá rất lớn. “Vậy mã không chứng minh anh cố ý,” tôi nói. “Nhưng nó chứng minh anh đã để quyền của mình nằm lại trong một căn phòng đầy người có lợi ích.” “Đúng.” Anh không tự bào chữa. Điều đó khiến tôi dễ tin hơn, nhưng chưa thể tin hoàn toàn. Duy Khang chỉ vào một khoảng trống trong lịch. “Có người đã chép lượt duyệt sang một thiết bị khác. Tôi cần số máy để tìm tiếp.” “Bao lâu?” Minh Khiêm hỏi. “Ít nhất một ngày.” Ngoài cửa, đèn hành lang lần lượt tắt theo giờ tiết kiệm điện. Chúng tôi chỉ còn ánh sáng xanh từ màn hình. Bốn mươi tám giờ của Minh Khiêm đang trôi. Còn thời hạn của nhà tài trợ thì không chờ ai. Trên màn hình, tên tôi trong lịch sản xuất bỗng chuyển từ màu xanh sang màu xám. Quyền truy cập vai trò nhà sản xuất đã bị thu hồi.