Ngày thứ bốn mươi chín, thẻ vào căn hộ cũ của tôi bị khóa. Tôi biết chuyện khi đến lấy bộ hồ sơ công việc còn để trong ngăn bàn. Nhân viên an ninh ở khu nhà Tống gia xin lỗi, nhưng không mở cổng. “Bà Tống đã rút quyền cư trú của cô.” Cùng buổi sáng, ngân hàng báo hai tài khoản tôi từng được cha nuôi ủy quyền quản lý đã ngừng hiệu lực. Tiền trong đó không phải của tôi, nên tôi không tranh. Nhưng các khoản đặt cọc cho triển lãm được thanh toán qua một tài khoản ấy. Phòng triển lãm phải hoãn sự kiện, còn tôi phải tự gọi xin lỗi từng đối tác. Đến trưa, trên mạng đã có bài viết nói thiên kim giả cướp hôn ước của thiên kim thật để giữ họ Tống. Bức ảnh tôi ký giấy bị cắt mất phần điều khoản sửa tay. Người ta chỉ thấy Minh Châu đứng phía sau và tôi cầm bút. Tôi có thể chịu tiếng xấu về mình. Điều làm tôi khó thở là phòng triển lãm nhận ba cuộc gọi hủy hợp tác vì sợ dính vào tranh chấp gia đình. Mẹ nuôi gọi đúng lúc tôi đang thu lại tờ giới thiệu sự kiện. “Về dự lễ nhận con ngày sáu mươi. Trước khách mời, con nói rõ hôn ước là quyết định cá nhân và không liên quan Tống gia. Sau đó mẹ sẽ khôi phục quyền cư trú.” “Còn bài viết?” “Chỉ là lời đồn. Khi gia đình xuất hiện hòa thuận, nó tự biến mất.” “Bài viết dùng ảnh từ buổi lễ kín. Ai cung cấp?” Bà im lặng. Tôi hiểu câu trả lời. “Mẹ muốn con quay về để chứng minh con vẫn cần Tống gia.” “Dư An, mẹ đang cho con đường lui.” “Đường lui của mẹ luôn quay về đúng chỗ mẹ đứng.” Tôi tắt máy. Tay run đến mức làm rơi xấp giấy. Cảnh Hoài đến phòng triển lãm sau đó nửa giờ. Anh đã biết tin. Anh đặt trước mặt tôi một kế hoạch gồm ba việc: đội pháp lý của Lục gia yêu cầu gỡ bài, một căn hộ ở Thượng Hải chuyển sang tên tôi để bảo đảm chỗ ở, và quỹ của anh ứng trước chi phí cho sự kiện bị hoãn. Nếu là một tháng trước, tôi có thể đã cảm động. Tôi lật từng trang rồi hỏi: “Ai đồng ý kế hoạch này?” “Anh đã chuẩn bị.” “Em hỏi ai đồng ý.” Đây là lần đầu tôi xưng em với anh. Tiếc rằng nó xảy ra trong một cuộc cãi vã. Cảnh Hoài khựng lại. “Anh nghĩ đây là việc khẩn cấp.” “Vậy quy tắc hai lời đồng ý biến mất khi anh thấy mình đúng sao?” “Danh dự và công việc của em đang bị ảnh hưởng. Anh không thể ngồi chờ.” “Anh có thể hỏi em.” “Anh đang hỏi.” “Sau khi anh đã dùng tên Lục gia liên hệ mọi nơi.” Anh im lặng. Tôi biết anh muốn bảo vệ tôi. Tôi cũng biết cảm giác bị quyết định hộ không bớt khó chịu chỉ vì người làm có ý tốt. Tôi đẩy bản kế hoạch về phía anh. “Em không nhận căn hộ. Không nhận tiền ứng. Đội pháp lý có thể gửi thông báo bảo vệ sự thật về hôn ước, nhưng phải dùng tên của cả em và Minh Châu nếu cô ấy đồng ý.” “Em cần một nơi ở ổn định sau ngày sáu mươi.” “Em có thể thuê căn nhà hiện tại.” “Nếu hội đồng Lục gia chấm dứt hợp đồng của quỹ thì sao?” “Em sẽ tìm nhà khác.” Cảnh Hoài nhìn tôi, giọng thấp hơn. “Anh không muốn em mất thêm.” “Vậy đừng biến em thành tài sản cần chuyển sang nơi an toàn.” Câu nói khiến mặt anh tái đi. Tôi cũng đau. Bởi tôi biết sự khác nhau giữa anh và Tống gia. Anh không đòi tôi biết ơn. Anh không dùng căn hộ để buộc tôi ở lại. Nhưng trong khoảnh khắc sợ hãi, anh vẫn quay về thói quen tự quyết rồi gọi đó là bảo vệ. “Em cần ở một mình vài ngày.” “Anh sẽ sang Thượng Hải.” “Không. Căn nhà cũng là chỗ ở của anh. Em sẽ ở phòng triển lãm của một người bạn.” Anh không phản đối. Chính sự tôn trọng muộn màng ấy làm mắt tôi cay hơn. Trước khi đi, anh hỏi: “Em có muốn anh liên lạc không?” “Chỉ gửi thông tin liên quan lễ ngày sáu mươi. Đừng gửi giải pháp.” “Được.” Tối hôm đó, Minh Châu gọi cho tôi. Cô đã yêu cầu Tống gia gỡ bài nhưng bị khóa khỏi các tài khoản truyền thông của gia đình. “Dư An, tôi sẽ công khai.” “Cô nghĩ kỹ chưa? Họ sẽ nói cô bị tôi lôi kéo.” “Họ đã dùng tên tôi để đẩy cô ra. Nếu tôi im lặng, lần này không còn là vì sợ nữa. Nó là đồng ý.” Tôi ngồi trên sàn phòng kho của triển lãm, tựa lưng vào thùng tranh. “Tôi đã mất quyền vào nhà,” tôi nói. “Công việc cũng bị ảnh hưởng thật rồi.” “Tôi biết.” “Một lời xin lỗi sau này không làm những ngày hôm nay biến mất.” “Tôi biết.” Minh Châu không hứa lấy lại mọi thứ cho tôi. Cô chỉ ở đầu dây cho đến khi tôi thở đều. Gần nửa đêm, Cảnh Hoài gửi đúng một tệp. Đó là bản thông báo pháp lý chưa phát hành, chỗ xác nhận của tôi và Minh Châu đều để trống. Tin nhắn kèm theo chỉ có một câu. Anh đã hủy toàn bộ đề xuất chuyển tài sản. Tệp này chỉ được gửi đi nếu cả hai người đồng ý. Tôi không trả lời ngay. Lần đầu tiên, mất mát của tôi không thể được xóa bằng tiền, nhà hay một lời yêu chưa nói. Và nếu cuộc hôn nhân này muốn tiếp tục, nó phải sống qua câu không của tôi, không chỉ qua những lúc tôi đồng ý.