Căn nhà Lục Cảnh Hoài đưa tôi đến không thuộc khu biệt thự của Lục gia. Nó nằm trong một ngõ nhỏ gần con kênh cũ ở Tô Châu. Tường trắng, mái xám, trước cửa có cây quế vừa qua mùa hoa. Bên kia con ngõ là tiệm sửa ô. Tiếng búa gõ cán gỗ nghe rõ hơn tiếng xe. Tôi đứng ngoài cửa, nhìn tấm biển số nhà trống trơn. “Không có chữ Lục?” “Cũng không có chữ Tống.” Anh đưa tôi một chiếc chìa khóa bằng đồng. Trên đó chỉ khắc số mười bảy. “Tên căn nhà do người ở quyết định. Nếu cô không muốn đặt tên, cứ để vậy.” Tôi xoay chiếc chìa khóa trong tay. Từ nhỏ, chìa khóa phòng tôi luôn có một miếng gỗ khắc họ Tống. Tôi từng nghĩ đó là dấu hiệu mình thuộc về nơi ấy. Đến khi rời đi, tôi mới hiểu nó cũng là cách căn phòng nhắc tôi ai đã cho mình quyền bước vào. “Nhà này của ai?” “Quỹ thuê dài hạn từ chủ cũ. Không phải tài sản riêng của Lục gia, cũng không được đưa vào hôn ước. Sau sáu mươi ngày, nếu cô muốn ở tiếp, cô có thể ký hợp đồng thuê trực tiếp.” Anh nói như đọc điều khoản, nhưng từng câu đều giải quyết một nỗi lo tôi chưa nói. Bên trong có hai phòng ngủ ở hai đầu hành lang. Anh đặt va li của mình trước phòng phía đông. “Tôi ở đây ba tối mỗi tuần vì công việc gần khu phố. Những ngày khác tôi ở Thượng Hải. Phòng phía tây của cô. Cửa có khóa riêng.” “Anh đã chuẩn bị kỹ thật.” “Tôi không muốn sự an toàn của cô phụ thuộc vào việc cô tin tôi.” Câu ấy không lãng mạn. Nó tốt hơn lãng mạn. Ngày đầu tiên của cuộc hôn nhân thử trôi qua bằng việc hai người xa lạ chia ngăn tủ lạnh. Tôi dán mảnh giấy nhỏ lên hộp sữa đậu nành. Anh nhìn một lúc rồi dán tên mình lên bình nước lạnh. Không ai chiếm nhầm thứ gì. Cũng không ai phải đoán. Đến tối, tôi phát hiện bàn ăn chỉ có hai chiếc ghế. “Anh sống ở đây một mình mà mua hai ghế?” “Người phụ trách căn nhà mua.” “Vậy anh không có công lao gì?” “Có. Tôi không yêu cầu đổi thành một ghế.” Tôi bật cười trước khi kịp giữ vẻ lịch sự. Lục Cảnh Hoài nhìn tôi, khóe môi hơi động. Có lẽ đó là phiên bản cười của anh. Chúng tôi ăn mì do tôi nấu. Anh không hỏi tôi có buồn không, cũng không nói Tống gia không đáng. Anh chỉ hỏi sáng mai tôi muốn tự đi hay để anh đưa đến chỗ làm. Tôi đang phụ trách các sự kiện văn hóa cho một phòng triển lãm nhỏ. Công việc không thuộc Tống gia, nhưng trước đây mọi hợp đồng lớn đều nhờ quan hệ của họ. “Tôi tự đi.” “Được.” Anh đáp ngay, không kèm một câu tôi chỉ muốn tốt cho cô. Sáng ngày thứ ba, Minh Châu đến. Cô mang theo hai thùng đồ của tôi và chiếc áo len bị bỏ sót trong tủ. “Mẹ bảo người làm cất vào kho. Tôi nghĩ cô cần biết đồ mình ở đâu.” Tôi nhận thùng giấy. “Cảm ơn.” Cô đứng ngoài hiên, dường như chưa quyết định có nên bước vào. Tôi nhớ chiếc ghế cô từng kéo cho mình nên tránh sang một bên. “Vào uống trà không?” “Có làm phiền không?” “Nhà này chưa có quy tắc cấm khách.” Cảnh Hoài từ phòng làm việc đi ra. Anh nhìn bàn ăn rồi đi thẳng vào kho nhỏ. Một lát sau, anh mang ra chiếc ghế gấp, lau sạch và đặt cạnh bàn. Minh Châu hỏi: “Anh không cần biết tôi là khách của ai sao?” “Cô đến trả đồ cho Dư An. Vậy là đủ.” Ba người ngồi quanh một chiếc bàn vốn chỉ dành cho hai người. Chiếc ghế gấp hơi thấp, khiến Cảnh Hoài phải đổi ghế của mình cho Minh Châu. Anh làm việc đó không lời giải thích. Minh Châu nhìn bát trà rồi nói: “Ở Tống gia, họ đang bàn xem lễ tới cô nên xuất hiện với tư cách gì.” “Tôi đã kết hôn theo ý họ. Vẫn chưa đủ sao?” “Họ muốn cô đại diện cho tôi ở buổi giới thiệu dự án ven kênh. Họ nói tôi mới về, chưa quen giao tiếp.” Tôi hiểu ngay. Nếu sự kiện thành công, Tống gia đã bố trí đúng người. Nếu có phản ứng xấu về hôn ước, thiên kim thật không liên quan. Cảnh Hoài không chen vào. Anh đợi tôi hỏi. “Anh biết chuyện này chưa?” “Lục gia gửi thư mời sáng nay. Trên đó ghi cô là đại diện nữ của hai gia đình.” “Anh định làm gì?” “Điều đó phụ thuộc cô muốn làm gì.” Cách anh trả lời khiến Minh Châu ngẩng lên. Cô đã quen với việc người lớn nói thay mình. Tôi cũng vậy. Tôi đặt chén trà xuống. “Tôi sẽ đến. Nhưng tôi không đại diện cho Minh Châu.” Minh Châu nhìn tôi thật lâu. “Vậy cô đại diện cho ai?” “Tôi sẽ nghĩ ra trước khi họ đưa micrô.” Cảnh Hoài nói: “Nếu họ không đưa, tôi sẽ bảo họ đưa.” Đó là ngày thứ ba của hôn nhân. Chúng tôi chưa có tình cảm. Thậm chí chưa gọi nhau bằng tên ngắn. Nhưng khi Minh Châu ra về, chiếc ghế thứ ba vẫn được để cạnh bàn. Không ai cất nó vào kho. Lần đầu tiên, tôi thấy một chỗ ngồi có thể được tạo thêm mà không cần ai đứng dậy.