Đến ngày thứ ba mươi, Tống gia gọi chúng tôi về chụp ảnh gia đình. Tôi đã từ chối hai lần. Lần thứ ba, mẹ nuôi nói đây là mong muốn của Minh Châu. Tôi nhắn hỏi cô. Minh Châu trả lời rằng cô cũng vừa được báo đó là mong muốn của tôi. Chúng tôi cùng đến, không phải để chụp ảnh mà để xem lần này ai đang mượn lời ai. Phòng khách đã biến thành trường quay nhỏ. Đèn chiếu trắng cả bức tường. Cha mẹ nuôi ngồi giữa. Bên phải họ chỉ có một chiếc ghế, trên lưng ghế gắn bảng tên đại tiểu thư Tống gia. Nhiếp ảnh gia cười gượng. “Gia đình muốn có một tấm chính thức. Hai cô có thể tự bàn ai ngồi ở vị trí này.” Tống phu nhân đứng bên máy quay. “Chỉ là một tấm ảnh. Hai đứa đừng làm khách phải chờ.” Minh Châu đi đến chiếc ghế. Cả phòng nín thở, chờ cô ngồi xuống. Cô tháo bảng tên, đặt lên sàn rồi kéo một chiếc ghế khác từ góc phòng tới. “Dư An, giúp tôi một tay.” Tôi nắm chân ghế còn lại. Hai chúng tôi kê hai ghế cạnh nhau, không ghế nào sát cha mẹ hơn. Mẹ nuôi nói: “Như vậy không đúng bố cục.” Minh Châu phủi tay. “Vậy đừng chụp.” Cảnh Hoài đứng gần cửa. Anh mang theo phong bì tôi chưa mở. Tôi vẫn chưa biết có nên tin anh, nhưng ít nhất anh không bước tới sắp ghế hộ chúng tôi. Cha nuôi mất kiên nhẫn. “Minh Châu, con là con gái ruột. Không ai giành được vị trí của con. Con không cần nhường.” “Từ ngày về đây, mọi người cứ bảo con không cần nhường. Nhưng thứ con muốn chưa bao giờ là lấy của cô ấy.” Cô quay về phía tôi. “Có một chuyện cô cần biết. Hôn ước với Lục Cảnh Hoài đã được đưa cho tôi xem trước khi tôi về Tống gia.” Tôi siết tay vào lưng ghế. Minh Châu nói tiếp: “Tôi đã từ chối.” Cả căn phòng như hụt mất tiếng động. Mẹ nuôi quát khẽ: “Minh Châu.” “Con từ chối vì trong điều khoản có câu nếu hôn nhân hoàn tất, quyền biểu quyết sẽ chuyển giữa hai nhà. Người kết hôn là con, nhưng tên con chỉ được dùng như con dấu. Con đã nói rõ con không ký. Sau đó mọi người đưa nó cho Dư An và bảo đang bảo vệ con.” Sự thật ấy không khiến tôi giận Minh Châu. Nó khiến mọi chi tiết từ đầu đổi nghĩa. Tống gia không bất ngờ tìm một người thay thế. Họ biết Minh Châu không chịu làm vật trao đổi, nên chọn người đã quen nghe lời. “Tại sao cô không nói sớm?” “Tôi không biết họ sẽ dùng việc tôi từ chối để ép cô. Đến buổi lễ, cô đã sửa điều khoản trước khi tôi kịp hiểu hết.” Cô dừng lại, rồi nói thẳng như cách cô vẫn nói. “Tôi cũng sợ. Nếu tôi lên tiếng, họ sẽ bảo tôi vừa trở về đã phá lựa chọn của cô. Tôi đã im lặng để giữ chỗ của mình.” Đó không phải một lời thú nhận đẹp. Chính vì thế, tôi tin nó. Tôi nhìn Cảnh Hoài. “Anh biết cô ấy đã từ chối?” “Biết.” “Anh vẫn để tôi ký mà không nói?” “Tôi biết cô đã đọc và sửa bản của mình. Tôi nghĩ kể quyết định riêng của Minh Châu mà chưa có sự đồng ý của cô ấy cũng là nói thay.” “Còn phụ lục?” Anh đặt phong bì lên chiếc ghế trống giữa chúng tôi. “Đọc toàn bộ ở đây. Cả cô và Minh Châu đều có quyền xem.” Người chú Lục gia đi cùng anh bước tới. “Tài liệu nội bộ không thể đưa cho người ngoài.” Cảnh Hoài hỏi: “Ai là người ngoài? Hai người bị ghi tên trong thỏa thuận, hay người chỉ đến lấy phiếu?” Anh mở phong bì. Trang tôi từng thấy nằm đầu tiên. Các trang sau có những dòng gạch đỏ. Nếu cuộc hôn nhân được dùng để chuyển quyền biểu quyết, quyền đó sẽ bị treo. Mọi quyết định cần chữ ký độc lập của người bị ghi tên. Nếu một trong hai cô gái không đồng ý, liên minh không được tính. Trang cuối còn có phương án tách dự án ven kênh khỏi hôn ước. Cảnh Hoài sẽ xin phiếu trực tiếp từ đại diện cư dân và chấp nhận mất vị trí điều hành nếu hội đồng phản đối. Tôi ngẩng lên. “Anh chuẩn bị bản này trước khi tôi ký?” “Đúng.” “Vậy tại sao tên tôi vẫn nằm cạnh phần quyền anh nhận?” “Vì tôi cần giữ nguyên câu của họ để chỉ ra cơ chế trao đổi. Trang cô nhìn thấy là phần đề xuất ban đầu. Phần vô hiệu nằm sau.” Một bằng chứng thật đã dẫn tôi tới kết luận hợp lý nhưng chưa đầy đủ. Điều đó không biến lỗi che giấu của anh thành vô tội. “Anh có thể đưa tôi xem từ ngày đầu.” “Có.” “Nhưng anh không làm.” “Đúng.” Cảnh Hoài không biện hộ. Anh lấy hai cây bút đặt trước tôi và Minh Châu. “Từ hôm nay, mọi phụ lục liên quan đến tên hai cô sẽ được gửi cùng lúc. Mỗi người có quyền phủ quyết. Không im lặng nào được tính là đồng ý.” Người chú anh phản đối: “Cháu không có quyền trao quyền xem tài liệu cho cả hai.” “Vậy cháu sẽ rút tên mình khỏi dự án.” Lần đầu tiên trong căn phòng ấy, một lời đe dọa không nhắm vào tôi hay Minh Châu. Nó nhắm vào chính quyền lợi của người nói. Minh Châu cầm bút trước. Cô gạch cụm con gái Tống gia trong bản phụ lục, viết tên đầy đủ của mình ở phần từ chối. Tôi cũng cầm bút. Tôi không ký đồng ý. Tôi viết: cần đọc lại độc lập trong hai ngày. Cảnh Hoài gật đầu. “Được.” Tống phu nhân nhìn ba chúng tôi như nhìn một cuộc nổi loạn được tổ chức ngay trong phòng khách của bà. “Các con đang biến chuyện gia đình thành cuộc thương lượng.” Tôi đáp: “Vì mẹ đã biến quan hệ gia đình thành điều khoản trước.” Buổi chụp ảnh kết thúc mà không có tấm ảnh chính thức. Nhưng trước khi đi, Minh Châu dùng điện thoại chụp hai chiếc ghế chúng tôi vừa kéo tới. Trong ảnh không có cha mẹ, không có bảng tên, chỉ có hai chỗ ngồi ngang nhau. Cô gửi ảnh cho tôi. “Tôi không muốn làm đối thủ của cô.” Tôi trả lời: “Tôi cũng không.” Cảnh Hoài đứng bên cạnh, chờ chúng tôi quyết định có mang bản phụ lục đi hay không. Tôi cầm một bản. Minh Châu cầm một bản. Anh giữ bản còn lại. Ba người rời Tống gia bằng ba quyết định riêng, nhưng lần đầu tiên chúng tôi đang đi về cùng một phía.