Hai ngày sau, tôi ký vào phần tách dự án khỏi hôn ước. Tôi không ký vì tin hoàn toàn vào Cảnh Hoài. Tôi ký vì đã hỏi trực tiếp ba đại diện cư dân, đọc lại quyền phủ quyết và xác nhận chữ ký của tôi không chuyển bất cứ quyền nào cho Lục gia. Khi đưa bản giấy cho anh, tôi nói rõ điều đó. “Tôi đồng ý với phương án này. Không có nghĩa tôi đã quên việc anh giấu phụ lục.” “Cô không cần quên.” “Anh cũng không được biến câu không cần quên thành cách né xin lỗi.” Cảnh Hoài im lặng một nhịp. “Tôi xin lỗi. Tôi nghĩ chỉ cần tạo một điều khoản đủ an toàn thì không cần nói hết quá trình. Tôi đã tự quyết phần thông tin cô nên biết.” Đó là câu xin lỗi không tròn trịa, nhưng nó gọi đúng tên lỗi của anh. Tôi ngồi xuống đối diện. “Đến lượt tôi nói thật. Tôi ký hôn ước không phải vì muốn cứu Minh Châu. Lúc ấy tôi còn chưa hiểu cô ấy. Tôi ký vì muốn có một lối ra mà vẫn được giữ họ Tống.” Anh nhìn tôi, không tỏ vẻ thất vọng. “Tôi chưa từng nghĩ cô hy sinh.” “Cả nhà đều nghĩ vậy.” “Vì cách hiểu đó làm họ thấy mình tử tế hơn.” Tôi bật cười, lần này hơi chua. “Tôi cũng để họ nghĩ thế. Làm người hy sinh nghe tốt hơn làm người sợ bị bỏ lại.” Cảnh Hoài đặt hai tay lên bàn. “Tôi chuẩn bị phụ lục vì muốn hôn ước trở nên vô giá trị với hai gia đình. Nhưng tôi không nói vì quen giải quyết trước rồi thông báo sau. Trong Lục gia, đó được gọi là bảo vệ kế hoạch.” “Ở Tống gia, nó được gọi là lo cho con.” “Có vẻ hai nhà dùng từ khác nhau cho cùng một thói quen.” Chúng tôi ngồi trong căn bếp nhỏ, lần đầu nói với nhau không qua giấy tờ. Khoảng cách giữa hai chiếc ghế vẫn còn, nhưng không còn là một vực kín. Từ ngày ba mươi mốt đến ngày bốn mươi tám, cuộc sống của chúng tôi hình thành những quy tắc lạ mà đơn giản. Cảnh Hoài không tự đặt xe cho tôi nữa. Anh hỏi tôi có cần không. Tôi không tự nấu phần ăn cho anh rồi giận vì anh về muộn. Tôi hỏi anh có ăn ở nhà không. Mỗi quyết định chung phải có hai câu đồng ý, nói thành lời. Lần đầu áp dụng quy tắc, chúng tôi mất gần mười phút chỉ để chọn chỗ treo một bức tranh. Anh hỏi: “Treo ở hành lang được không?” “Được. Anh có đồng ý không?” “Tôi vừa đề nghị.” “Đề nghị không phải đồng ý. Có khi anh chỉ đang thử phản ứng của tôi.” Anh nhìn chiếc đinh trong tay. “Tôi đồng ý.” “Tôi cũng đồng ý.” Minh Châu đứng ngoài cửa nghe được, ôm thùng sách cười đến mức suýt làm rơi. “Cuộc hôn nhân này vận hành như cuộc họp tổ dân phố.” Tôi đáp: “Ít nhất cuộc họp này có biên bản miệng.” Cô bắt đầu ghé căn nhà thường xuyên hơn. Không phải với tư cách thiên kim thật đến thăm thiên kim giả, mà như người đang học cách có một người chị hơn mình một tuổi. Chúng tôi chưa gọi nhau là chị em. Có những quan hệ cần được sống trước khi được đặt tên. Một tối mưa, tôi về muộn sau khi dọn một triển lãm. Trong bếp có nồi canh hạt sen. Cảnh Hoài đang ngồi đọc tài liệu, bên cạnh là hai cái bát úp. “Anh nấu?” “Người ở khu phố chỉ tôi.” “Tại sao?” Anh ngẩng lên. “Tôi nhớ cô từng nói bát canh ở Tống gia luôn nguội trước khi cô ăn. Tôi định hâm lại khi cô về.” Tay tôi dừng trên quai túi. Đây là kiểu quan tâm dễ khiến người ta mềm lòng. Cũng là kiểu quan tâm có thể trở thành áp lực nếu người nhận không muốn. Cảnh Hoài hỏi tiếp: “Cô có muốn ăn không?” Chỉ một câu ấy đã giữ phần dịu dàng khỏi biến thành món nợ. “Tôi muốn.” Anh đứng lên bật bếp. Tôi ngồi chờ, nghe mưa rơi trên mái ngói. Khi canh nóng, anh đặt một bát trước tôi rồi định mang tài liệu sang phòng khác. Tôi gọi: “Cảnh Hoài.” Đây là lần đầu tôi bỏ chữ Lục trước tên anh. Anh quay lại. “Anh có muốn ngồi ăn cùng không?” “Có.” “Vậy ngồi đi.” Canh vẫn hơi nhạt, hạt sen có vài hạt cứng. Tôi ăn hết. Cảnh Hoài không hỏi ngon không. Anh chỉ ghi vào mảnh giấy trên tủ lạnh: lần sau nấu lâu hơn. Tôi thêm bên dưới: bớt một nửa đường. Anh nhìn dòng chữ rồi hỏi: “Còn lần sau chứ?” “Tôi chưa hứa sau ngày sáu mươi.” “Tôi hỏi lần nấu canh.” Tôi biết anh cố tình tách hai chuyện. Tôi cũng biết mình nhẹ nhõm vì anh làm vậy. “Có. Lần nấu canh sau.” Đêm đó, chúng tôi dọn bát cùng nhau. Khi tay chạm nhau ở vòi nước, anh lùi trước. Tôi không thấy bị từ chối. Tôi thấy mình có quyền quyết định có bước gần hơn hay không. Tôi chưa bước. Nhưng trước khi về phòng, tôi để cửa mở thay vì khóa. Tình cảm của chúng tôi không bắt đầu bằng một lời tỏ tình. Nó bắt đầu bằng những câu hỏi có thể nhận câu không, và vẫn còn nguyên sự tử tế sau câu trả lời ấy.