Ngày thứ năm mươi sáu, Minh Châu công khai đoạn ghi hình của riêng cô. Cô ngồi trước bức tường trống, không dùng phòng khách Tống gia, không đeo món trang sức nào của gia đình. Trên bàn chỉ có tấm bảng tên đại tiểu thư từng được gắn lên chiếc ghế chụp ảnh. “Tôi là Tống Minh Châu,” cô nói. “Tôi đã từ chối hôn ước trước khi trở về. Tống Dư An không cướp lựa chọn của tôi. Cô ấy đã sửa một thỏa thuận mà cả hai chúng tôi đều không được hỏi ý kiến đầy đủ.” Cô kể rõ Tống gia đã dùng tên cô để rút quyền cư trú của tôi. Sau đó cô cầm tấm bảng tên lên. “Huyết thống cho tôi quyền biết mình từ đâu đến. Nó không cho ai quyền dùng tôi để trục xuất một người khác. Tôi trả lại tấm bảng này. Tôi sẽ tự quyết mình giữ quan hệ nào với Tống gia.” Đoạn ghi hình kết thúc ở đó. Không khóc, không mắng. Một câu từ chối đủ rõ khiến bài viết cũ mất chỗ đứng. Tống gia không thể xóa lời của con gái ruột mà không tự phủ nhận biểu tượng họ vừa dựng lên. Bài bôi nhọ bị gỡ trong chiều. Những hợp đồng đã hủy không tự quay lại, nhưng phòng triển lãm nhận được lời xin lỗi từ hai đối tác. Hậu quả còn nguyên, còn câu chuyện thì không còn thuộc riêng người tung tin. Minh Châu đến phòng triển lãm vào tối đó. Cô đặt bảng tên vào thùng giấy đựng đạo cụ. “Tôi đã nói rồi,” cô bảo. “Nhưng tôi muốn cô biết trước khi mọi người khác biết một chuyện nữa. Tôi không về Tống gia chỉ để tìm cha mẹ. Tôi muốn biết vì sao hồ sơ năm ấy sai và tuổi thơ của tôi đã bị bỏ qua thế nào. Bây giờ tôi đã có câu trả lời đủ dùng. Phần quan hệ còn lại, tôi sẽ đặt ranh giới của mình.” Cô đã biết tôi ký để tìm lối ra, không phải hy sinh cho cô. Tôi kể lại toàn bộ, kể cả nỗi sợ mất họ. Minh Châu không chế giễu. “Cô giữ họ vì đó là tên cô đã sống cùng. Không phải vì họ còn quyền sở hữu cô.” Tôi nhìn tấm bảng tên trong thùng. “Cô có hối hận vì trả nó không?” “Tôi trả cái ghế. Không trả tên mình.” Tôi bật cười. Cô cũng cười. Có lẽ đây là lúc chúng tôi giống chị em nhất, dù vẫn chưa gọi thành lời. Ngày thứ năm mươi tám, tôi trở lại căn nhà số mười bảy. Cảnh Hoài không có ở đó. Trên bàn là bản hôn ước mới, nhưng chỉ có chữ ký của anh. Phần dành cho tôi để trống. Bên cạnh là một lá thư ngắn. Anh đã hủy đề xuất căn hộ và mọi hình thức chuyển tài sản. Anh cũng gửi yêu cầu tới hội đồng Lục gia để đưa dự án ven kênh ra bỏ phiếu độc lập vào ngày sáu mươi. Nếu không gắn hôn nhân với quyền biểu quyết, anh sẽ mất nhóm phiếu từng giúp mình giữ vị trí điều hành. Anh viết: Anh không gửi việc này để đổi lấy sự tha thứ. Anh chỉ sửa phần mình đã làm sai. Em có thể ký, không ký, đến lễ hoặc không đến. Mọi lựa chọn đều không làm em mắc nợ anh. Tôi đọc lá thư hai lần. Nó không có câu anh yêu em. Chính sự vắng mặt ấy khiến tôi tin anh đã hiểu. Tình cảm không nên xuất hiện như một lý do cuối cùng để ép người khác quay về. Tôi gọi cho anh. “Anh đang ở đâu?” “Thượng Hải.” “Vì sao không ở nhà?” “Em nói cần khoảng cách. Anh không biết điều đó đã thay đổi chưa.” “Em đang ở nhà số mười bảy.” Đầu dây im lặng. Tôi nói tiếp: “Em chưa ký bản hôn ước mới.” “Anh biết.” “Em cũng chưa tha thứ hết.” “Anh biết.” “Nhưng em muốn anh về để chúng ta nói về ngày sáu mươi. Anh có đồng ý không?” “Có.” “Em cũng đồng ý.” Hai giờ sau, anh mở cửa bằng chìa khóa của mình. Anh đứng ngoài hiên, không bước vào ngay. Tôi tránh sang một bên. “Vào đi.” Cảnh Hoài nhìn chiếc chìa khóa trong tay tôi. “Em định dự lễ nhận con?” “Có. Không phải để xin lại quyền cư trú.” “Em muốn làm gì?” “Dùng điều khoản em đã sửa để chấm dứt giao dịch. Sau đó em sẽ nói phần sai của mình.” Anh cau mày rất nhẹ. “Em không nợ họ lời nhận lỗi.” “Em không nhận lỗi vì hôn ước. Em sẽ nhận việc mình từng im lặng để tiếp tục được cần đến. Nếu em chỉ kể mình là nạn nhân, em vẫn để họ định nghĩa câu chuyện.” Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Anh sẽ bỏ phiếu tách dự án. Dù kết quả thế nào, anh không dùng hôn nhân làm điều kiện.” “Anh có thể mất vị trí.” “Đó là cái giá của quyết định anh chọn.” “Không phải cái giá anh trả để cứu em?” “Không.” Anh nhìn thẳng tôi. “Anh làm vì nếu giữ vị trí bằng một cơ chế tước quyền của em, vị trí đó không còn là thứ anh muốn giữ.” Tôi tin câu ấy không phải vì nó hay. Tôi tin vì anh đã nộp đề xuất trước khi biết tôi có trở về hay không. Chúng tôi không ôm nhau. Chưa phải lúc. Hai người ngồi cạnh bản hôn ước có một chỗ trống, cùng chuẩn bị cho ngày cuối mà không biết sau đó còn là vợ chồng hay không. Trước khi ngủ, tôi cất chiếc chìa khóa không khắc họ vào túi áo sẽ mặc tới buổi lễ. Lần này, tôi không mang nó như bằng chứng có người cho mình một căn nhà. Tôi mang nó để nhớ rằng một cánh cửa chỉ thật sự thuộc về tôi khi tôi có quyền mở, đóng và rời đi.