Tập hồ sơ màu đỏ là hôn ước giữa Tống gia và Lục gia. Tôi đã nghe tên Lục Cảnh Hoài từ nhiều năm trước. Anh là cháu trưởng của Lục gia, nhưng không tiếp quản mảng bất động sản sinh lời nhanh nhất. Anh chọn điều hành một quỹ phục hồi khu phố cũ, sửa nhà xuống cấp rồi cho người dân thuê lại với mức ổn định. Trong mắt hội đồng Lục gia, đó là việc tốn tiền mà không đổi được quyền lực tương xứng. Hôn ước này vốn nhằm gắn Tống gia vào một dự án cải tạo ven kênh. Nếu Minh Châu kết hôn với anh, hai nhà sẽ cùng bỏ phiếu cho kế hoạch. Nhưng anh không giữ đủ quyền quyết định trong gia đình. Nếu kế hoạch thất bại, người gánh danh tiếng đầu tiên sẽ là cô dâu. Mẹ nuôi gọi đó là lựa chọn không đẹp. “Minh Châu vừa trở về,” bà nói. “Nó đã chịu khổ nhiều năm. Cha mẹ không thể để nó bước vào một cuộc hôn nhân bất lợi.” Tôi lật tới trang cuối. “Vậy mẹ muốn con nhận thay?” “Không phải nhận thay. Con và Cảnh Hoài biết nhau từ các buổi gặp mặt gia đình. Hai đứa phù hợp hơn.” Tôi chỉ nhớ mình từng nhìn thấy anh từ xa hai lần. Một lần anh rời tiệc sớm để xử lý vụ mái nhà cũ bị dột. Một lần anh từ chối nâng ly vì phải lái xe. Nếu đó được tính là quen biết, tôi và nhân viên giao hoa dưới nhà cũng có thể gọi là bạn cũ. Cha nuôi đứng bên cửa sổ, cuối cùng lên tiếng. “Nếu con ký, con tiếp tục mang họ Tống. Hộ khẩu sẽ được chuyển sang nơi ở sau hôn nhân, không phải xóa khỏi gia đình. Lễ cuối tuần cũng sẽ công bố con vẫn là con gái nuôi của chúng ta.” Điều kiện đã hiện ra đầy đủ. Họ cho tôi giữ tên, đổi lại tôi nhận phần mà họ không muốn Minh Châu phải nhận. “Còn nếu con không ký?” Mẹ nuôi đẩy tập thủ tục chuyển hộ khẩu bên cạnh hôn ước. “Con đã trưởng thành. Tự lập cũng không phải chuyện xấu.” Tôi nhìn hai tập giấy. Một bên là lời đuổi đi được viết lịch sự. Một bên là quyền ở lại có giá niêm yết. Minh Châu đứng ngoài cửa từ lúc nào. Cô không bước vào, chỉ nói: “Đừng lấy tên tôi làm lý do ép cô ấy.” Mẹ nuôi quay phắt lại. “Đây là chuyện cha mẹ đang giải quyết cho hai đứa.” “Con không nhờ mẹ giải quyết như vậy.” Cha nuôi khép cửa. Tôi không nhìn thấy Minh Châu nữa, chỉ nghe tiếng bước chân cô đi dọc hành lang. Cô không chen vào để giành hôn ước, cũng không bảo tôi từ chối. Sự im lặng còn lại khiến căn phòng lạnh hơn. Tôi mang bản sao về phòng khách phía tây. Đêm đó, tôi đọc từng điều khoản thay vì khóc. Có lẽ người ta chỉ khóc khi còn hy vọng một tờ giấy khác sẽ xuất hiện. Hôn ước thử có thời hạn sáu mươi ngày. Tôi phải chuyển đến nơi ở do Lục gia sắp xếp, xuất hiện trong ba sự kiện chung và hỗ trợ các cuộc họp liên quan đến dự án ven kênh. Đổi lại, Tống gia giữ tên tôi trong hồ sơ gia đình. Nếu tôi tự ý chấm dứt, quyền cư trú và mọi ủy quyền tài chính trước đây sẽ bị thu hồi. Tôi lấy bút đỏ, khoanh từng chữ tự ý. Điều khoản ấy không phải một cánh cửa. Nó là dây buộc được sơn thành tay nắm. Sáng hôm sau, tôi gọi số của Lục Cảnh Hoài được ghi cuối hồ sơ. Anh bắt máy sau hai hồi chuông. “Tống Dư An?” “Anh biết số tôi?” “Bản hôn ước có thông tin hai bên.” Giọng anh điềm tĩnh đến mức tôi thấy câu hỏi của mình hơi thừa. “Tôi muốn sửa điều khoản.” “Cô cứ sửa.” “Anh không hỏi tôi định sửa gì sao?” “Nếu họ cho cô quyền sửa, cô không cần xin phép tôi trước.” Tôi im lặng. Đây là lần đầu trong hai ngày có người xem việc tôi đọc kỹ điều kiện là bình thường, không phải biểu hiện của vô ơn. Anh nói thêm: “Tại buổi lễ, cô hãy mang theo bản cô chấp nhận. Tôi sẽ chỉ ký bản đó.” “Vì sao anh đồng ý hôn ước này?” Đầu dây bên kia có tiếng giấy lật. “Vì tôi cũng cần một lối ra khỏi cách gia đình mình dùng hôn nhân để đổi phiếu.” Anh không giải thích thêm. Tôi cũng không hỏi. Hai người xa lạ cùng cần lối ra chưa chắc trở thành đồng minh. Nhưng ít nhất, anh không giả vờ gọi cái khóa là quà tặng. Ngày diễn ra buổi lễ, khách sạn bên hồ Kim Kê treo ảnh gia đình Tống gia trên màn hình lớn. Trong bức ảnh cũ có tôi. Trong bức ảnh mới, vị trí giữa cha mẹ được để trống chờ Minh Châu. Mẹ nuôi dẫn cô lên sân khấu. Tôi đứng dưới, tay cầm hai tập giấy đúng như phần mở đầu của câu chuyện. Sau lời chào đón, bà gọi tên tôi. “Dư An đã được Tống gia nuôi dưỡng hai mươi ba năm. Hôm nay, con bé sẽ tự chọn tương lai. Một là rời hộ khẩu để bắt đầu cuộc sống độc lập. Hai là tiếp nhận hôn ước với Lục Cảnh Hoài và tiếp tục giữ họ Tống.” Cả đại sảnh xôn xao. Người ta quay sang Minh Châu để xem cô có vui không. Cô đứng thẳng, hai tay siết lại bên váy. Tôi bước lên sân khấu. “Con chọn đọc lại điều kiện.” Mẹ nuôi cau mày. “Chúng ta đã thống nhất.” “Chưa. Mẹ đã thông báo. Con chưa đồng ý.” Tôi mở bản hôn ước của mình. Trước hàng trăm ánh mắt, tôi gạch điều khoản trừng phạt người chấm dứt rồi viết thêm bốn điểm: tôi giữ tên do mình đang dùng; tài sản cá nhân không nhập chung; chỗ ở phải độc lập với hai gia tộc; và sau sáu mươi ngày, mỗi bên có thể rời đi mà không mất nhà ở, danh dự hay quyền tự quyết. Cha nuôi nói nhỏ nhưng micrô vẫn thu được. “Con đừng làm khó cha mẹ trước khách.” Tôi đặt bút xuống. “Con chỉ đang làm rõ giá của lựa chọn.” Lục Cảnh Hoài từ hàng ghế đầu bước lên. Anh mặc bộ đồ tối màu, không mang theo người trợ lý nào. Anh đọc từ đầu đến cuối, ký vào từng chỗ tôi sửa, không đổi một chữ. Mẹ nuôi hỏi: “Cảnh Hoài, cháu không cần trao đổi với Lục gia sao?” “Người kết hôn là cháu.” Anh ký tên lần cuối rồi đưa tôi một bản. Tôi hỏi đủ rõ để cả đại sảnh nghe thấy: “Anh xác nhận đây là thỏa thuận của hai người, không phải việc Tống gia chuyển tôi sang Lục gia?” “Xác nhận.” “Anh xác nhận tôi có quyền rời đi?” “Cả cô và tôi đều có.” Lúc ấy, vài người dưới sân khấu bắt đầu gọi hôn ước này là hình phạt dành cho thiên kim giả. Lục Cảnh Hoài quay về phía họ. “Ai nói đây là hình phạt của cô ấy?” Câu hỏi giống hệt đoạn tôi đã kể, nhưng lần này tôi nghe rõ phần sau. “Nếu một thỏa thuận chỉ tồn tại khi cô ấy không được từ chối, người nên thấy xấu hổ không phải cô ấy.” Minh Châu bước xuống khỏi vị trí giữa cha mẹ. Cô đứng ở bên kia tôi, không chạm vào bản hôn ước. “Cô ký vì cô muốn chứ?” Tôi đáp: “Tôi ký bản do chính mình sửa.” Đó là phần sự thật tôi có thể nói lúc ấy. Phần còn lại, tôi chỉ thừa nhận với chính mình. Tôi ký vì các điều khoản mới cho tôi một lối ra. Khó hơn nữa là thừa nhận tôi vẫn muốn được giữ lại, dù chỉ bằng một cái giá đã giảm bớt. Tôi chưa đủ can đảm nói ra. Lục Cảnh Hoài gấp bản hôn ước, giữ một khoảng cách vừa đủ rồi hỏi: “Ngày mai tôi đưa cô đến căn nhà ở Tô Châu. Cô có đồng ý không?” Một câu hỏi đơn giản. Không ai quyết định thay tôi. Tôi nhìn mẹ nuôi, rồi nhìn tập giấy rời hộ khẩu vẫn nằm trên bàn. “Đồng ý.” Lần đầu tiên trong buổi lễ đón một người trở về, tôi là người tự chọn hướng mình rời đi.