Mười tám người còn lại đồng ý tiếp tục. Không ai bị yêu cầu giải thích vì sao ở lại hay vì sao rút. Tôi chia lại kịch bản, bỏ mọi đoạn thu sẵn. Bà Tôn Mai vẫn tạm rút, nhưng cho phép dùng bản thô cuộc họp để chứng minh lời tôi bị cắt, với điều kiện phát nguyên câu và không dùng cho quảng bá. Năm phút trước giờ lên sóng, Nhược Lam đưa đoạn quảng bá cũ vào danh sách phát lần cuối. Cô ta nói nhà tài trợ sẽ rút nếu nó không xuất hiện. Đèn đỏ sáng. Diễn viên đọc cảnh kết. Trên màn hình, thông báo rút quyền từ kho độc lập lần lượt hiện lên. Đoạn quảng bá sắp bắt đầu. Tôi kéo cần âm lượng xuống đáy. “Ba mươi bảy người góp giọng vừa gửi thông báo rút quyền sử dụng ngoài kịch bản trực tiếp,” tôi nói với người nghe. “Đoạn tiếp theo không có đủ sự đồng thuận, nên chương trình tạm dừng.” Nhược Lam lao tới. Minh Khiêm chặn cô lại. “Giữ nguyên bản ghi thô,” anh nói. “Mời hội đồng vào.” Duy Khang mở nhầm ba giây tệp Hạ Vũ. Tiếng ấm nước và hai nhịp gõ vang lên. Minh Khiêm nhìn tôi, lần này không phải vì mới biết tôi là ai, mà vì cuối cùng hiểu tôi đã chọn nói dưới tên thật. Tư Nghi đặt bốn nguồn bằng chứng lên bàn. Chuỗi rút quyền chứng minh những giọng nào không được dùng. Dấu âm nền dẫn bản quảng bá về kho mồi của phòng thương mại. Dữ liệu thiết bị cho thấy quyền quản trị của Minh Khiêm bị sao chép sang máy tính xách tay. Tin nhắn của bà Tôn xác nhận Nhược Lam biết lời đồng ý chưa tồn tại. Nhược Lam vẫn nói cô chỉ muốn cứu chiến dịch. “Không ai tài trợ cho một chương trình không có cảm xúc,” cô ta nói. “Tôi biến những đoạn rời rạc thành câu chuyện khiến người ta quyên góp.” Tư Nghi đáp: “Mục đích tốt không tạo ra lời đồng ý.” Chúng tôi không cần cô ta thú nhận thêm. Bằng chứng độc lập đã đủ để hội đồng đình chỉ quyền truy cập của cô và chuyển hồ sơ sang quy trình xử lý. Tôi mở lại sóng. “Chương trình sẽ tiếp tục với giọng trực tiếp của những người đang có mặt. Tên, bí danh và phạm vi của họ sẽ được đọc đúng như họ chọn. Ai rút sẽ không bị thay bằng giọng khác.” Nhà tài trợ chính rời đi. Số tiền cam kết trên màn hình giảm gần một nửa. Tôi vẫn đẩy cần âm lượng lên. Mười tám người lần lượt bước trước micrô. Không có lớp làm mượt, có tiếng lấy hơi, giấy sột soạt và một người đọc vấp rồi tự đọc lại. Chương trình kém hoàn hảo hơn bản quảng bá. Nó cũng thật hơn. Người đọc vấp là cậu sinh viên từng muốn tên thật xuất hiện. Cậu dừng giữa câu, nhìn tôi qua lớp kính. Tôi không ra hiệu đọc tiếp. Tôi mở đường liên lạc riêng. “Bạn muốn làm lại hay dừng?” Cậu hít một hơi. “Làm lại. Và giữ cả lần vấp trong bản thô.” Tôi giơ ngón tay cái. Cậu đọc lại từ đầu, lần này chậm hơn. Không ai thay cậu bằng một bản hoàn hảo đã chuẩn bị sẵn. Ở bàn bên, Tư Nghi cập nhật phạm vi theo từng người. Ai dùng bí danh thì màn hình chỉ hiện bí danh. Ai không đồng ý lưu trữ thì bản của họ được đánh dấu xóa sau khi hội đồng nhận biên bản. Mọi thay đổi hiện cùng lúc trên màn hình phòng thu và máy của người góp giọng. Nhược Lam ngồi ở góc phòng dưới sự giám sát, không còn quyền chạm vào thiết bị. Cô ta nhìn số tiền quyên góp giảm rồi nói: “Các người đang biến một chương trình cảm xúc thành buổi đọc điều khoản.” Tôi không quay lại. “Không. Chúng tôi đang để cảm xúc thuộc về đúng người.” Nhà tài trợ chính vừa rút, những khoản quyên góp nhỏ bắt đầu tăng. Một thư viện ở ngoại ô gửi lời nhắn rằng họ chấp nhận nhận ít thiết bị hơn, miễn chương trình không dùng sai giọng. Một chủ tiệm sách đề nghị bù tiền cho phòng đọc đầu tiên. Chúng tôi không đọc liên tiếp từng lời nhắn trên sóng. Diễn viên chỉ nói ngắn gọn rằng người nghe đang lựa chọn tiếp tục cùng chương trình. Minh Khiêm đứng sau Tư Nghi, làm đúng một việc anh được giao: bàn giao lịch truy cập và xác nhận từng tệp đã khóa. Khi một quản lý yêu cầu anh dùng quyền giám đốc mở lại đoạn quảng bá, anh tháo thẻ quyền khỏi cổ, đặt lên bàn. “Tôi không còn quyền đó,” anh nói. “Và kể cả còn, tôi cũng không dùng.” Người quản lý dọa hội đồng sẽ quy trách nhiệm toàn bộ khoản thất thoát cho anh. Minh Khiêm ký xác nhận đã nghe, nhưng không đổi quyết định. Đến cảnh cuối, một diễn viên thiếu câu đáp vì người góp giọng ban đầu đã rút. Tôi để khoảng im lặng tồn tại ba giây. Rồi bà Tôn Mai bất ngờ gọi vào đường dây của hội đồng. “Tôi chưa đồng ý trở lại,” bà nhắc trước. “Nhưng câu đó vốn là lời của tôi. Tôi muốn tự đọc một lần, trực tiếp, không lưu cho quảng cáo.” Tư Nghi xác nhận phạm vi bằng lời. Tôi hỏi lại bà có muốn bắt đầu ngay không. Khi bà nói có, Duy Khang mới mở đường truyền. Giọng bà vang lên, không được làm mượt, nhưng cả khán phòng lặng đi. “Nhà không phải nơi giữ tiếng của ta mãi mãi. Nhà là nơi ta được quyền lên tiếng và cũng được quyền im lặng.” Khoản quyên góp trên màn hình dừng giảm. Tôi không biết chúng tôi có đủ tiền cho mười hai thư viện hay không. Nhưng lần đầu trong đêm, tôi biết chính xác ai đang nói, họ đồng ý điều gì và họ có thể dừng bằng cách nào. Cuối buổi, bà Tôn vẫn ở lại trên đường dây trực tiếp. “Tôi chưa quay lại dự án,” bà nói. “Tôi chỉ xác nhận cô Lạc không cắt lời tôi để bán quảng cáo. Phần còn lại, chúng tôi sẽ xem cách họ sửa.” Một câu xác nhận có ranh giới rõ ràng cứu danh dự của tôi, nhưng không xóa thiệt hại. Tôi cảm ơn bà, không xin thêm. Khi đèn đỏ tắt, Minh Khiêm đứng trước hội đồng. “Tôi chịu trách nhiệm vì kho mồi thiếu thông báo và vì đã giấu sự cố phát thử. Từ giờ, tôi rời toàn bộ quyền kiểm soát kho giọng. Quyền phủ quyết thuộc hội đồng người góp giọng. Tôi sẽ công bố báo cáo sai phạm, kể cả phần khiến tôi mất chức.” Một thành viên hỏi: “Anh không chờ kết luận về cô Kiều sao?” “Lỗi của cô ấy không làm lỗi của tôi nhỏ đi.” Anh ký bàn giao ngay tại bàn điều khiển. Sau đó, Minh Khiêm đến trước mặt tôi. “Chương trình giữ được rồi.” “Không phải quan hệ của chúng ta.” “Tôi biết.” “Tôi chưa thể tin anh chỉ vì hôm nay anh làm đúng.” “Tôi cũng không xin cô tin ngay.” Anh lùi lại một bước, để lối ra hoàn toàn trống. Tôi bước qua anh. Ngoài hành lang, mười tám người đang ôm nhau vì buổi phát kết thúc. Bên trong phòng, chiếc ghế giám đốc của Minh Khiêm để trống. Lần đầu tiên sau tám năm, không ai ở lại để chờ người kia đoán điều mình muốn. Chúng tôi đã nói rõ. Và câu trả lời của tôi, lúc ấy, vẫn là chưa.