Sáng ngày thứ năm, Cố Lam Chi vẫn không gặp chúng tôi. Nhân viên viện điều dưỡng nhận chiếc ô xanh, mang vào phòng rồi đem ra cùng một mảnh giấy. Bà viết: Khi kho an toàn, tôi sẽ đến. Trầm Chu đọc xong, gấp tờ giấy làm tư. “Bà không tin tôi.” “Bà không tin tình trạng hiện tại,” tôi sửa. “Không giống nhau.” Chúng tôi chưa kịp rời viện thì La Nhược Bình gửi một biên bản cũ vào nhóm bàn giao. Theo đó, bảy năm trước Tạ Minh Viễn tự ý lấy chiếc vali khỏi phòng phát thanh, không nộp cho kho đúng hạn và làm mất một phần tài liệu. Cuối biên bản có chữ ký giống chữ ký của cha tôi. Thông báo kèm theo yêu cầu tạm đình chỉ quyền giữ chìa khóa của tôi vì quan hệ thân nhân với người bị ghi nhận vi phạm. Trầm Chu gọi ngay cho tổ hồ sơ. Sau cuộc gọi, anh nói biên bản có số lưu trữ, dấu tiếp nhận và hai chữ ký làm chứng. Về hình thức, nó hợp lệ. “Cha tôi không lấy vali,” tôi nói. “Tôi biết cuộn băng cho thấy ông cùng tham gia dự án. Nhưng việc tham gia không loại trừ khả năng ông mang nó đi mà chưa xin phép.” Tôi quay sang anh. “Anh tin tờ giấy hơn những gì chúng ta đã nghe?” “Tôi tin phải kiểm tra cả hai.” Câu trả lời đúng đến lạnh lùng. Khi về bến, tổ kiểm kê đã chờ trước kho. La Nhược Bình đưa tôi quyết định tạm thời. Tôi có quyền khiếu nại, nhưng trong lúc chờ, chìa khóa phải giao cho một người trung lập. “Người trung lập là ai?” tôi hỏi. La Nhược Bình nhìn Trầm Chu. “Đại diện pháp lý dự án.” Tôi cũng nhìn anh. Nếu nhận chìa khóa, anh nắm toàn bộ quyền tiếp cận chiếc vali. Nếu từ chối, La Nhược Bình có thể chỉ định một người khác. Trầm Chu đề nghị niêm phong tại chỗ với ba con dấu: của kho, dự án và tổ kiểm kê. Tôi giữ một chìa, anh giữ một chìa, chìa thứ ba cho văn phòng công chứng. Không ai mở một mình. La Nhược Bình phản đối. “Quyết định yêu cầu bàn giao.” “Và không yêu cầu di chuyển vật chứng,” Trầm Chu đáp. “Niêm phong tại chỗ giảm rủi ro hơn.” Cuối cùng ông phải đồng ý. Nhưng trước khi ký, Trầm Chu nhận một cuộc gọi. Phía đầu tư dọa hủy hợp đồng nếu bản ghi tiếp tục nằm ngoài kiểm soát. Hội đồng dự án yêu cầu anh niêm phong toàn bộ kho ngay trong ngày, không chỉ chiếc vali. Anh bước ra sân nói chuyện gần nửa giờ. Khi trở lại, trong tay là một lệnh mới. “Tôi phải ký,” anh nói với tôi. “Anh có thể từ chối.” “Nếu tôi từ chối, họ thay người khác. Người đó sẽ chuyển vali khỏi đây ngay.” “Vậy anh ký để bảo vệ nó?” “Đúng.” “Bằng cách khóa cả tôi ở ngoài?” Anh hạ giọng. “Chỉ hai mươi bốn giờ. Tôi sẽ dùng thời gian đó kiểm tra nguồn biên bản và xin lệnh bảo tồn độc lập.” “Anh đã biết lệnh này trước khi đến viện?” Anh im lặng. Chỉ một nhịp im lặng là đủ. “Anh biết.” “Tin chưa chắc chắn.” “Nhưng đủ chắc để anh giấu tôi, một lần nữa.” “Tôi không muốn cô phản ứng trước khi có phương án.” “Anh không muốn tôi phản ứng, hay không muốn tôi có quyền chọn?” Trầm Chu không trả lời được. Tôi tháo chùm chìa khóa khỏi thắt lưng, đặt lên bàn. Tiếng kim loại chạm gỗ nhỏ nhưng sắc. “Anh từng nói sẽ trả quyền lựa chọn cho người bị xóa tên. Vậy mà hễ sợ mất kiểm soát, anh lại quyết định thay họ.” “Tôi đang cố giữ kho.” “Không. Anh đang giữ thứ anh cho là đúng, bằng cách biến tôi thành người đứng ngoài.” La Nhược Bình và tổ kiểm kê chờ ở cửa. Tôi không muốn cuộc tranh luận riêng trở thành màn trình diễn cho ông ta. Tôi ký xác nhận tình trạng kho, ghi rõ mình phản đối phạm vi niêm phong, rồi bước ra. Trầm Chu gọi tên tôi. Tôi không quay lại. Đến chiều, Gia Dật báo đoạn nhiễu đã được phục hồi một phần. Anh chỉ xác nhận tên Vãn Thu và Trầm Chu nằm trong cùng một câu, còn điều kiện chính vẫn mất. Trầm Chu vừa hứa chia sẻ thông tin, nhưng lại ký một lệnh nắm quyền một mình. Tối đó, anh đến nhà tôi. Tôi không mở cửa. Anh đứng ngoài hành lang, nói đã tìm thấy phiếu mượn hồ sơ cũ. Người lấy biên bản ra khỏi kho lưu trữ ba tháng trước là La Nhược Bình. “Tôi cần cô cho xem mẫu chữ ký của cha cô,” anh nói. “Ngày mai gửi yêu cầu chính thức.” “Vãn Thu...” “Anh Cố, kho đã bị niêm phong. Chúng ta cũng nên làm việc theo quy trình.” Tôi dùng cách gọi xa lạ nhất. Bên ngoài im lặng rất lâu. Cuối cùng, anh đặt một túi giấy trước cửa. Bên trong là chìa khóa của anh, bản sao lệnh niêm phong và một tờ cam kết viết tay: nếu sau hai mươi bốn giờ không xin được lệnh bảo tồn, anh sẽ tự rút khỏi vị trí đại diện để ngăn người khác dùng chữ ký của mình di chuyển vali. Tôi không nhắn cảm ơn. Nửa đêm, hệ thống báo động của bến gửi tin kho đã được mở bằng quyền khẩn cấp. Tôi gọi Trầm Chu. Điện thoại anh tắt máy. Tôi gọi bảo vệ. Người trực nói có lệnh chuyển vật dễ hỏng sang phòng lưu trữ mới, chữ ký điện tử của Cố Trầm Chu đính kèm đầy đủ. Tôi cầm chiếc chìa khóa anh để lại, chạy ra mưa. Lần này chiếc ô xanh đủ che hai người, nhưng trên đường đến bến chỉ có một mình tôi.