Lễ bàn giao bị hoãn, nhưng phòng họp trực tuyến vẫn mở để các bên xác nhận tình trạng dự án. La Nhược Bình đề nghị tiếp tục buổi họp, nói chuyện chiếc vali chỉ là tranh chấp cá nhân không ảnh hưởng quyền vận hành. Tôi bước vào sảnh không đeo thẻ nhân viên, đại diện cho chính mình và quyền yêu cầu xác minh theo giấy gửi giữ. Trầm Chu chuẩn bị quy tắc nhận đồ, nhật ký âm thanh và giấy gửi giữ. Chiếc ghế giữa để trống cho Cố Lam Chi. La Nhược Bình đến muộn năm phút. Ông nhìn thấy chiếc vali đỏ trong tủ kính tạm, sắc mặt chỉ thay đổi rất nhẹ. “Đã tìm lại được thì tốt. Chúng ta có thể chuyển sang thủ tục thanh lý đúng hạn.” Tôi mở cuốn sổ nhận đồ. “Không thể. Theo quy tắc được bến áp dụng liên tục, người yêu cầu nhận phải chứng minh chi tiết khóa. Theo giấy gửi giữ, món đồ này chỉ được chuyển khi có xác nhận của người gửi hoặc hai người được chỉ định. Ông không có điều nào.” La Nhược Bình cười lạnh. “Cô đã nghỉ. Quy tắc nội bộ của cô không còn giá trị.” “Quy tắc không thuộc về tôi. Nó có chữ ký tiếp nhận của bến qua từng năm, gồm cả thời gian ông làm trưởng bến.” Trầm Chu đưa bản sao lên màn hình. Mỗi lần kiểm kê, La Nhược Bình đều ký xác nhận kho áp dụng câu hỏi khóa để trả đồ. Chính chữ ký của ông chứng minh thủ tục ấy không phải ý thích của tôi. Tôi không phát lời nhắn riêng tư, chỉ đưa danh mục ngày thu, phiếu đồng ý và nguyên tắc của Phòng Ký Ức. Chúng cho thấy các bản ghi không phải tài sản tự do khai thác. Đại diện bên đầu tư hỏi ai là tác giả ý tưởng. La Nhược Bình nói tổ quản lý cũ cùng xây dựng, tài liệu gốc đã thất lạc. Trầm Chu đặt tấm ảnh, lịch hẹn và bản kế hoạch hiện tại cạnh nhau. “Tài liệu gốc không thất lạc. Nó bị loại khỏi hồ sơ. Cố Lam Chi và Tạ Minh Viễn là hai người trực tiếp thiết kế quy trình.” Cửa sảnh mở ra. Cố Lam Chi ngồi trên xe lăn, một nữ điều dưỡng đẩy bà vào. Bà gầy hơn người trong tấm ảnh, tóc đã bạc quá nửa. Quanh cổ là một chiếc khăn mềm. Trên đùi bà đặt bảng viết và một tập giấy. Trầm Chu đứng dậy, nhưng không bước tới. Anh chờ. Bà nhìn anh rất lâu. Sau đó viết lên bảng: Mẹ xin lỗi. Mắt Trầm Chu đỏ lên. Anh không hỏi vì sao bà trốn, cũng không trách bà để mình chịu tang một người còn sống. Anh chỉ kéo chiếc ghế bên cạnh ra, hỏi: “Con có thể ngồi đây không?” Cố Lam Chi gật đầu. Anh không còn coi tình yêu là quyền bước qua cửa. Anh hỏi trước. Bà đưa tôi bản xác nhận đã công chứng. Bà nhờ Tạ Minh Viễn giữ vali vì sau tai nạn không đủ sức bảo vệ các bản ghi. Ông làm theo yêu cầu của người gửi. Tên cha tôi được trả lại trước những người từng đọc biên bản sai. Cố Lam Chi viết rằng lời hẹn bảy năm không dành riêng cho tôi hay Trầm Chu. Bà và cha tôi đã chọn hai người vì mỗi chúng tôi giữ một nửa điều kiện. Tôi biết quy tắc nhận đồ và dấu sửa khóa. Trầm Chu có quyền pháp lý để ngăn tư liệu bị biến thành tài sản thương mại. Chỉ khi cả hai cùng có mặt, chiếc vali mới được mở bản cuối và quyền tương lai mới được quyết định. Không ai trong chúng tôi là chủ nhân duy nhất. Chiếc vali thuộc về một lời ủy thác chung.