Tôi thử mở lại lịch sản xuất. Màn hình chỉ hiện một dòng: quyền của bạn đã hết hiệu lực. Nhược Lam gọi đến ngay sau đó. “Nhà tài trợ cho rằng cuộc kiểm tra của cô gây chậm tiến độ. Từ giờ, phòng nội dung sẽ tiếp quản.” “Cô không có quyền chấm dứt hợp đồng của tôi.” “Không. Nhưng chúng tôi có quyền thay người điều phối trên hệ thống.” Một cách diễn đạt rất đẹp cho hành động bịt mắt người kiểm tra. Minh Khiêm giật điện thoại khỏi tay tôi, bật loa. “Khôi phục quyền cho cô Lạc.” Nhược Lam vẫn mềm giọng. “Hội đồng điều hành vừa biểu quyết. Anh có thể phản đối vào sáng mai.” “Cô ấy còn quyền dừng phát trong hợp đồng.” “Quyền đó chỉ dùng được nếu cô ấy là nhà sản xuất đang phụ trách. Hiện tại, tên cô ấy đã được gỡ.” Cuộc gọi kết thúc. Tư Nghi nhìn tôi. Câu hỏi cô từng đặt ra đã thành sự thật nhanh hơn cả dự đoán. Quyền gắn vào một người có thể bị loại cùng người đó. “Chúng ta còn bản sao,” Duy Khang nói. “Tôi có thể cho cô dùng tài khoản của tôi.” “Không. Như vậy họ sẽ có lý do nói chúng ta truy cập trái phép.” Minh Khiêm lấy áo khoác. “Tôi sẽ triệu tập họp khẩn.” “Rồi sao? Anh bảo tôi chờ đến khi anh lấy lại quyền cho tôi?” “Ít nhất đừng hành động trước khi biết kết quả.” Lại là chờ. Tôi nhìn anh. “Anh có biết điều tệ nhất của việc bị người khác quyết định thay không? Không phải kết quả luôn xấu. Mà là mình dần quên cảm giác tự chọn.” Tôi gọi cho ba mươi bảy người góp giọng, mời họ đến phòng làm việc của nhóm tôi bên kia con kênh. Không cần quyền trên hệ thống Vân Thanh để hỏi một con người xem họ đã đồng ý điều gì. Tư Nghi lập một kho đối chiếu độc lập. Mỗi người tự đọc lại phạm vi, ghi thời điểm xác nhận và chọn một trong ba trạng thái: tiếp tục, thu hẹp hoặc rút hoàn toàn. Mọi thay đổi đều được gửi đồng thời cho Vân Thanh, nhà sản xuất và đại diện hội đồng. Bà Tôn Mai đến đầu tiên. “Cô bị đuổi à?” “Chưa hẳn. Họ chỉ lấy ghế rồi bảo tôi vẫn được ngồi.” Bà đặt túi quýt mới lên bàn. “Vậy đứng làm.” Đến chiều, hai mươi chín người đã hoàn tất. Năm người thu hẹp phạm vi. Tám người tạm rút. Không ai chọn mở rộng. Điều quan trọng hơn nằm ở dấu thời gian. Ba người nhận được thư đề nghị dùng giọng cho “truyền thông toàn chiến dịch” sau khi họ đã xác nhận phạm vi hẹp với chúng tôi. Thư mang biểu tượng Vân Thanh, nhưng đường gửi đi từ một dịch vụ thương mại bên ngoài. Duy Khang nhìn ảnh chụp. “Nếu tìm được thiết bị gửi những thư này, chúng ta nối được với phiên đã chép.” “Cậu tìm mà không vào hệ thống được không?” “Dữ liệu trên thư thuộc về người nhận. Họ đồng ý cung cấp thì được.” Lần đầu tiên, chuỗi bằng chứng không phụ thuộc vào chìa khóa của Minh Khiêm. Tối muộn, anh xuất hiện ở cửa phòng làm việc. Áo khoác ướt mưa, tóc không còn ngay ngắn. “Hội đồng từ chối khôi phục quyền cho cô trước khi nhà tài trợ xem xét.” “Tôi đoán được.” “Tôi đã nộp phản đối bằng văn bản.” “Tốt.” Anh nhìn căn phòng chật, nơi ba mươi bảy hồ sơ giấy đang được phân theo màu. “Cô dựng lại tất cả ở đây?” “Không phải tất cả. Chỉ phần đáng lẽ phải thuộc quyền người góp giọng từ đầu.” Tư Nghi đưa anh bản quy tắc. “Muốn xem phải ký rằng anh không được dùng dữ liệu cho mục đích khác.” Minh Khiêm ký không do dự. Tôi thấy một thoáng mệt mỏi trong mắt anh, nhưng không mềm lòng. Sửa một lỗi đúng cách không biến nó thành ân huệ. Sáng hôm sau, Nhược Lam công bố người thay tôi phụ trách sản xuất. Tên tôi biến mất khỏi trang giới thiệu chương trình. Cùng lúc, nhà tài trợ gửi tối hậu thư: nếu không giao đoạn quảng bá có giọng tổng hợp vào sáu giờ tối, họ sẽ rút phí và hủy suất ra mắt toàn thành phố. Giọng tổng hợp là một đoạn được tạo từ nhiều mẫu thật để đọc câu chưa ai trực tiếp nói. Vấn đề không nằm ở công cụ. Vấn đề là bảy mẫu trong đó không có quyền sử dụng rộng như hồ sơ tuyên bố. Minh Khiêm gọi tôi từ phòng họp. “Cho tôi đến tối.” “Anh lại muốn tôi chờ?” “Tôi đang cố giữ suất phát để nhóm cô không mất tiền.” “Còn tôi đang cố giữ lời đã hứa với những người đưa giọng cho mình.” Tôi mở hồ sơ của chính tôi trong kho độc lập. Hai năm trước, tôi từng góp một câu dẫn ẩn danh cho bản thử nghiệm của Vân Thanh. Phạm vi chỉ là thử nội bộ. Đoạn quảng bá mới lại có một nhịp thở và âm cuối giống hệt. Nếu rút giọng mình, tôi sẽ vi phạm điều khoản tiến độ, mất toàn bộ phí sản xuất và cho hội đồng lý do chính thức loại nhóm. Nếu không rút, tôi không còn tư cách yêu cầu người khác bảo vệ ranh giới. Tôi nhấn xác nhận rút quyền. Thư được gửi lúc năm giờ mười hai phút, kèm bản đối chiếu âm thanh và yêu cầu tạm dừng đoạn quảng bá. Mười phút sau, suất ra mắt của nhóm tôi bị hủy. Duy Khang chửi thề rồi nhớ có bà Tôn Mai ở đó, lập tức xin lỗi. Bà chỉ vỗ vai anh. Tôi tắt màn hình. Hai tháng tiền lương, một cơ hội đổi đời và tên của tôi trên chương trình cùng biến mất trong chưa đầy mười phút. Minh Khiêm đến khi căn phòng đã vắng. Anh đặt trước mặt tôi quyết định của hội đồng và một thiết bị lưu trữ cũ. “Anh đến bảo tôi đã hành động quá sớm à?” “Không.” “Vậy đây là gì?” “Bản ghi thô của Hạ Vũ. Tôi đã xin quyền từ người giữ hồ sơ ẩn danh để mở nó trước mặt cô.” Tôi nhìn thiết bị, không chạm vào. “Tại sao bây giờ?” “Vì mẫu giọng cô vừa rút có cùng một dấu nền với tệp này. Nếu tôi đúng, điều cô giấu và điều hệ thống giấu đang nằm trong cùng một chuỗi.” Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi. Minh Khiêm không tự cắm thiết bị vào máy. Anh đợi tôi. Lần này, quyền mở cánh cửa nằm trong tay tôi.