Nơi bảo trì nằm trong một khu công nghiệp phía bắc thành phố. Chúng tôi đến lúc gần một giờ sáng, cùng Tư Nghi và một đại diện hội đồng. Nhân viên trực đêm kiểm tra giấy bàn giao rồi lắc đầu. “Thiết bị này chưa được chuyển đến.” Minh Khiêm đưa bản ký nhận. “Hệ thống ghi xe lấy lúc chín giờ mười lăm.” “Xe có đến, nhưng kiện hàng bị đổi tại cổng. Camera chỉ lưu biển số.” Tư Nghi yêu cầu lập biên bản. Không ai được tự ý đi tìm thiết bị trong bóng tối như phim trinh thám. Chúng tôi lấy dữ liệu cổng, giờ xe vào và tên người đặt chuyến. Duy Khang đối chiếu từ xa, tìm được một chi tiết khác. Phiên quản trị mang tên Minh Khiêm từng được sao chép sang máy tính xách tay dùng cho các buổi giới thiệu nhà tài trợ. Thời điểm thiết bị đó xuất hiện trùng với lúc cuốn sổ cho phép được sửa. “Máy thuộc phòng nội dung,” anh nói qua điện thoại. “Nhưng nhiều người có thể mượn.” “Chúng ta vẫn thiếu người sử dụng,” tôi đáp. “Có một dấu vân tay đăng nhập từ thẻ nhân viên. Chỉ là phần tên bị xóa khi máy được đặt lại.” Tư Nghi hỏi: “Khôi phục được không?” “Có thể. Cho tôi đến sáng.” Trên đường về, Minh Khiêm nói điều anh vẫn chưa nói hết. “Kho mồi không chỉ dùng để theo dõi.” Tôi quay sang. “Một bản quảng bá thử đã lọt vào buổi giới thiệu kín tuần trước. Nó dùng các đoạn mồi, nhưng hệ thống làm đầy phần thiếu bằng giọng thật từ kho cũ.” “Có ai nghe?” “Mười bốn đại diện nhà tài trợ.” “Và anh giấu?” “Tôi cho dừng ngay, yêu cầu xóa bản nhận và tin chưa có bản sao ra ngoài.” “Nhưng đoạn chúng ta chặn có cùng dấu. Nghĩa là anh sai.” “Đúng.” Kế hoạch kín của anh không chỉ thiếu đồng thuận. Nó đã tạo lối để một quảng bá trái phạm vi thật sự lọt sóng, dù chỉ trong phòng kín. Mười bốn người đã nghe những giọng chưa từng cho phép nói câu ấy. Tôi nhìn ra cửa xe. Hàng đèn bên đường kéo dài như một dãy dấu gạch không có điểm kết. “Anh đã khiến người góp giọng mất thứ không thể lấy lại.” “Tôi biết.” “Không. Anh biết một tệp lọt ra. Họ mất quyền được quyết định ai nghe mình trước khi việc đó xảy ra.” Minh Khiêm không xin tôi hiểu. Anh gọi Tư Nghi, yêu cầu thêm sự cố này vào báo cáo và thông báo cho toàn bộ người có mẫu bị dùng trước sáng. Đó là hành động đúng. Nó cũng đồng nghĩa anh tự đặt tên mình vào lỗi nghiêm trọng nhất. Khi về đến phòng làm việc, tôi mở cuộc họp với ba mươi bảy người. Tôi kể sự thật về buổi giới thiệu kín, kho mồi và phạm vi đã bị vượt. Minh Khiêm đứng bên cạnh, nhận toàn bộ phần trách nhiệm của mình. Không ai nói trong gần một phút. Bà Tôn Mai hỏi: “Anh Tạ, nếu cô Lạc không phát hiện, anh định bao giờ báo?” “Khi có kết luận về người lấy tệp.” “Vậy vẫn là anh chọn lúc chúng tôi được biết.” “Vâng. Tôi đã sai.” Mười chín người rút hoàn toàn. Những người còn lại yêu cầu hội đồng độc lập trước khi chương trình tiếp tục. Uy tín của Minh Khiêm ở Vân Thanh gần như sụp ngay trong căn phòng nhỏ. Tôi cũng còn một sự thật phải nói. “Tôi nhận ra Minh Khiêm từ ngày đầu đến Vân Thanh.” Anh quay sang tôi. “Tôi là chủ thể của mẫu Hạ Vũ. Tôi biết kho cũ từng giữ giọng mình, và tôi nghi đoạn quảng bá có dấu của nó. Nhưng tôi không khai báo ngay. Tôi muốn vào kiểm tra từ bên trong trước khi họ biết người có quyền phản đối đã xuất hiện.” Tư Nghi cau mày. “Cô đã biết mức nào?” “Tôi biết giọng của mình có thể là mẫu then chốt. Tôi không biết kho mồi, không biết quảng bá đã lọt buổi giới thiệu.” Bà Tôn hỏi: “Vì sao cô giấu chúng tôi?” “Vì tôi sợ nếu nói mình là người bị ảnh hưởng, Vân Thanh sẽ loại tôi khỏi cuộc kiểm tra vì xung đột lợi ích. Tôi đã chọn giữ vị trí thay vì trao cho mọi người toàn bộ thông tin để tự cân nhắc.” Căn phòng im lặng lần nữa. Tôi đã yêu cầu Minh Khiêm không quyết định thay người khác, rồi chính tôi cũng giấu một phần sự thật để đạt mục tiêu. Lý do khác nhau không làm quyền lựa chọn bị thiếu bớt. “Tôi nhận phần sai,” tôi nói. “Nếu hội đồng muốn thay tôi, tôi bàn giao kho đối chiếu. Nhưng yêu cầu làm rõ phạm vi vẫn giữ nguyên.” Tư Nghi đề nghị biểu quyết sau khi mọi người có thời gian suy nghĩ. Không ai được ép tha thứ trong lúc đang sốc. Đến sáu giờ sáng, Duy Khang gọi lại. Anh đã khôi phục được phần tên thẻ nhân viên trên máy tính xách tay. Thẻ thuộc Kiều Nhược Lam. Nhưng Tư Nghi ngăn chúng tôi kết luận ngay. Một chiếc thẻ có thể bị mượn. Cần thêm bằng chứng độc lập. Chúng tôi có ba mảnh. Thư mở rộng phạm vi được gửi từ dịch vụ do phòng Nhược Lam quản lý. Thiết bị ghi bản thô bị chuyển bằng lệnh của cô ta. Dấu âm nền dẫn về nhánh thương mại. Thẻ của cô ta mở phiên đã sao chép quyền Minh Khiêm. Mảnh cuối đến từ bà Tôn Mai. Bà tìm lại tin nhắn thoại Nhược Lam gửi hôm mời bà “đổi phạm vi”. Trong nền có tiếng chuông báo của máy tính xách tay đúng lúc hồ sơ bị sửa. Nhược Lam nói: “Cháu chỉ cần bác xác nhận đã nhận quà cảm ơn.” Bà đáp: “Nhận quýt không có nghĩa đồng ý quảng cáo.” Tin nhắn không phải lời tự thú. Nó chứng minh Nhược Lam có thiết bị, đang xử lý hồ sơ và biết bà chưa đồng ý. Tư Nghi niêm phong bốn nguồn bằng chứng. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi phát gây quỹ bắt đầu sau mười hai giờ. Nhà tài trợ đã dọa rút, mười chín người rời chương trình, còn công chúng tin tôi cắt lời bà Tôn để quảng bá. Minh Khiêm hỏi: “Cô muốn hủy?” “Tôi muốn hỏi những người còn lại.” “Còn cô?” “Tôi sẽ không dùng giọng tổng hợp. Không dùng bất kỳ tệp cũ nào. Nếu chương trình tiếp tục, chỉ có giọng trực tiếp của người tự chọn đứng trước micrô.” “Nhà tài trợ sẽ phản đối.” “Vậy họ rút.” “Cô sẽ mất toàn bộ phí.” “Tôi đã mất rồi.” Minh Khiêm nhìn tôi rất lâu. “Tôi có thể làm gì?” “Đừng cứu tôi. Mở phòng điều khiển cho hội đồng. Giao bản ghi thô. Và khi đèn đỏ sáng, đừng quyết định thay bất kỳ ai.” Anh gật đầu. Mười giờ sau, chúng tôi trở lại Vân Thanh. Trước cửa phòng thu, Nhược Lam đang chờ với quyết định cấm tôi tham gia. Cô ta mỉm cười. “Cô Lạc, tên cô đã bị gỡ. Cô lấy tư cách gì bước vào?” Tư Nghi đưa biên bản hội đồng người góp giọng. “Tư cách đại diện do những người sở hữu giọng nói trong chương trình ủy quyền.” Tôi đặt tay lên cửa. Lần này, chiếc ghế họ lấy đi không còn quyết định tôi có được đứng trong phòng hay không.