Ngày thứ sáu mươi, Tống gia tổ chức lễ nhận con chính thức tại cùng khách sạn bên hồ Kim Kê. Lần này, trên sân khấu có ba chiếc ghế. Hai chiếc dành cho cha mẹ. Chiếc còn lại đặt giữa, gắn bảng tên đại tiểu thư Tống gia đã được lấy lại từ thùng đạo cụ bằng cách nào đó. Tôi đến bằng cửa chính. Thẻ cư trú vẫn bị khóa, tài khoản ủy quyền vẫn chưa được khôi phục. Điều đó tốt. Nó nhắc tôi hôm nay không có phần thưởng nào đang chờ nếu tôi ngoan ngoãn. Minh Châu đứng gần sân khấu. Cảnh Hoài ngồi ở khu vực dành cho Lục gia. Cuộc bỏ phiếu của hội đồng anh diễn ra trực tuyến cùng giờ, như một cách buộc anh chọn bên nào trước công chúng. Tống phu nhân mở đầu bằng câu chuyện tìm lại con gái ruột. Bà nói về hai mươi lăm năm chờ đợi, rồi nói Tống gia cũng chưa từng quên công nuôi dưỡng dành cho tôi. Tôi nghe chữ công và biết món nợ sắp được đặt lên bàn. Cha nuôi cầm micrô. “Hôm nay, gia đình cần khép lại những hiểu lầm. Minh Châu sẽ xác nhận vị trí con gái ruột duy nhất. Dư An có hai lựa chọn. Một là giữ họ Tống với tư cách con nuôi và tiếp tục thực hiện trách nhiệm trong hôn ước. Hai là chấm dứt mọi quan hệ, trả lại tên trong hồ sơ gia đình.” Một lần nữa, họ đưa tôi hai tập giấy. Chỉ khác là lần này tôi không cần chọn tập nào. Cha nuôi gọi Minh Châu lên trước. “Con hãy nói rõ, Tống gia chỉ có một người thừa kế huyết thống.” Minh Châu nhận micrô. “Đúng. Tôi là con gái ruột của cha mẹ.” Tống phu nhân thở ra. Nhưng Minh Châu chưa dừng. “Quan hệ huyết thống là sự thật. Nó không phải chiếc ghế có thể dùng để buộc tôi phủ nhận hai mươi ba năm Dư An đã sống. Tôi không xác nhận rằng chỉ một người được phép gọi mình là con gái. Tôi chỉ xác nhận tôi không cho phép ai dùng tên tôi để quyết định thay cô ấy.” Cô tháo bảng tên khỏi ghế giữa, đặt lên bàn trước cha mẹ. “Con sẽ giữ liên hệ với cha mẹ khi cuộc gặp không có điều kiện buộc con chống lại người khác. Nếu điều kiện đó còn, con sẽ không về.” Tống phu nhân tái mặt. “Minh Châu, con vừa trở về. Con chưa hiểu gia đình này.” “Chính vì vừa trở về nên con nhìn thấy điều mọi người đã quen đến mức không còn thấy.” Cô bước xuống, đứng cạnh lối đi chứ không sang chỗ tôi. Đó là lựa chọn của cô, không phải màn biểu diễn liên minh. Đến lượt tôi. Tôi mang theo bản hôn ước có dòng sửa tay. Nét mực đỏ ngày đầu hơi nhòe ở góc, nhưng điều khoản quyền rời đi vẫn rõ. Mẹ nuôi nói nhỏ khi tôi đi ngang qua. “Dư An, con suy nghĩ kỹ. Nếu hôm nay con làm gia đình mất mặt, sau này không còn đường quay lại.” Tôi dừng một nhịp. “Con đã suy nghĩ hai mươi ba năm rồi.” Tôi bước lên sân khấu. “Ngày ký hôn ước, tôi nói mình chọn một lối ra. Điều đó đúng, nhưng chưa đủ. Tôi cũng ký vì sợ mất họ Tống. Tôi từng im lặng khi cha mẹ nói hôn ước là để bảo vệ Minh Châu. Tôi biết cách kể ấy khiến mình trông như người hy sinh, và tôi đã không sửa. Tôi nghĩ nếu tiếp tục hữu dụng, gia đình sẽ cần tôi.” Khách mời im lặng. Tôi nghe rõ nhịp thở của mình qua micrô. “Tôi nhận phần sai đó. Nhưng việc tôi sợ bị bỏ lại không trao cho ai quyền sở hữu lựa chọn của tôi. Hai mươi ba năm nuôi dưỡng là một quan hệ đã xảy ra. Nó không phải khoản vay để thu bằng hôn nhân, im lặng hay lòng biết ơn.” Tôi mở bản hôn ước ở trang cuối. “Điều khoản sửa tay ghi rằng sau sáu mươi ngày, mỗi bên được rời đi mà không mất tên, nhà ở hoặc quyền tự quyết. Hôm nay là ngày thứ sáu mươi. Tôi chấm dứt phần thỏa thuận dùng hôn nhân để đổi quyền giữa Tống gia và Lục gia.” Cha nuôi đứng bật dậy. “Con không có quyền chấm dứt thỏa thuận của hai nhà.” “Con có quyền chấm dứt việc dùng tên con trong đó.” “Tên con là do Tống gia cho.” Tôi nhìn ông. “Cha mẹ cho tôi họ này khi tôi ba tuổi. Tôi đã sống, học, làm việc và chịu trách nhiệm bằng tên Tống Dư An suốt hai mươi ba năm. Tôi giữ tên vì đó là tên tôi chọn tiếp tục dùng, không phải vì nó còn là dấu sở hữu của gia đình.” Tống phu nhân bước tới mép sân khấu. “Nếu con giữ họ nhưng không nhận gia đình, người ngoài sẽ nói gì?” “Họ có thể nói sự thật. Rằng một cái tên không đủ chứng minh ai là gia đình.” Tôi lấy từ túi áo chiếc chìa khóa số mười bảy, đặt cạnh bản hôn ước. “Gia đình là nơi người ta hỏi tôi có muốn vào không. Là người chấp nhận khi tôi nói không. Là một chiếc ghế được kéo thêm, không phải một chỗ bắt hai người tranh nhau.” Mẹ nuôi nhìn chìa khóa, giọng run lên. “Vậy hai mươi ba năm của chúng ta là gì?” Câu hỏi ấy làm tôi đau hơn mọi lời đe dọa. Tôi không muốn xóa sạch những buổi bà thức chăm tôi ốm, những lần cha nuôi dạy tôi đi xe, những bữa cơm từng thật sự ấm. “Là hai mươi ba năm đã có cả yêu thương lẫn điều kiện. Con không phủ nhận phần yêu thương. Nhưng con sẽ không dùng nó để biện hộ cho phần gây tổn thương.” Bà im lặng. Tôi đặt tấm thẻ cư trú đã bị khóa lên bàn. “Con không xin khôi phục thẻ. Con cũng không nhận lại quyền ủy quyền. Quan hệ sau hôm nay, nếu còn, phải bắt đầu bằng một lời mời không kèm giá.” Tôi bước xuống sân khấu bằng đôi chân hơi run. Không ai giữ tôi lại. Cảnh Hoài vẫn ngồi trước màn hình bỏ phiếu. Tên anh sáng lên ở dòng cuối. Người chủ trì hỏi lần nữa liệu anh có đồng ý tách dự án ven kênh khỏi liên minh hôn nhân hay không. Anh nhìn tôi, nhưng không hỏi tôi nên chọn gì. Anh tự nhấn nút đồng ý. Kết quả chưa hiện. Tôi cũng chưa biết sau cú nhấn ấy anh còn giữ vị trí hay không. Nhưng đến lúc đó, điều quan trọng nhất đã xảy ra. Tôi rời chiếc ghế đại tiểu thư mà không cần ai trao cho mình một chiếc ghế tốt hơn. Tôi chấp nhận khả năng không được giữ lại. Và chính khi không còn xin một chỗ, tôi mới đứng vững trong tên của mình.