Buổi giới thiệu dự án ven kênh diễn ra vào ngày thứ mười hai. Sảnh của một nhà kho cũ được sửa thành nơi trưng bày. Trên tường là ảnh những căn nhà mái ngói trước và sau khi gia cố. Người dân trong khu phố ngồi ở hai hàng đầu. Phía sau mới là đại diện hai gia tộc. Tôi thích cách sắp chỗ ấy. Ít nhất, những người phải sống với quyết định được ngồi gần sân khấu hơn những người chỉ bỏ phiếu. Trước giờ bắt đầu, nhân viên lễ tân đưa tôi tấm thẻ ghi người đại diện Tống Minh Châu. Tôi trả lại. “Tôi là Tống Dư An.” “Danh sách từ Tống gia ghi cô thay mặt cô Tống Minh Châu.” “Vậy danh sách sai.” Cô nhân viên bối rối nhìn người phụ trách. Tống phu nhân từ phía sau đi tới, vẫn giữ nụ cười dành cho khách. “Dư An, chỉ là cách ghi cho tiện. Con quen các buổi thế này hơn Minh Châu.” “Con có thể phát biểu về phần việc con đã đọc. Con không thể đại diện cho trải nghiệm của cô ấy.” Mẹ nuôi hạ giọng. “Đừng biến một dòng chữ thành chuyện lớn.” “Chính mẹ đã dùng một dòng chữ để quyết định ai là con gái thật.” Nụ cười của bà cứng lại. Lục Cảnh Hoài xuất hiện đúng lúc người dẫn chương trình mời đại diện hai nhà lên sân khấu. Một người chú của anh cầm micrô trước, nói về liên minh gia đình và cuộc hôn nhân bảo đảm hợp tác. Ông gọi tôi là cô con gái thay mặt Tống gia hoàn tất cam kết. Tôi nhìn Cảnh Hoài. Anh không giành micrô để sửa hộ. Anh tháo tấm thẻ tên sai trên áo tôi, đặt lên bàn rồi đưa micrô cho tôi. “Cô tự giới thiệu đi.” Cả sảnh chờ đợi. Tôi nói: “Tôi là Tống Dư An. Tôi không đại diện cho Tống Minh Châu, cũng không đại diện cho mọi cô con gái mà hai gia đình có thể đưa vào một thỏa thuận. Hôm nay tôi có mặt vì đã đọc hồ sơ dự án và chọn ủng hộ việc người dân được ở lại sau khi nhà của họ được sửa. Phần nào tôi không được quyền quyết định, tôi sẽ không nhận là của mình.” Một bác lớn tuổi ở hàng đầu vỗ tay trước. Sau đó tiếng vỗ lan ra cả sảnh. Tống phu nhân không thể kéo tôi xuống mà vẫn giữ hình ảnh gia đình hòa thuận. Người chú của Cảnh Hoài định lấy lại micrô. Cảnh Hoài bước sang một bên, chặn vừa đủ để tôi nói hết phần mình. Tôi trình bày ngắn về kế hoạch dùng tầng trệt làm không gian cộng đồng. Đó là nội dung tôi hiểu từ công việc tổ chức triển lãm, không phải quyền lực Tống gia trao cho tôi. Khi tôi nói xong, Cảnh Hoài chỉ hỏi người dân có câu hỏi gì. Sau sự kiện, tôi tìm anh ở phòng tài liệu phía sau. Trên bàn có nhiều bản dự thảo. Tôi định để lại tấm thẻ tên sai thì nhìn thấy một tập phụ lục mở sẵn. Dòng đầu ghi: hôn nhân giữa Lục Cảnh Hoài và con gái Tống gia là điều kiện để chuyển quyền biểu quyết cho dự án ven kênh. Phía dưới là bảng tính số phiếu. Tên tôi được viết bằng mực đen cạnh phần quyền mà anh sẽ nhận sau ngày thứ sáu mươi. Mọi lời tôn trọng ban sáng bỗng có một cách giải thích khác. Có thể anh giao micrô cho tôi vì một người vợ tự tin sẽ giúp anh lấy phiếu. Có thể căn nhà không khắc họ chỉ là nơi giữ quân cờ thoải mái hơn. Tôi chụp lại trang giấy rồi đóng tập phụ lục. Cảnh Hoài bước vào. “Cô đang tìm gì?” “Một lý do để tin việc anh làm hôm nay không có giá.” Anh nhìn tập giấy đã đóng. Ánh mắt anh thay đổi, rất nhỏ nhưng đủ để tôi nhận ra. “Cô đã đọc trang nào?” “Trang có tên tôi đổi lấy quyền biểu quyết của anh.” “Bản đó chưa hoàn chỉnh.” “Nhưng được chuẩn bị trước khi chúng ta ký hôn ước.” “Đúng.” Anh không phủ nhận. Sự thẳng thắn vốn khiến tôi yên tâm, giờ lại làm bằng chứng sắc hơn. “Anh nói anh cần lối ra. Hóa ra lối ra của anh đi qua tên tôi.” “Tôi cần giải thích toàn bộ.” “Vậy giải thích đi.” Anh nhìn qua cánh cửa chưa khép, nơi người Lục gia vẫn qua lại. “Không phải ở đây.” Tôi cười nhạt. “Khi giao micrô cho tôi, anh không sợ ở đây. Đến lúc phải giải thích quyền lợi của mình, anh lại cần nơi kín.” Tôi đi ngang qua anh. Cảnh Hoài không giữ tay tôi, không chặn cửa. Anh chỉ nói: “Trang cô thấy là thật, nhưng kết luận của cô chưa đủ dữ kiện.” “Tôi đã sống hai mươi ba năm với những người luôn bảo tôi chưa hiểu đủ lòng tốt của họ.” Câu ấy khiến anh im lặng. Tối đó, chúng tôi vẫn về cùng căn nhà nhưng ăn ở hai thời điểm khác nhau. Chiếc ghế thứ ba nằm giữa bàn như một khoảng trống. Tôi khóa cửa phòng lần đầu tiên. Sáng hôm sau, Cảnh Hoài để bản phụ lục trong phong bì ngoài cửa. Trên đó chỉ có một câu: Khi cô muốn đọc toàn bộ, tôi sẽ mở mọi trang. Tôi không cầm lên. Tôi đã học được rằng giấy tờ có thể bảo vệ lựa chọn. Tôi cũng vừa nhớ ra giấy tờ có thể được dùng để che một ý định phía sau những câu rất đẹp. Và lần này, tôi chưa biết Lục Cảnh Hoài đang bảo vệ quyền của tôi, hay chỉ bảo vệ lá phiếu mang tên tôi.