Sáng hôm sau, Minh Khiêm triệu tập nhóm xác minh tại phòng làm việc của tôi, không phải Vân Thanh. Anh đứng trước ba mươi bảy hồ sơ, nói thẳng điều đã giấu. “Ba tháng trước, tôi phát hiện dấu hiệu kho cũ bị dò tìm. Tôi đã cho dựng một kho giọng mồi. Đó là những đoạn bị làm thiếu một phần, có gắn âm nền riêng để nhận ra nếu bị lấy đi.” Tư Nghi hỏi: “Anh có quyền tạo bản sao từ giọng của người góp giọng không?” “Hợp đồng nội bộ cho phép tạo bản kiểm tra an toàn.” “Anh có báo mục đích theo dõi cho họ không?” “Không.” “Vậy về giấy tờ có thể đúng, về đồng thuận vẫn thiếu.” “Đúng.” Minh Khiêm không né câu nào. Anh giải thích kho mồi không được phép rời phòng máy, mỗi đoạn chỉ có vài âm tiết và không thể tạo thành câu trọn vẹn. Dấu nền khác nhau giúp xác định tệp đã đi qua nhánh nào. Duy Khang mở bản quảng bá bị chặn. Dưới lớp nhạc có một tiếng rung rất thấp, lặp sau mỗi bảy nhịp. Đó là dấu của nhánh phòng nội dung thương mại. “Như vậy là Nhược Lam?” tôi hỏi. “Chưa đủ,” Duy Khang đáp. “Nhiều người trong phòng cô ấy dùng chung đường xuất. Dấu này chỉ nói tệp đi qua đó.” Minh Khiêm đặt quyền quản trị lên bàn bằng một văn bản bàn giao tạm thời. “Từ giờ Tư Nghi giữ kho mồi. Tôi không được truy cập một mình. Mọi bản sao sẽ xóa sau khi hội đồng quyết định.” Tôi đọc kỹ. “Anh tự rút quyền trước khi có kết luận?” “Người thiết kế cách theo dõi không nên tự xác nhận mình vô can.” Đây là việc anh đáng lẽ phải làm từ đầu. Nhưng muộn vẫn tốt hơn không làm. Chúng tôi chưa kịp kiểm tra tiếp thì điện thoại mọi người đồng loạt rung. Kiều Nhược Lam đã đăng một đoạn âm thanh dài một phút lên trang nội bộ dành cho nhà tài trợ. Trong đó có giọng tôi nói: “Câu chuyện của bà Tôn rất hợp để kéo người nghe. Nếu cắt gọn phần phản đối, chúng ta sẽ có một đoạn quảng bá tốt.” Ngay sau đó là tiếng tôi cười. Đoạn ghi nghe sạch, liền mạch và đủ tàn nhẫn. Duy Khang nhìn tôi. “Cô có nói câu này không?” “Tôi từng nói hai nửa, ở hai ngày khác nhau.” Ngày đầu, tôi nhận xét câu chuyện của bà Tôn có sức giữ người nghe. Ngày sau, tôi nói nếu cắt phần phản đối khỏi biên bản thì đoạn quảng bá dù tốt cũng không được dùng. Ai đó xóa chữ “dù” và phần sau, ghép tiếng cười từ một cuộc trò chuyện khác. Nhược Lam gọi đến. “Tôi rất tiếc,” cô ta nói. “Nhưng nhà tài trợ cần biết người đang tố chúng tôi cũng dùng câu chuyện riêng để quảng bá nhóm mình.” “Cô có bản thô không?” “Đoạn này được gửi ẩn danh.” “Vậy tại sao cô công bố trước khi xác minh?” “Vì công chúng có quyền biết.” Cô ta đang dùng chính ngôn ngữ của tôi, bẻ nó thành vũ khí. Bà Tôn Mai gọi ngay sau đó. Tôi bắt máy mà cổ họng khô cứng. “Bác đã nghe.” “Tôi có thể giải thích.” “Vậy giải thích đi.” Tôi kể đúng những gì đã xảy ra, không yêu cầu bà tin. Sau vài giây, bà hỏi: “Bản đầy đủ còn không?” “Có. Nhưng thuộc kho Vân Thanh, cháu đang bị khóa quyền.” “Vậy tìm nó. Trước khi có, tôi rút khỏi cả chương trình.” Tôi nhắm mắt. “Cháu hiểu.” Bà không mắng. Sự dè dặt trong giọng bà đau hơn mọi lời nặng. Trong một giờ, mười một người góp giọng tạm dừng. Trang của nhóm tôi nhận hàng trăm bình luận cáo buộc lợi dụng người yếu thế. Khách hàng khác hoãn hợp đồng. Cái mất lần này không thể lấy lại bằng một lời xin lỗi hay một bản đính chính muộn. Minh Khiêm đề nghị công bố rằng đoạn ghi bị cắt. Tôi lắc đầu. “Chưa có bản thô, lời anh chỉ giống chống lưng.” “Tôi biết nó bị cắt.” “Biết không phải bằng chứng.” “Ít nhất để tôi nói cô không có quyền truy cập vào trang đã đăng.” “Điều đó chỉ chứng minh tôi không tự đăng. Không chứng minh tôi chưa từng nói.” Tư Nghi đồng ý với tôi. Chúng tôi phát một thông báo ngắn: đoạn âm thanh đang được yêu cầu đối chiếu; người góp giọng có thể tạm rút mà không chịu phạt; nhóm tôi không đề nghị ai tin trước khi có bản thô. Đó là lựa chọn đúng và cũng là lựa chọn khiến tôi trông yếu nhất. Tối đến, căn phòng chỉ còn tôi và Minh Khiêm. Anh đặt một hộp cơm trước cửa, không bước vào. “Tôi không cần anh chăm sóc vì thấy có lỗi.” “Tôi mua cho cả nhóm. Mọi người ăn rồi.” “Anh có thể về.” “Tôi sẽ ở hành lang. Không vào nếu em không muốn.” Tôi nhìn anh qua khung cửa. “Tôi chưa cho phép anh gọi em.” Anh gật đầu. “Tôi xin lỗi, cô Lạc.” Anh ngồi xuống chiếc ghế ngoài hành lang thật. Không gõ cửa, không nhắn tin, không biến sự chờ đợi của mình thành áp lực buộc tôi mềm lòng. Gần nửa đêm, Duy Khang gửi một phát hiện. Đoạn cắt mang một tiếng đóng cửa rất nhỏ ở giữa câu. Âm đó chỉ có trong phòng họp thương mại tầng hai. Bản thô có thể nằm trên thiết bị ghi dự phòng tại đó. Nhưng thiết bị đã bị báo hỏng và chuyển đi bảo trì từ sáng. Người ký lệnh chuyển là Kiều Nhược Lam. Tôi mở cửa. Minh Khiêm vẫn ngồi ngoài, hộp cơm chưa động đến. “Tìm nơi bảo trì,” tôi nói. Anh đứng lên. “Cô muốn tôi đi cùng không?” Tôi nhìn cơn mưa ngoài cửa kính rồi đưa anh một chiếc ô. “Đi cùng. Nhưng lần này, không ai tự lấy bằng chứng về giữ riêng.” “Được.” Chúng tôi bước vào thang máy. Khoảng cách giữa hai người chỉ một cánh tay, nhưng những gì chưa được tha thứ vẫn đứng ở giữa như một bức tường.