Tôi cắm thiết bị vào máy. Tệp duy nhất bên trong dài bốn mươi ba phút. Ngày tạo cách đây tám năm, không có tên thật, chỉ ghi Hạ Vũ và một dòng phạm vi: phát một lần trong chương trình đêm, không dùng lại. “Tôi sẽ mở,” tôi nói. “Nhưng trước hết anh trả lời. Vì sao anh truy cập tệp này ba tháng trước?” Minh Khiêm ngồi phía bên kia bàn. “Vì một đoạn thử quảng bá có nhịp nói giống Hạ Vũ. Tôi sợ kho cũ bị dùng làm nguồn.” “Anh đã báo cho ai?” “Duy Khang. Chúng tôi theo dõi lịch truy cập, nhưng chưa có kết luận đủ để công bố.” “Và anh lại chọn giữ kín.” “Đúng.” Một câu trả lời thành thật vẫn có thể làm người nghe lạnh đi. Tôi nhấn mở tệp. Tiếng rè cũ vang lên, tiếp theo là tiếng mưa đập vào cửa kính. Một giọng nữ trẻ cất lời. “Chào anh. Tối nay tôi không muốn kể chuyện. Tôi chỉ muốn nghe một người khác còn thức.” Tôi đã chuẩn bị để nghe chính mình. Vẫn không chuẩn bị được cho cảm giác giọng nói hai mươi mốt tuổi đi xuyên qua căn phòng, đặt vào tay tôi một phiên bản đã bị bỏ lại quá lâu. Từ bản ghi, giọng Minh Khiêm trẻ hơn bây giờ trả lời: “Vậy cô không cần kể. Tôi có thể ngồi ở đây cho đến khi ấm nước của cô ngừng kêu.” Tiếng ấm nước sôi trong nền. Hai nhịp gõ lên thành cốc. Minh Khiêm nhắm mắt. Tôi dừng tệp. “Đủ rồi.” Anh mở mắt, nhìn tôi. Không còn sự dè dặt của một người đang đoán. “Hạ Vũ là em.” Tôi không phủ nhận. Tám năm trước, tôi là sinh viên năm cuối, ban ngày học, ban đêm nhận việc thu lời quảng cáo để trả viện phí cho mẹ. Một khách hàng đã cắt những câu tôi đọc, ghép thành lời giới thiệu cho sản phẩm tôi chưa từng nhận. Khi tôi phản đối, họ bảo giọng nói không có chủ, chỉ bản ghi mới có giá. Tôi gọi đến chương trình đêm dưới tên Hạ Vũ vì không muốn ai biết mình đã ngu ngốc ký một tờ giấy không đọc kỹ. Minh Khiêm là người trực máy. Anh không khuyên tôi chịu đựng, cũng không hứa sẽ giải quyết. Anh chỉ hỏi tôi muốn đoạn ghi ấy biến mất hay muốn lấy lại quyền quyết định. Suốt hai trăm mười bảy đêm sau đó, chúng tôi nói chuyện mà không trao tên thật. Đêm cuối cùng, anh hẹn tôi đến phòng phát thanh sau khi chương trình kết thúc. Tôi đã đứng bên kia đường, nhìn thấy anh nhận một phong bì rồi đi cùng người của công ty từng dùng giọng tôi. Tôi tưởng anh bán thông tin để đổi lấy công việc. Tôi không bước qua đường. Không gọi lại. Một tuần sau, tài khoản Hạ Vũ bị xóa theo yêu cầu của chính tôi. Minh Khiêm nghe xong, hỏi rất khẽ: “Em đã ở đó?” “Bên kia đường.” “Phong bì là bản chấm dứt sử dụng giọng của em. Tôi nhờ cố vấn trường buộc họ ký. Người đi cùng tôi là nhân viên mang hồ sơ.” Một hiểu lầm kéo dài tám năm được giải bằng ba câu. Nó không làm tám năm quay lại. “Tại sao anh không nói trong chương trình?” “Vì em bảo không được hành động nếu chưa hỏi. Tôi định đưa bản giấy cho em rồi xin phép công bố.” “Sau đó anh tìm tôi?” “Kho Hạ Vũ không có tên thật. Tôi chỉ biết tiếng ấm nước, hai nhịp gõ và những điều em chọn kể.” Anh đặt bàn tay lên mặt bàn, không tiến gần hơn. “Tôi đã nghĩ nếu giữ mọi bản ghi nguyên vẹn, một ngày nào đó em sẽ quay lại. Bây giờ tôi mới hiểu giữ một giọng nói không phải giữ một người.” Tôi nhìn thiết bị cũ. “Anh nhận ra tôi từ khi nào?” “Đêm ăn mì, tôi bắt đầu nghi. Hôm nay, bản đối chiếu mới cho tôi lý do được hỏi.” “Anh vẫn chưa hỏi. Anh vừa nói Hạ Vũ là em.” Minh Khiêm khựng lại. “Đúng. Tôi xin lỗi. Tôi nên hỏi.” Tôi không nói tha thứ. Ký ức riêng vừa tìm lại không xóa cuốn sổ cho phép giả, quyền của tôi bị thu hồi hay cuộc kiểm tra anh đã giấu. Nếu có, nó chỉ khiến mọi thứ khó hơn vì người mắc lỗi không còn là một giám đốc xa lạ. Điện thoại của Minh Khiêm rung. Duy Khang báo bản quảng bá bị chặn hôm trước chứa một dấu âm nền không thuộc bản thu gốc. Dấu hiệu mới cho thấy ai đó không chỉ xem mô tả. Một tệp đã thật sự đi ra khỏi kho. Tôi tháo thiết bị khỏi máy, đặt vào túi niêm phong. “Từ giờ, bản ghi Hạ Vũ do Tư Nghi giữ. Anh không được mở lại nếu chưa có lời đồng ý của tôi.” “Được.” “Chuyện tám năm trước dừng ở đây. Chúng ta xử lý việc hiện tại trước.” Minh Khiêm gật đầu. Trong mắt anh có quá nhiều điều chưa nói, nhưng lần đầu tiên, anh không dùng chúng để giữ tôi lại. Khi anh ra đến cửa, tôi gọi: “Minh Khiêm.” Anh quay lại. “Tôi đã chờ ở bên kia đường hai giờ.” Sắc mặt anh thay đổi. Tôi nói tiếp trước khi lòng mình mềm đi. “Đừng khiến ba mươi bảy người kia cũng phải đứng ngoài một cánh cửa do anh khóa.” Anh khép mắt một giây. “Không nữa.” Cửa đóng lại. Tôi mở kho đối chiếu, chuyển trạng thái giọng của mình từ tạm rút sang cấm dùng ngoài sự cho phép mới. Sau tám năm, Hạ Vũ đã có tên thật trong hồ sơ. Nhưng quyền nói tên ấy vẫn thuộc về tôi.